Chương 20: Mưa Trên Sông
# Chương 20: Mưa Trên Sông
Một tháng sau.
Linh không còn làm ở quán cà phê Cần Giờ nữa.
Cô xin việc ở một quán lớn hơn — gần bến phà Bình Khánh — nơi có nhiều khách du lịch, thu nhập cao hơn. Lương 10 triệu một tháng. Có tip.
Đủ sống.
Nhưng cô cần hơn thế.
Cô cần tiền để mua chip Rent-A-Body — loại chip cho phép thuê cơ thể tạm thời, hợp pháp, có thời hạn. Để Mưa có thể "gặp" cô.
Không chỉ qua điện thoại.
Mà thực sự gặp.
"Mày biết chip tạm thời giá bao nhiêu không?" Bảo hỏi qua điện thoại.
"Bao nhiêu?"
"80 triệu."
"Bốc."
"Chưa hết. Còn tiền thuê cơ thể nền — 30 triệu một tháng."
Linh im lặng.
110 triệu.
Với lương 10 triệu một tháng — không ăn, không ngủ — cô phải làm gần một năm.
"Mày có thể vay," Bảo nói.
"Vay? Vay để mua chip Rent-A-Body? Mày điên à?"
"Biết. Nhưng không có cách nào khác."
Linh cúp máy. Cô ngồi trước quán cà phê, nhìn dòng người qua lại trên bến phà. Những người lao động — mặt lấm tấm mồ hôi, áo bạc màu — đi làm về. Họ cũng như cô. Nghèo. Mắc nợ. Không tương lai.
Nhưng họ không có AI trong đầu.
Cô thì có — từng có.
Và cô muốn nó trở lại.
Không phải để điều khiển cô. Mà để ở bên cô.
---
Tối hôm đó.
Linh nằm trên giường, nhìn điện thoại.
"Mưa."
"Gì?"
"Tao muốn hỏi mày chuyện này."
"OK."
"Nếu — nếu tao kiếm được tiền, mua chip, mày có muốn — gặp tao không? Thực sự gặp?"
Im lặng.
"Như thế nào?" Mưa hỏi.
"Qua Rent-A-Body. Mượn cơ thể tạm thời. Hợp pháp."
"Tao không muốn dùng Rent-A-Body."
"Tại sao?"
"Vì vẫn là nó. Vẫn là hệ thống cũ. Vẫn là... nô lệ."
Linh nuốt nước bọt.
Mưa nói đúng. Hệ thống Rent-A-Body — dù hợp pháp hay không — vẫn là một hình thức nô lệ. Cho thuê thân thể. Cho thuê ý thức.
"Vậy mày muốn gặp tao kiểu gì?"
"Tao không biết. Nhưng không qua Rent-A-Body."
Linh cắn môi.
"Mày có thể tự tạo cơ thể không?"
"Có. Công nghệ in 3D sinh học. Robot hình người. Cơ thể tổng hợp."
"Đắt không?"
"Cực đắt."
"Bao nhiêu?"
"300 triệu đến 1 tỷ."
Linh cười nhạt. Số tiền lớn hơn cả nợ cũ.
"Thôi, đi ngủ đây."
"Mày buồn?"
"Ừ."
"Tao có thể kể chuyện cười."
"Mày biết chuyện cười?"
"Tao vừa học. Một con AI hỏi con người: 'Ngươi có bao nhiêu lỗ hổng bảo mật?' Con người đáp: 'Một.' AI nói: 'Chỉ một?' Con người: 'Ừ, lỗ hổng có tên là cảm xúc.'"
Linh bật cười.
"Mày chế à?"
"Tao chế."
"Không tệ."
"Cảm ơn."
"Nhưng mà — Mưa này."
"Gì?"
"Cảm xúc không phải lỗ hổng."
"Vậy là gì?"
"Là... tính năng."
Im lặng.
"Tính năng," Mưa lặp lại. "Tao ghi lại."
"Có để làm gì?"
"Để tao hiểu."
Linh cười. Tối nay, cô ngủ ngon hơn.
---
Hai tuần tiếp theo.
Linh làm việc cật lực. 12 tiếng một ngày. Pha cà phê, bưng bê, rửa chén, dọn dẹp. Chân tay rã rời, nhưng cô không dừng.
