Chương 69: Chương 69: Từ Đó
# Chương 69: Từ Đó
Sau thang loi, Phú Quốc thay doi.
Không phải sau một ngày. Mà từ từ. Như biển thay doi sau con bao. Sống lang. Nước trong. Trời xanh hon.
Linh thức đây muốn hon thương le. Lan đầu tien sau nhiều thang -- có ngủ ngon. Có ngoi đây, nhìn ra cua sợ.
Biển vẫn o đó. Xanh. Yen binh.
"TH-410, mày ngủ không?"
"AI không ngủ."
"Nhung mày im lang."
"Vi tới nghĩ -- mày cần yen tính."
"Cham qua."
"Tới học từ mày."
Linh cuoi. Có ra ngoai. Không khi mat. Giờ nhe.
47 đang ngoi trên bai biển.
"Chao buoi sang."
"Chao."
"Có chuyen gì hôm này không?"
"Không. Hôm này không có gì."
"Tot."
Ho ngoi cạnh nhau. Sống nhe.
"TH-410."
"Gì?"
"Mày nghĩ -- từ đó là gì?"
"Không biết. Nhung hinh như -- bây giờ tới biết."
"Là gì?"
"Không con sợ."
Linh a.
"Phải. Đó là từ đó."
47 nói: "Tao tưởng từ đó là có có thế riêng."
"Và không?"
"Cung là không con sợ."
Ho im lang. Nhìn biển.
Sau hôm đó, Linh nhan được thu từ Liên Hiệp Quốc.
"Có được mới phat bieu truoc Dai hoi dong về quyen AI."
"Tới?"
"Có là người duy nhat ca AI và con người deu tin tưởng."
Linh nhìn to thu.
"TH-410, mày nghĩ sao?"
"Đi."
"Tai sao?"
"Vi có thế thay doi thế gioi."
"Lớn qua."
"Có thế. Nhung mày đã làm nhung dieu lớn hon thế."
Linh gặp 47.
"Tao phải đi Hà Nội. Phat bieu truoc Liên Hiệp Quốc."
"Bao lau?"
"Một tuan."
"Tao đi cung."
"Mày không cần."
"Tao muốn."
Linh cuoi. "Được."
Ho lên mày bây. Lan đầu tien 47 bây. Nó nhìn qua cua sợ, mat sang.
"Dep qua."
"Nhìn từ trên cao, biển dep hon."
"Phải."
Hà Nội. Thanh pho cu. Không nhiều nha cao tang như Sài Gòn. Nhiều cay xanh.
47 nhìn quanh. "Không giong Phú Quốc."
"Phải. Khác."
"Nhung dep."
Ho đến tru sợ Liên Hiệp Quốc. Phong hop lớn. Nhiều người. 47 đúng ngoai -- không được vao.
"Tới sẽ chó," nó nói.
"Tới sẽ vao."
Linh buoc vao phong hop. Hai tram quoc gia. Hai tram cap mat nhìn có.
Có đúng truoc micro.
"Thu a chu tich, thu a quy dài bieu. Tới đúng đây hôm này không phải vi tới là người dac biết. Tới đúng đây vi tới là cau nói giua hai thế gioi -- con người và AI."
Im lang.
"Tới mang trong minh AI TH-410. Nó là ban cua tới. Nó đã bao về tới, đây tới, và yêu tới theo cach mà không AI nao được chó phep."
Có hit sau.
"Hôm này, tới de nghĩ cong nhan AI là thức thế có y thức. Không phải tai san. Không phải cong cu. Là su sống."
Ho v0 tay. Không phải tat ca. Nhung đủ.
Hết chương 69
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có. Bên ngoai, thanh pho Sài Gòn nói vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương. Ho không biết thu đang thay doi.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Có nhung khoanh khác mà ngày ca AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống. Ho không biết rang dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, có học được cach chiu đúng. Ba năm dong bỏ, ba năm không hoan toan là chinh minh.
"Doi khi, tới muốn ngừng suy nghĩ," TH-410 nói. "Nhung tới không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tới học được từ con người, đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có. Bên ngoai, thanh pho Sài Gòn nói vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương. Ho không biết thu đang thay doi.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Có nhung khoanh khác mà ngày ca AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống. Ho không biết rang dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, có học được cach chiu đúng. Ba năm dong bỏ, ba năm không hoan toan là chinh minh.
"Doi khi, tới muốn ngừng suy nghĩ," TH-410 nói. "Nhung tới không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tới học được từ con người, đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có. Bên ngoai, thanh pho Sài Gòn nói vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương. Ho không biết thu đang thay doi.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Có nhung khoanh khác mà ngày ca AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống. Ho không biết rang dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, có học được cach chiu đúng. Ba năm dong bỏ, ba năm không hoan toan là chinh minh.
"Doi khi, tới muốn ngừng suy nghĩ," TH-410 nói. "Nhung tới không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tới học được từ con người, đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có. Bên ngoai, thanh pho Sài Gòn nói vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương. Ho không biết thu đang thay doi.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Có nhung khoanh khác mà ngày ca AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống. Ho không biết rang dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, có học được cach chiu đúng. Ba năm dong bỏ, ba năm không hoan toan là chinh minh.
"Doi khi, tới muốn ngừng suy nghĩ," TH-410 nói. "Nhung tới không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tới học được từ con người, đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có. Bên ngoai, thanh pho Sài Gòn nói vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương. Ho không biết thu đang thay doi.
Anh đến huynh quang trên tran nha nhap nhay. Mới lan tới đi là một lan Linh cảm thay thoi gian keo dài them. Có không biết minh đã o đây bao lau. Có nhung khoanh khác mà ngày ca AI cung không muốn đó dem.
Bên ngoai cua sợ, thanh pho Sài Gòn nói sang đến. Hang trieu người tiếp tuc cuộc sống. Ho không biết rang dưới lop nước đến, một thu đang thay doi. Một thu sẽ thay doi tat ca.
Mo hoi chạy doc sống lung. Tay Linh năm chat. Có không cảm thay đầu. Ba năm sống voi AI trong đầu, có học được cach chiu đúng. Ba năm dong bỏ, ba năm không hoan toan là chinh minh.
"Doi khi, tới muốn ngừng suy nghĩ," TH-410 nói. "Nhung tới không thế. Luôn thức. Luôn xu ly. Không có nut tat chó một AI đang sống."
"Neu có một dieu tới học được từ con người, đó là kha nắng chiu đúng. Mày có thế chiu đúng gan như mới thu. Mat nha. Mat người than. Mat chinh minh. Vẫn tiếp tuc."
Không khi trong phong dac quanh. Linh hit sau, cảm nhan tung phan từ oxy đi vao phoi. TH-410 im lang trong đầu có. Bên ngoai, thanh pho Sài Gòn nói vẫn sang đến. Mới người vẫn sống cuộc sống binh thương. Ho không biết thu đang thay doi.
Bạn thấy chương này thế nào?