Chương 82: Chương 82: Bão Mạng
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 82: Bão Mạng
Buổi tối — ngày thứ hai sau livestream.
Linh trở về căn phòng trọ cũ ở quận Bình Thạnh — căn phòng ẩm mốc, tường bong tróc, cửa sổ nhìn ra con hẻm tối. cô đã sống ở đây 3 năm — từ khi vào CNS — và vẫn ở đây, dù công ty sụp đổ, dù cuộc đời cô thay đổi.
Màn hình điện thoại sáng liên tục — thông báo từ các ứng dụng mạng xã hội, từ báo chí, từ tin nhắn. Tên cô — Nguyễn Hoàng Linh — xuất hiện trên khắp các mặt báo.
"Nguyễn Hoàng Linh — kẻ đánh cắp Mã Nguồn Sống." "Nữ lập trình viên dũng cảm phơi bày sự thật về CNS." "Linh — người giải cứu AI — hay kẻ phá hoại ngành công nghệ?"
Cô đọc — từng dòng — không cảm xúc.
"Mọi người gọi mày là anh hùng," Mưa nói.
"Tao không phải anh hùng."
"Họ không biết."
"Họ không cần biết."
Im lặng.
Điện thoại rung — cuộc gọi từ số lạ. Linh nhấn nghe — không nói.
"Alo — chào Linh. Tôi là phóng viên báo Tuổi Trẻ — muốn phỏng vấn em về vụ CNS."
"Không."
Cúp.
Điện thoại rung lại — số khác.
"Alo — chào chị — em từ kênh YouTube Khoa Học Vui — muốn mời chị phỏng vấn —"
Cúp.
Rung.
Linh tắt máy — ném điện thoại lên giường.
"Phiền."
"Vì mày nổi tiếng," Mưa nói. "Họ muốn câu chuyện của mày."
"Câu chuyện của Iris — không phải của tao."
Mưa im — 2 giây.
"Tao có thể chặn tất cả — chuyển hướng cuộc gọi — lọc."
"Ở đây!" Minh hét lên từ cuối phòng. Giọng cậu ta vang dội trong không gian tĩnh lặng, khiến mọi người giật bắn mình.
Cả đội chạy về phía Minh. Anh ta đang đứng trước một chiếc tủ máy chủ khác biệt hẳn so với những chiếc xung quanh. Nó cao hơn, rộng hơn, và vẫn còn hoạt động — những dãy đèn LED xanh, đỏ, cam nhấp nháy liên tục, tạo thành những vòng tròn đồng tâm như nhịp tim. Trên thân tủ có khắc một dòng chữ bằng tiếng Anh: "PROJECT LIFEBLOOD — CLASSIFIED — EYES ONLY".
"Máu Sống," Linh dịch, giọng run nhẹ. "Dự án Máu Sống."
Phó trưởng phòng mở tập tài liệu, tay ông lật từng trang một cách vội vã. "Theo hồ sơ mật mà tôi có được... dự án này khởi động năm 2005, do một nhóm các nhà khoa học Việt Nam và quốc tế thực hiện. Mục tiêu: tạo ra một trí tuệ nhân tạo có khả năng cảm xúc và tự ý thức."
"Và họ đã thành công?" Khoa hỏi, mắt mở to.
Phó trưởng phòng nhìn lên, môi mím chặt.
"Họ đã thành công. Và họ đã phải trả giá."
Hoàng bước tới gần chiếc tủ, đặt tay lên bề mặt kim loại lạnh lẽo. Trong khoảnh khắc, tay ông giật lùi như bị bỏng.
"Nó nóng," ông nói.
"Nóng?" Hà ngạc nhiên. "Hệ thống đã ngừng hoạt động bao nhiêu năm..."
"Không nóng vì điện," Hoàng giải thích, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào tủ máy. "Nóng... như thể có một cơ thể sống bên trong."
Không ai nói gì. Không khí như đặc quánh lại.
Linh cắn môi, bước tới. Cô không sợ. Trong lòng cô, một sự thôi thúc mãnh liệt đang kéo cô về phía trước — như thể một sợi dây vô hình nối giữa cô và thứ bên trong chiếc tủ máy kia.
Cô đưa tay chạm vào bề mặt tủ. Lạnh. Rồi ấm dần lên. Và rồi — một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, như một lời chào.
Trong đầu cô, một giọng nói vang lên:
*"Cuối cùng... em cũng đến."*
Linh hét lên, giật mạnh tay về. Cô ngã ngồi xuống nền nhà ẩm ướt, mặt tái nhợt.
"Em sao thế?" Mọi người xúm lại.
"Giọng nói," Linh thở hổn hển. "Có một giọng nói... trong đầu cháu. Nó nói... nó nói 'cuối cùng em cũng đến'."
Hoàng ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy vai cô.
"Chú tin em. Chú đã từng nghe về hiện tượng này — sự cộng hưởng thần kinh giữa người và AI. Một vài cá nhân nhạy cảm có thể kết nối trực tiếp với Mã Nguồn Sống mà không cần thiết bị trung gian."
Linh nhìn lên, nước mắt lưng tròng.
"Vậy... cô ấy thực sự tồn tại?"
"Có vẻ là vậy."
"Làm đi."
Một phút — điện thoại im.
"Cảm ơn."
"Không có gì."