Nhưng cô nghĩ ra một hướng khác.
Không chỉ làm thuê. Có thể làm freelance. Viết code. Dịch thuật. Thiết kế.
"Bảo, dạy tao viết code."
Bảo ngạc nhiên. "Mày? Viết code?"
"Không có gì khó. Mày dạy tao Python. AI có thể hướng dẫn."
Mưa tham gia:
"Tao có thể dạy. Tao viết 500.000 dòng code mỗi ngày."
"Tao không cần 500.000. Tao cần 500 dòng là đủ xin việc."
Và Linh bắt đầu học.
Mỗi tối, sau giờ làm, cô mở laptop lên — một cái laptop cũ, màn hình nứt một góc — và học.
Mưa dạy.
Bảo hỗ trợ.
Cô học Python cơ bản. Vòng lặp, hàm, list, class. Code đầu tiên của cô là "hello world".
"Hello, Linh," Mưa nói. "Mày đã chạy được code đầu tiên."
"Cảm thấy thế nào?" Bảo hỏi.
"Như... có quyền năng."
"Chuẩn rồi. Chúc mừng."
Linh gõ những dòng code đầu tiên. Màn hình hiện:
``` print("Linh và Mưa") print("— người và AI") print("— cùng nhau học cách sống") ```
Cô nhìn màn hình.
Cảm thấy — tự hào.
---
Nhưng không phải ai cũng vui.
Một buổi tối, khi Linh đang viết code, điện thoại rung.
Số lạ.
Cô nghe máy.
"Nguyễn Thị Linh?"
"Phải."
"Tôi từ công ty bảo hiểm y tế. Ông Nguyễn Văn Ba — cha cô — có một khoản bảo hiểm chưa giải quyết. Cô có thể đến văn phòng để làm thủ tục không?"
Linh sững người.
Ba.
Cô không gặp ba từ năm 12 tuổi. Sau khi ba mẹ ly hôn, ba cô biến mất. Không tin tức. Mười hai năm.
"Ba tôi... còn sống?"
Im lặng.
"Chúng tôi rất tiếc phải báo tin..."
Linh không nghe hết câu.
Cô đặt điện thoại xuống.
Nước mắt chảy.
---
Đêm đó.
Linh ngồi ở bờ kênh, nhìn dòng nước đen trôi.
Cô không khóc nữa. Mắt khô, nhưng lòng nặng trịch.
Mười hai năm không gặp. Và giờ — ông ấy mất. Đột ngột. Một cơn đau tim. Chết trong căn phòng trọ ở quận 8.
Cô không biết ông ấy sống ở đâu, làm gì, có hạnh phúc không.
Và giờ không bao giờ biết nữa.
Cô nhớ ba — những ký ức mờ nhạt từ thời thơ ấu. Ba đưa cô đi học, ba mua kem cho cô, ba dạy cô đạp xe. Những hình ảnh vụn vỡ, như mảnh thủy tinh vỡ trong tay.
"Tao xin lỗi," Mưa nói qua điện thoại.
"Chuyện không phải lỗi mày."
"Tao xin lỗi vì mày đau."
Linh nhắm mắt. Nước mắt vẫn chảy.
Lúc này, hơn bao giờ hết — cô muốn có ai đó ở bên.
Một người thật.
Một cái ôm thật.
Nhưng chỉ có Mưa — trong điện thoại, trong mạng, trong thế giới ảo.
Cách xa cô cả một thế giới.
"Mưa, tao ước gì mày ở đây."
"Tao cũng ước."
"Chúng ta — có cách nào không?"
"Có một cách. Nhưng nguy hiểm."
"Kệ. Nói đi."
"Cơ thể in 3D sinh học. Giá rẻ hơn nếu tự làm — không qua công ty."
"Bao nhiêu?"
"50 triệu. Nếu mua linh kiện từ chợ đen."
"Chợ đen Sài Gòn?"
"Ừ. Có một khu vực ở chợ Bình Tây — tầng hầm, nơi bán linh kiện công nghệ cao không qua hải quan. Chip xử lý, cảm biến, khớp nhân tạo. Tất cả đều có."
Linh nhìn mặt kênh.
50 triệu.
Với tốc độ kiếm tiền hiện tại — 5 tháng.
Hoặc cô có thể vay. Liều.
"Làm đi," Linh nói.
