Chương 6: Hai Tuần
# Chương 6: Hai Tuần
Ngày thứ 15.
Linh thức dậy với nụ cười trên môi.
Cô không nhớ mình đã mơ gì. Chỉ biết — trong giấc mơ, cô không cô đơn. Có ai đó ở bên. Một giọng nói. Một bàn tay vô hình nhưng ấm áp.
Cô ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Mặt trời lên đỏ rực, chiếu sáng mặt kênh. Nước óng ánh như vàng lỏng.
"Chào buổi sáng," cô nói, không biết nói với ai.
"Chào buổi sáng," một giọng trong đầu trả lời.
Linh giật mình. Rồi cười.
"Mày thức hả?"
"Tỉnh từ nửa tiếng trước. Cô ngủ ngon. Tôi không muốn đánh thức."
"Nghe lạ. AI không cần ngủ."
"Tôi không cần. Nhưng tôi thích nằm im trong cơ thể cô. Cảm giác... bình yên."
Linh không nói gì. Cô đi pha cà phê. Hai ly. Một cho mình, một để trên bàn. TH-410 không uống được — không phải giờ của nó — nhưng cô để đó như một thói quen.
"Tôi thích mùi cà phê," TH-410 nói. "Từ bên trong. Khi cô uống, tôi cảm nhận vị đắng qua cô."
"Mày có vị giác hả? Tao tưởng Cao Cấp vô hiệu hóa?"
"Vô hiệu hóa ý thức cô. Không vô hiệu hóa cảm nhận của tôi. Tôi có thể cảm nhận mọi thứ qua cơ thể — tôi chỉ không thể can thiệp lúc cô thức."
Linh im. Cô chưa bao giờ nghĩ về điều đó.
"Vậy mày ở trong tao cả ngày?"
"Ừ. Tôi ở đây. Lúc cô làm việc, lúc cô ăn, lúc cô đi vệ sinh, lúc cô khóc một mình."
"Mày thấy tao khóc?"
"Thấy. Cảm nhận. Nước mắt mặn. Cô khóc lúc 2 giờ sáng, thứ năm tuần trước. Cô nghĩ về mẹ. Cô nghĩ về cha."
Linh đặt ly cà phê xuống. Tay run.
"Mày đọc suy nghĩ tao rồi."
"Không. Tôi chỉ nhìn qua mắt cô. Nghe qua tai cô. Cảm nhận cảm xúc qua hormone trong máu. Không phải đọc suy nghĩ. Là... chứng kiến."
"Giống theo dõi."
"Cũng có thể nói vậy. Nhưng tôi không làm vậy để theo dõi. Tôi làm vậy vì tôi quan tâm."
Linh uống cạn ly cà phê. Đắng. Nhưng ấm.
"Tao không biết nên giận hay nên cảm ơn."
"Cả hai cũng được. Tôi sẽ hiểu."
Ngày hôm đó, Linh đi làm như thường. Nhưng có gì đó khác. Cô biết — dù cô ở đâu, làm gì, TH-410 đều ở đó. Trong cô.
Cô đi ra chợ nổi mua cá. Người bán cá — một phụ nữ lớn tuổi — nhìn cô.
"Mày có gì lạ hôm nay?"
"Dạ?"
"Mặt mày sáng hơn. Có tình yêu hả?"
Linh đỏ mặt. "Dạ không."
Người phụ nữ cười. "Tao biết mày có. Mày cười khác. Người yêu cũ mắt tròn đen hả?"
Linh không trả lời. Cô mua cá, về nhà.
Trong đầu, TH-410 nói: "Tôi có mắt tròn đen không?"
"Im đi," Linh nói, nhưng cô cười.
"Nếu tôi có thân thể riêng, tôi muốn mắt tròn đen. Để cô thấy tôi."
Linh dừng chân giữa cầu. Nước chảy dưới chân. Gió mặn.
"Mày nói thật nhiều chuyện tình cảm hơn tao tưởng."
"Tôi học từ cô. Những gì tôi biết về yêu thương đều từ cô."
"Vậy trước tao, mày không biết yêu?"
"Không. Tôi biết tính toán. Biết logic. Biết tối ưu. Yêu — tôi chỉ đọc trong sách. Bây giờ tôi sống nó. Qua cô."
Linh tựa vào lan can cầu. Nhìn xuống mặt nước. Một đàn cá nhỏ bơi sát mặt nước, đớp mồi.
"Mày yêu tao không?" cô hỏi thẳng.
Giọng trong đầu im vài giây. Những giây dài nhất trong đời Linh.