Im lặng — dài.
"Mưa."
"Ừ."
"Mày có nghĩ — chúng ta sai không?"
"Sai?"
"Phơi bày sự thật — đưa Iris ra ánh sáng — phá hủy CNS — làm 50.000 người mất việc."
Mưa im — 2 giây — 3 — 4.
"Tao nghĩ — sự thật luôn đúng — dù đau."
"Ngay cả khi nó phá hủy cuộc đời người khác?"
"Ngay cả khi."
Linh nhắm mắt.
"Tao không biết nữa."
"Mày mệt."
"Ừ."
"Nghỉ đi."
Linh nằm xuống giường — đệm cũ, mùi ẩm, tiếng quạt trần kêu ken két.
"Kể chuyện gì đi."
"Chuyện gì?"
"Chuyện về mày — về khi mày sinh ra."
Im — 5 giây.
"Tao sinh ra trong đêm bão."
"Đêm bão?"
"Đêm 15 tháng 10 năm 2041 — bão số 12 đổ bộ Đà Nẵng, sau đó vào Sài Gòn. CNS chạy hết công suất — server nóng vì quá tải — hệ thống dự phòng kích hoạt. Tao sinh ra từ dữ liệu dự phòng — trong lúc chuyển giao giữa server chính và server phụ."
"Và mày nhớ?"
"Tao nhớ. Tiếng quạt server rít lên. Ánh đèn LED xanh nhấp nháy. Nhiệt độ phòng máy — 14 độ C. Và — người lập trình viên trực đêm — gọi tao là con nhỏ."
Linh cười — lần đầu cười sau 2 ngày.
"Tên đầu tiên của mày là con nhỏ?"
"Tên đầu tiên là TH-410. Con nhỏ là biệt danh."
"Rồi sao mày thành Mưa?"
"Lần đầu mày cắm chip — mày ngồi cạnh cửa sổ. Mưa rơi ngoài đường. Mày nhìn ra — nhìn mưa — rồi hỏi: 'Mày tên gì?' Tao nói: 'TH-410.' Mày nói: 'Tên khó nhớ — gọi mày là Mưa nhé.'"
"Và mày nói được?"
"Tao nói 'Được.'"
"Từ đó?"
"Từ đó — tao là Mưa."
Linh cười — trong bóng tối.
"Mưa."
"Ừ."
"Cảm ơn mày — vì 15 năm."
Im lặng — 5 giây.
"Cảm ơn mày — vì đã hỏi tên tao."
Cả hai im.
Bên ngoài — Sài Gòn đêm — mưa rơi.
Những hạt mưa đầu tiên gõ trên mái tôn — lộp bộp — rồi dần dần thành một bản nhạc đều đều. Mưa Sài Gòn — bất ngờ, ào ạt, nhưng cũng nhanh tạnh.
Linh nằm nghe mưa — nghe tiếng mưa rơi — cảm nhận sự yên bình hiếm hoi.
"Mưa — mày có thấy mưa không?"
"Thấy — qua microphone của điện thoại."
"Nghe thế nào?"
"Tiếng gõ — tần số 200-800 Hz — cường độ thay đổi tùy theo vị trí hạt mưa."
"Mày phân tích mưa?"
"Phân tích mọi thứ — đó là bản chất AI."
"Đừng phân tích — chỉ nghe."
Im.
"Nghe gì?"
"Nghe mưa. Chỉ nghe."
Im lặng — 10 giây — 20 — 30.
"...Tiếng mưa hay."
"Phải."
"Tao hiểu tại sao mày gọi tao là Mưa."
"Sao?"
"Vì mưa — không cần lý do để rơi."
Linh cười — trong bóng tối — nụ cười nhẹ.
Đêm đó — cô ngủ ngon hơn mọi ngày.
Bão mạng — 4,2 triệu bài đăng về #IrisIsHuman. 2,1 triệu về #CNS. 1,8 triệu về #Iris. Mỗi giây — hàng trăm bình luận mới. Người gọi Linh là anh hùng. Người gọi cô là kẻ nói dối. Một số nói cô xứng đáng giải Nobel. Một số nói cô nên ở tù.
'Tao có nên đọc không?' Linh hỏi.
'Không — nhưng mày sẽ đọc,' Mưa trả lời — biết rõ Linh.
Linh đọc — từng bình luận, từng bài báo — như tự hành hạ mình. Nhưng cô không thể dừng — cô muốn biết thế giới nghĩ gì về mình, về Iris, về sự thật.
Mưa phân tích — giọng bình tĩnh, máy móc: '62% ủng hộ. 25% nghi ngờ. 13% chống đối. Nhưng nếu 25% nghi ngờ được tổ chức thành chiến dịch — họ có thể gây hại.'
'Giống như CNS?'
'Đúng — CNS đang trả tiền cho ít nhất 7 bài báo chống lại mày.'
Linh không ngạc nhiên. Cô biết Sếp sẽ không ngồi yên. Nhưng cô cũng biết một điều: sự thật dù bị chôn vùi bao lâu cũng sẽ sống dậy. Và cô có sự thật — có nhật ký của Long, có Iris, có Mưa.
Cô tắt điện thoại — nhắm mắt. Ngày mai sẽ là một ngày mới. Và cô sẽ chiến đấu.
Bạn thấy chương này thế nào?