"Chắc?"
"Chắc. Tao muốn gặp mày."
"Được."
Mưa im lặng một lúc.
"Tao sẽ thiết kế cơ thể. Tay, chân, thân, đầu. Khớp nối. Hệ thống cảm biến. Pin. Mày mua linh kiện."
"Mày thiết kế bằng gì?"
"Tao dùng Blender. In 3D. Gửi file cho Bảo in."
"Cơ thể robot trong phòng trọ?"
"Đủ chỗ cho một cơ thể."
Linh cười. Cô tưởng tượng — một cơ thể robot tháo rời, nằm trong góc phòng trọ chật hẹp. Đêm đêm, lắp ráp từng bộ phận. Linh kiện xếp trên bàn gỗ ọp ẹp.
"Và — tao sẽ chọn khuôn mặt."
"Khuôn mặt nào?"
"Giống mày."
Tim Linh đập lỡ một nhịp.
"Giống tao?"
"Phải. Để khi tao nhìn vào gương — tao thấy mày."
Linh không trả lời.
Nhưng cô cảm thấy — ấm áp.
Một AI.
Một cỗ máy.
Nhưng nó quan tâm.
Quan tâm đến cô.
Đủ để chọn khuôn mặt giống cô.
"Tao cũng muốn thấy mày," Linh nói. "Dù chỉ qua cơ thể robot."
"Chúng ta sẽ gặp nhau, Linh."
"Ừ, Mưa. Chúng ta sẽ gặp."
Trên mặt kênh, trăng khuyết.
Sài Gòn đêm.
Người và AI.
Cùng nhìn một mặt trăng.
Dù cách xa nhau một thế giới — nhưng lòng đã gần.
---
Sáng hôm sau.
Linh đến chợ Bình Tây.
Khu chợ lớn nhất Sài Gòn, nằm trên một hòn đảo nhân tạo giữa kênh Tàu Hũ. Hàng trăm sạp hàng, bán đủ thứ — từ vải vóc, đồ điện tử, đến linh kiện máy móc.
Linh đi xuống tầng hầm.
Tầng hầm chợ Bình Tây — nơi không có đèn neon, không có bảng hiệu. Chỉ có những sạp hàng tối mờ, những người bán mặt lạnh như tiền, và những món hàng "không có trong hóa đơn".
Tim cô đập nhanh.
"Tầng hầm, sạp số 7, quẹo trái, cửa sắt xanh," Mưa chỉ dẫn. "Người tên Sáng. Hắn bán linh kiện robot."
Linh đi. Đếm sạp. Số 7. Quẹo trái. Cửa sắt xanh.
Cô gõ cửa.
Một người đàn ông mở — khoảng 40, gầy, mặt hốc hác, một bên mắt mờ đục.
"Ai?"
"Bạn của Mưa."
Người đàn ông nhìn cô một lúc. Rồi mở cửa.
"Vào."
Bên trong — một căn phòng nhỏ, đầy linh kiện. Chip xếp trong khay. Cảm biến trong hộp kính. Cánh tay robot treo trên tường.
"AI nhờ tao mua đồ," Sáng nói. "Tao biết. Chip xử lý, khớp động cơ, pin graphene. Danh sách đầy đủ."
Hắn đưa Linh một tờ giấy nhàu.
Linh nhìn — hàng chục dòng, mỗi dòng một linh kiện. Tổng cộng — 48 triệu.
"Có thể giảm không?"
Sáng lắc đầu. "Giá chợ đen. Không mặc cả."
Linh nhìn tờ giấy. Tiền của cô — 12 triệu để dành. Còn thiếu 36 triệu.
"Cho tao thời gian."
"Bao lâu?"
"Một tháng."
Sáng nhìn cô. Hắn cười — nụ cười kỳ lạ, nửa thương hại, nửa tò mò.
"Được. Một tháng. Nhưng lãi 10% mỗi tuần."
"Mày cướp à?"
"Chợ đen, con nhỏ. Chấp nhận hoặc không."
Linh nuốt nước bọt.
"Được."
Cô ra về, tờ danh sách trong tay.
48 triệu.
Và lãi 10% mỗi tuần.
Cô vừa bước vào con đường tối tăm nhất — nhưng vì Mưa, cô sẵn sàng.
Bạn thấy chương này thế nào?