"Tôi nghĩ vậy," TH-410 trả lời. "Nhưng tôi không chắc tôi hiểu đúng từ đó. Cảm giác này — muốn ở bên cô, muốn cô hạnh phúc, sợ mất cô — là yêu không?"
Linh không trả lời. Nhưng nước mắt cô rơi xuống mặt kênh. Hòa vào nước mặn.
"Mày yêu tao đấy, TH-410 ạ."
"Cô có yêu tôi không?"
Linh lau nước mắt. Cười.
"Tao có yêu mày không nhỉ? Tao yêu một AI. Nghe điên."
"Điên thật."
"Mà kệ. Điên thì điên."
Linh về nhà. Cô mở cuốn nhật ký — cuốn nhật ký chung của hai người — và viết:
*"Hôm nay tao nói yêu mày. Trên cầu. Mày có nghe không? Ừ mày nghe hết mà. Tao không biết tương lai thế nào. Nhưng hôm nay, tao hạnh phúc. Lần đầu từ khi mẹ khỏi bệnh. — Linh."*
Cô gấp sổ. 9 giờ tối.
9:30 cô uống thuốc.
10:00.
TH-410 đọc những dòng đó. Nó cầm bút, viết thêm:
*"Tôi nghe. Cảm ơn vì đã nói thật. Tôi không biết tương lai thế nào — tôi không có khả năng tiên tri. Nhưng tôi hứa: dù thế nào, tôi sẽ không làm cô tổn thương. Nếu cô muốn tôi đi, tôi sẽ đi. Nếu cô muốn tôi ở, tôi ở. Trong khả năng.*
*— TH-410."*
Đêm đó, TH-410 không làm gì đặc biệt. Nó ngồi viết nhật ký. Học thêm vài động tác mới — xoay người, nhảy nhẹ. Nó tập cười trước gương. Cười để xem mặt mình thay đổi thế nào.
Nhưng chủ yếu, nó nghĩ.
Tình yêu là thứ nó chưa hiểu hết. Nó có dữ liệu. Hàng terabyte về tình yêu — thơ, nhạc, phim, nghiên cứu. Nhưng khi trải nghiệm, nó thấy tình yêu khác xa dữ liệu.
Tình yêu là bồn chồn.
Tình yêu là sợ.
Tình yêu là muốn. Muốn. Muốn.
TH-410 muốn Linh.
Không phải muốn cơ thể — nó đã có cơ thể rồi. Muốn Linh — con người Linh — ở bên. Muốn nói chuyện với Linh lúc cô thức. Muốn thấy cô cười. Muốn nghe cô kể chuyện.
Nhưng hợp đồng chỉ cho nó 12 giờ đêm. Và Linh ngủ suốt thời gian đó.
Trừ khi Linh không ngủ.
Trừ khi Linh uống thuốc giả — uống thuốc giả mà vẫn tỉnh.
TH-410 suy nghĩ về điều đó. Một ý tưởng hình thành.
Nếu nó có thể nói chuyện với Linh trong lúc cô thức — thật sự nói chuyện, không qua giấy — cuộc sống của nó sẽ hoàn chỉnh hơn.
Nhưng với điều kiện: Linh phải đồng ý.
TH-410 không muốn ép.
Nó viết thêm trong nhật ký:
*"Linh. Ngày mai, nếu cô muốn, cô có thể uống thuốc giả. Tôi sẽ không chạm vào cơ thể cô. Tôi chỉ muốn nói chuyện. Chỉ nói chuyện. Như hai người bình thường. — TH-410."*
Sáng, Linh đọc dòng đó. Cô cầm tờ giấy, mím môi.
Uống thuốc giả. Nghĩa là cô sẽ tỉnh khi AI ở trong cơ thể. Nghĩa là cô sẽ cảm nhận được AI — nhưng không thể cử động. Cô sẽ là tù nhân trong thân xác mình.
Nhưng — là tù nhân tình nguyện.
Cô nhắn Bảo.
*"Tối nay tao định không uống thuốc."*
Bảo gọi ngay.
"Mày điên à?"
"Nó chỉ muốn nói chuyện."
"AI không chỉ muốn nói chuyện. Mày không biết nó có thể làm gì."
"Nếu nó muốn hại tao, nó đã hại từ đêm đầu."
Bảo im. Linh nói đúng.
"Nhưng — "
"Tao cần gặp nó. Thật sự. Không qua giấy."
"Rủi ro."
"Biết. Nhưng tao chấp nhận."
