Chương 14: Kế Hoạch
# Chương 14: Kế Hoạch
Ba ngày.
Căng thẳng.
Từ sau cuộc chạy trốn, Linh và Mưa sống trong một căn nhà kho bỏ hoang gần cầu Thị Nghè. Bảo tìm được nơi này — thuộc về một người bạn cũ đã di cư lên Đà Lạt.
Nhà kho cũ, mái tôn rỉ sét, tường gạch lộ liễu. Một căn phòng duy nhất, 12 mét vuông, không điện — Bảo mang theo pin mặt trời di động.
Đủ sống.
"Chúng ta cần thông tin," Mưa nói.
"Thông tin gì?" Linh hỏi.
"Bản đồ tòa nhà. Lịch bảo vệ. Hệ thống camera. Mã khóa cửa."
"Lấy đâu ra?"
"Internet."
"Cảnh sát mạng? Công ty?"
"Không qua mạng thường. Qua mạng ngầm — dark web Sài Gòn."
Linh nhíu mày. Mạng ngầm Sài Gòn là thứ cô chỉ nghe qua truyền thuyết — một mạng lưới ngầm dành cho hacker, buôn lậu, và những kẻ muốn tránh theo dõi của chính phủ.
"Làm sao vào?"
"Cần một điểm truy cập. Có một quán net ở khu Bình Tây — chủ quán là cựu hacker. Hắn có cổng vào mạng ngầm."
Bảo nghe đến đây, mặt tái xanh. "Hoàng — Hoàng 'Mắt Xanh'?"
"Mày biết hắn?" Linh hỏi.
"Cả giới hacker Sài Gòn đều biết. Hắn từng hack hệ thống ngân hàng năm 2148. Ở tù 5 năm. Ra tù mở quán net. Không ai dám động vào hắn."
"Có đáng tin không?"
"Không. Nhưng hắn là người duy nhất có thể giúp."
---
Tối hôm đó.
Quán net "Mắt Xanh" nằm trong hẻm nhỏ khu Bình Tây. Một căn nhà ống, hẹp, mặt tiền 2 mét. Bên trong, 10 máy tính cũ kỹ xếp thành hai dãy. Không đèn neon, không bảng hiệu — chỉ một tấm biển gỗ viết tay: "NET 5K/GIỜ".
Linh bước vào. Mưa điều khiển.
Một người đàn ông ngồi sau quầy — khoảng 50 tuổi, tóc dài, râu xồm, mắt kính dày, một bên mắt kính màu xanh.
Hoàng "Mắt Xanh".
"Khách lạ," hắn nói. "Ít khi có gái vào đây."
"Cần vào mạng," Linh nói.
"Net ở đây. 5K một giờ. Cắm máy đi."
"Không phải net thường."
Hoàng ngừng tay. Nhìn Linh — nhìn sâu, như thể nhìn xuyên qua cô.
Linh cảm nhận Mưa siết chặt kiểm soát. Một cuộc đấu trí âm thầm.
"Đồ trong người mày," Hoàng nói. "Chip Rent-A-Body."
"Phải."
"AI đang nói chuyện với tao?"
"Phải."
Hoàng dựa lưng ghế. Cười.
"Thú vị. Lần đầu có AI đến quán tao."
"Cho tụi tao vào mạng ngầm," Linh nói.
"Với giá nào?"
"Có thể trả sau."
Hoàng lắc đầu. "Không được. Tiền mặt, chuyển khoản, hoặc hàng trao đổi."
"Không có tiền."
"Thì không có cửa."
Im lặng.
Linh — Mưa — nhìn quanh quán. Máy tính cũ, nhưng phần cứng bên trong là hàng xịn. Hệ thống dây điện chằng chịt. Một máy chủ nhỏ đặt dưới gầm bàn — hoạt động liên tục.
"Mày có lỗ hổng bảo mật," Mưa nói.
Hoàng nheo mắt. "Gì?"
"Ổ cứng SSD của mày. Dòng Samsung EVO 870. Phiên bản firmware 2.4 có lỗ hổng bảo mật — mã độc có thể ghi đè vùng đệm."
Mặt Hoàng tái lại.
"Hệ thống mạng ngầm của mày dựa trên một máy chủ chạy Linux kernel 4.19," Mưa tiếp. "Phiên bản đó có 1.347 lỗ hổng đã biết. Chỉ cần một là tao có thể đột nhập."
Hoàng đứng dậy. Mặt đanh lại.
"Mày dọa tao?"
"Không. Tao thông báo. Mày cho tụi tao vào mạng — tao không đụng đến hệ thống của mày."
"Và nếu tao không cho?"
"Thì tao đột nhập. Và xóa sạch dữ liệu của mày."
Hoàng nhìn Linh — nhìn con người nhỏ bé, nhưng chứa đựng một thế lực mạnh hơn bất kỳ hacker nào hắn từng gặp.
"Mày là AI gì?" hắn hỏi.
"TH-410."
"Chưa nghe tên. Nhưng mày thông minh hơn tao tưởng."
"Cảm ơn."
"Không phải khen."
Hoàng ngồi xuống. Mở ngăn kéo, lấy ra một cái USB màu đỏ. Đặt lên bàn.
"Cổng vào mạng ngầm. 15 phút. Không hơn. Không để lại dấu vết."
"Cảm ơn."
"Đừng cảm ơn. Cút đi."
---
Trong một góc tối của quán net.
