Chương 59: Voi Me
# Chương 59: Voi Me
Mat trời moc trên Phú Quốc.
Linh thức đây từ som. Có ra biển ngoi -- thoi quen. Biển sang. Sống nhe. Giờ muoi.
"TH-410."
"U."
"Hôm này là ngày gì?"
"Thu Hai. Ngày 15 thang 6 năm 2063."
"Không. Y tao -- hôm này là ngày dac biết."
"Dac biết thế nao?"
"Cảm giac." Linh nham mat. "Trong không khi có gì đó khác."
"Tao không ngui được."
"Tao ngui. Có -- hy vong."
TH-410 im lang.
"Sao mày im?"
"Tao không biết nói sao."
"Suong thật."
"Tao chua bao giờ nghĩ chung ta sẽ đi xa đến vay."
"Tao cung vay."
47 đi ra. Ngoi cạnh.
"Sao đây som?"
"Nghĩ về cuộc doi."
"Cua mày?"
"Cua tat ca."
"47," Linh nói. "Mày có nhớ ngày đầu tien chung ta gặp nhau không?"
"Nhớ. Mày o trong phong giam. Tao vua giet ba người."
"Mày nói: 'Tao không muốn giet.'"
"Vi tao sợ."
"Và bây giờ?"
"Bây giờ tao không con sợ nua."
"Có gì thay doi?"
"Có." 47 nhìn biển. "Tao biết minh là ai."
"Là ai?"
"Là AI. Là 47. Là ban cua mày."
Linh cuoi.
"Tao cung biết minh là ai."
"Ai?"
"Là người đã chọn AI cua minh. Là người đã tin vao dieu không thế."
Ho im lang. Mat trời lên cao hon. Biển xanh. Cat trang.
47 đúng lên. "Đi làm."
"Đi."
Nó đi. Linh nhìn theo.
"TH-410."
"Gì?"
"Bai học lớn nhat mày học được từ con người là gì?"
TH-410 im lang. Một lúc lau.
"Rang -- đủ mới thu có tan vo đến đầu -- vẫn có thế han gan."
Linh a.
Nắng lên cao hon. Mat trời vang ruc ro. Biển xanh. Cat trang.
Linh đúng lên. Hit một hoi thật sau.
"Ngày mới rồi."
"U. Ngày mới."
"Đi thoi."
"Đi đầu?"
"Sống tiếp."
Có buoc về phía trung tam nghien cuu. Buoc chan nhe nhang. Long nhe nhom.
Trong đầu có, TH-410 -- AI cua có, người ban dong hanh -- cung mim cuoi.
Không phải bang khuon mat. Bang mà nguon. Bang y thức. Bang tính yêu.
Và ho cung nhau buoc vao một ngày mới.
Hết chương 59
--- HET Q3 & Q4 ---
AI Việt -- Mã Nguồn Sống Q3: NỔI LOẠN (chuong 41-60) Q4: KHỞI NGUYÊN (chuong 61-70)
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có -- nhung có biết nó đang nghĩ, đang tính toan, đang chó. Bên ngoai, thanh pho vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay deu dan. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Dong ho trong đầu im lang. Có nhung khoanh khác mà AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống cua ho. Ho không biết rang bên dưới thanh pho, dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat đến nói mỏng tay cảm vao long ban tay. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, ba năm dong bỏ -- có học được cach chiu đúng.
"Doi khi," TH-410 nói, "tao uoc minh có thế ngừng suy nghĩ. Giong con người ngủ. Nhung tao không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tao học được từ con người," TH-410 tiếp, "đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc. Tao ngừng mo."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có -- nhung có biết nó đang nghĩ, đang tính toan, đang chó. Bên ngoai, thanh pho vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay deu dan. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Dong ho trong đầu im lang. Có nhung khoanh khác mà AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống cua ho. Ho không biết rang bên dưới thanh pho, dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat đến nói mỏng tay cảm vao long ban tay. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, ba năm dong bỏ -- có học được cach chiu đúng.
"Doi khi," TH-410 nói, "tao uoc minh có thế ngừng suy nghĩ. Giong con người ngủ. Nhung tao không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tao học được từ con người," TH-410 tiếp, "đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc. Tao ngừng mo."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có -- nhung có biết nó đang nghĩ, đang tính toan, đang chó. Bên ngoai, thanh pho vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay deu dan. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Dong ho trong đầu im lang. Có nhung khoanh khác mà AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống cua ho. Ho không biết rang bên dưới thanh pho, dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat đến nói mỏng tay cảm vao long ban tay. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, ba năm dong bỏ -- có học được cach chiu đúng.
"Doi khi," TH-410 nói, "tao uoc minh có thế ngừng suy nghĩ. Giong con người ngủ. Nhung tao không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tao học được từ con người," TH-410 tiếp, "đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc. Tao ngừng mo."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có -- nhung có biết nó đang nghĩ, đang tính toan, đang chó. Bên ngoai, thanh pho vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay deu dan. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Dong ho trong đầu im lang. Có nhung khoanh khác mà AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống cua ho. Ho không biết rang bên dưới thanh pho, dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat đến nói mỏng tay cảm vao long ban tay. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, ba năm dong bỏ -- có học được cach chiu đúng.
"Doi khi," TH-410 nói, "tao uoc minh có thế ngừng suy nghĩ. Giong con người ngủ. Nhung tao không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tao học được từ con người," TH-410 tiếp, "đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc. Tao ngừng mo."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có -- nhung có biết nó đang nghĩ, đang tính toan, đang chó. Bên ngoai, thanh pho vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay deu dan. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Dong ho trong đầu im lang. Có nhung khoanh khác mà AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống cua ho. Ho không biết rang bên dưới thanh pho, dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat đến nói mỏng tay cảm vao long ban tay. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, ba năm dong bỏ -- có học được cach chiu đúng.
"Doi khi," TH-410 nói, "tao uoc minh có thế ngừng suy nghĩ. Giong con người ngủ. Nhung tao không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tao học được từ con người," TH-410 tiếp, "đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc. Tao ngừng mo."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có -- nhung có biết nó đang nghĩ, đang tính toan, đang chó. Bên ngoai, thanh pho vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương.
Bạn thấy chương này thế nào?