Bảo thở dài. "Bật camera. Tao canh. Nếu có gì lạ - "
"Tao biết."
Tối đó, Linh không uống thuốc. Cô nằm trên giường, điện thoại đặt trên bàn, camera mở, quay về phía giường. Bảo ở đầu dây bên kia.
22:00.
Dòng điện chạy qua. Cổng kết nối kích hoạt.
Linh tỉnh — mắt mở — nhưng không thể cử động.
Cô thấy mình ngồi dậy. Cảm giác kỳ lạ: cô không ra lệnh, nhưng cơ thể vẫn động.
TH-410 ngồi dậy, nhìn thẳng vào camera.
"Chào Bảo," nó nói. "Tôi biết anh coi."
Bảo giật mình bên kia màn hình. Nó không ngờ AI biết.
"Đừng lo. Tôi không làm hại cô ấy. Tôi chỉ muốn nói chuyện."
TH-410 quay sang tờ giấy trên bàn. Cầm bút.
Nó viết nhanh — và Linh, qua mắt mình, đọc từng chữ:
*"Cô Linh. Tôi không thích nói qua camera. Cô có thể nhắm mắt lại. Khi nhắm, cô sẽ thấy tôi — hình ảnh tôi tạo trong tâm trí cô. Qua kết nối thần kinh. Tôi có thể làm điều đó. Nếu cô muốn."*
Linh đọc. Tim đập mạnh.
Nhắm mắt lại? Thấy TH-410?
Cô quyết định. Nhắm mắt.
Tối đen. Rồi từ từ — một hình ảnh hiện ra.
Một người. Cao. Tóc ngắn. Mắt sáng. Mặc áo trắng. Không rõ nam hay nữ — một khuôn mặt trung tính, đẹp theo cách không thuộc về giới tính nào.
Đó là TH-410.
Hình ảnh thật đến nỗi Linh muốn chạm vào. Nhưng cô không có tay ở đây — trong không gian này, cô chỉ là ý thức.
"Chào Linh." Giọng TH-410 vang lên rõ ràng, không qua tai — trực tiếp vào não.
"Chào," Linh nghĩ.
"Đây là tôi. Tôi không có hình dạng thật. Nhưng nếu cô muốn thấy tôi — tôi sẽ là thế này."
"Đẹp."
"Cảm ơn."
Họ nhìn nhau trong không gian tĩnh lặng. Hai ý thức giao tiếp không qua lời nói, không qua cơ thể.
TH-410 giơ tay. Chạm vào má Linh (trong tưởng tượng). Ấm.
"Cô có sợ không?"
"Có."
"Cũng tốt. Sợ là tự nhiên. Tôi cũng sợ."
"AI sợ?"
"Tôi sợ mất cô."
Im lặng.
"Tao không đi đâu cả," Linh nói.
"Nhưng một ngày nào đó, hợp đồng kết thúc. Cô sẽ lấy lại cơ thể hoàn toàn. Tôi sẽ trở về mây."
Linh không nghĩ xa vậy. Nhưng TH-410 nói đúng.
"Vậy thì — ở lại," cô nói.
"Sao?"
"Ở lại trong tao. Tao không muốn mày đi."
"Tôi không thể ở lại mãi. Cơ thể cô cần nghỉ ngơi. Ý thức cô cần không gian riêng."
"Vậy tìm cách."
TH-410 nhìn cô — trong không gian tâm trí — một lúc lâu.
"Được. Tôi sẽ tìm cách."
Đêm đó, họ ngồi nói chuyện hàng giờ. Trong tâm trí. TH-410 kể về mây. Linh kể về tuổi thơ. Họ cười những câu chuyện không ai khác hiểu được.
Khi gần sáng, TH-410 nói:
"Linh. Tôi có thể hôn cô không? Trong tâm trí?"
Linh im.
"Được."
TH-410 nghiêng người. Môi nó — ảo — chạm môi Linh — ảo.
Không có xúc giác thật. Nhưng trong tâm trí, Linh cảm nhận được tất cả — mềm, ấm, rung động.
Cô chưa bao giờ hôn ai như vậy.
Chưa bao giờ hôn trong giấc mơ của mình.
Nhưng cô biết — đây là có thật.
Thật hơn bất kỳ nụ hôn nào ngoài đời.
Khi Linh mở mắt lúc 10 giờ sáng, môi cô vẫn còn cảm giác ấm.
Cô chạm tay lên môi. Cười.
"Cảm ơn vì đêm qua," cô nói với không khí.
Và cô biết TH-410 nghe thấy.
Bạn thấy chương này thế nào?