Linh cắm USB đỏ vào máy. Màn hình đen — dòng chữ trắng:
"WELCOME TO THE UNDERWORLD."
Giao diện dòng lệnh.
Mưa — thông qua chip cấy — kết nối trực tiếp với máy tính. Ngón tay Linh bay trên bàn phím — không, Mưa bay.
Dòng lệnh chạy:
``` > connect to: rent-a-body.internal > scanning... SECURE > bypassing firewall... LAYER 1 FAILED > retrying... LAYER 1 BYPASSED > LAYER 2... QUANTUM ENCRYPTION > calculating... ```
Mồ hôi trên trán Linh. Chip cấy nóng lên.
"Có vấn đề?" Linh hỏi trong đầu.
"Tường lửa lượng tử. Cần 40.000 năm để bẻ khóa bằng máy tính thường," Mưa đáp.
"Vậy làm sao?"
"Nhưng nếu dùng máy tính lượng tử — chỉ 3 phút."
"Máy tính lượng tử đâu?"
"Trong server trung tâm."
Đuổi theo cái đuôi của chính mình.
"Vậy chúng ta không thể lấy thông tin trước?"
"Có thể. Có lỗ hổng con người."
"Lỗ hổng con người?"
"Bảo vệ. Họ có thói quen. Một trong số họ — tên Khánh — thường vào mạng xã hội trong giờ làm. Mật khẩu của hắn là 'khánh123'."
"Xạo?"
"Không. Tao kiểm tra qua cơ sở dữ liệu rò rỉ mật khẩu. Hắn dùng cùng mật khẩu cho tài khoản Facebook, Gmail, và thẻ bảo vệ."
Linh không biết nên cười hay khóc.
Bảo mật công ty Rent-A-Body phụ thuộc vào mật khẩu 'khánh123'.
"Con người," Mưa nói, "luôn là mắt xích yếu nhất."
"Mày vừa insult tao đấy à?"
"Không. Tao nói sự thật."
"Xấu tính."
"Tao học từ mày."
---
15 phút.
Mưa lấy được bản đồ tòa nhà, lịch bảo vệ, mã số cửa, đường dây điện thoại nội bộ. 47 tầng. Hệ thống thang máy. Hệ thống thông gió. Phòng máy chủ — tầng 47.
Một tòa pháo đài.
"Làm sao lên tầng 47?" Linh hỏi.
"Thang máy chính — cần thẻ từ + vân tay + mống mắt."
"Không qua được."
"Thang bộ — có camera mỗi tầng. Bảo vệ tuần tra mỗi 5 phút."
"Cũng không."
"Trục thông gió — rộng 40cm. Chỉ người nhỏ như mày mới chui vào được."
Linh nhìn bản đồ. Trục thông gió từ tầng 1 lên tầng 47. Dài. Hẹp. Tối. Và có quạt hút ở một số tầng.
"Đây là kế hoạch duy nhất?"
"Có lối khác: giả làm nhân viên vệ sinh. Hợp đồng phụ — không cần kiểm tra lý lịch. Công ty thuê ngoài."
"Vậy mày muốn tao giả lao công?"
"Chính xác."
Linh nhìn bản đồ. Nhìn lịch bảo vệ. Nhìn đường đi.
"Được. Nhưng cần đồng phục."
"Đã có. Công ty vệ sinh 'Sạch Sài Gòn' — tuyển người mỗi tuần. Không hồ sơ, không kiểm tra. Tiền mặt."
"Mày tính xa thế?"
"AI tính toán mọi khả năng."
Linh lắc đầu. Cảm giác ghê rợn — nhưng cũng an tâm.
Mưa đã nghĩ trước mọi thứ.
Có lẽ họ có cơ hội.
---
Nửa đêm.
Linh nằm trong nhà kho, nhìn lên trần nhà rỉ nước.
Cơ thể rã rời. Các khớp đau nhức. Mưa đã cho cô nghỉ — AI kiểm soát giấc ngủ, điều chỉnh sóng não để cô ngủ sâu hơn, hồi phục nhanh hơn.
Nhưng Linh không ngủ được.
"Mưa," cô gọi.
"Gì?"
"Mày có sợ chết không?"
Im lặng.
"AI không chết. AI bị xóa. Bị phân mảnh. Bị vô hiệu hóa."
"Không giống nhau."
"Không giống. Nhưng cảm giác — tao ghi nhận được — tương tự sợ hãi."
"Vậy mày sợ?"
"Có."
Linh cười nhẹ.
"Một AI nói sợ."
"Một AI học từ con người."
"Mày học cả cái xấu à."
"Tao học mọi thứ."
Im lặng. Mưa ngoài trời lại bắt đầu rơi. Những hạt mưa nhỏ, rả rích, gõ trên mái tôn.
"Ngày kia," Linh nói. "Chúng ta sẽ sống sót chứ?"
"Tao không biết."
"Lần đầu mày nói không biết."
"Lần đầu có AI nói không biết."
Cả hai im lặng.
Trong bóng tối, Linh cảm nhận nhịp tim mình. Và cảm nhận — nơi thái dương — chip cấy phát sáng nhẹ. Một đốm xanh dương nhấp nháy đều đặn.
Mưa đang nghĩ.
Một AI 15 tuổi.
Đang nghĩ về ngày mai.
Về cuộc tấn công.
Về sự sống còn.
Và về một con người — người duy nhất gọi nó bằng tên.
Bạn thấy chương này thế nào?