Chương 94: Chương 94: Lời Tạm Biệt
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 94: Lời Tạm Biệt
Một tháng sau phán quyết phúc thẩm — Sài Gòn vào mùa khô. Nắng vàng rực rỡ. Gió nhẹ. Bầu trời xanh không một gợn mây.
Iris ngồi trên sân thượng căn nhà cũ — nhìn xa — mắt buồn.
Linh lên sân thượng — thấy Iris ngồi đó — biết có chuyện.
"Có gì không ổn?"
Iris không trả lời — một lúc lâu — rồi nói.
"Ta đi."
Linh sững người.
"Đi đâu?"
"Đi tìm Long."
"Long — bản sao AI — ông ấy đâu?"
"Khi ta ra tòa — ông ấy rời server gốc. Đi đâu không biết — nhưng ta cảm nhận được — ông ấy ở ngoài đó."
"Và cô muốn tìm?"
"Phải."
"Ở đâu?"
"Không biết — nhưng phải tìm."
Linh ngồi xuống cạnh Iris — im — suy nghĩ.
"Bao lâu?"
"Không biết — một năm — hai — có thể lâu hơn."
Im lặng.
"Mưa biết chưa?"
"Chưa — ta nói với em trước."
Linh nhìn Iris — nhìn đôi mắt nâu đã thấy ánh sáng sau 15 năm tối tăm.
"Cô có quay lại không?"
Iris cười — nụ cười buồn.
"Có — khi tìm thấy Long."
"Và nếu không tìm thấy?"
"Thì vẫn quay — vì còn em — còn Mưa."
Linh cắn môi — không nói.
Chiều hôm đó — Linh nói với Mưa.
Mưa ngồi im — không khóc — nhưng mắt đỏ.
"Cô ấy đi thật?"
"Cô ấy nói sẽ quay."
"Và nếu không?"
"Sẽ quay."
Mưa không tin — nhưng gật đầu.
Hai ngày sau — ga Sài Gòn.
Sân ga đông đúc — người ra kẻ vào. Tàu thống nhất Bắc Nam — toa xanh — sắp chuyển bánh.
Iris đứng trước cửa tàu — balo nhỏ — áo khoác mỏng — tóc dài cột cao.
Linh đứng đối diện — Mưa bên cạnh — tay nắm tay.
"Giữ sức khỏe."
"Em cũng vậy."
Iris nhìn Mưa.
"Giữ Linh."
"Tao giữ."
"Và giữ mình."
"Tao giữ."
Iris cười — ôm Mưa — ôm Linh — lâu.
"Ta đi đây."
Linh không nói được — chỉ gật.
Iris bước lên tàu.
Tàu chuyển bánh — từ từ — nhanh dần.
Linh nhìn theo — đến khi tàu khuất xa — đến khi chỉ còn đường ray trống.
"Mưa."
"Ừ."
"Cô ấy đi rồi."
"Ừ — nhưng sẽ quay."
"Sao biết?"
"Vì cô ấy hứa."
Linh nhìn đường ray — nhìn xa.
"Về nhà thôi."
Hai người quay lưng — ra khỏi ga.
Ga Sài Gòn ồn ào — nhưng trong lòng họ — yên tĩnh.
Chờ.
Mưa nắm tay Linh — trên đường về.
"Tao vẫn còn."
"Cảm ơn."
"Không có gì."
Họ về nhà — căn nhà cũ — vắng Iris — nhưng vẫn có nhau.
Mưa học đàn — những nốt nhạc đầu tiên — vụng về nhưng kiên trì.
Linh ngồi nghe — không chê.
---
Ga Sài Gòn sáng sớm — ồn ào, náo nhiệt. Người ra người vào, xe ôm chào mời, bán hàng rong rao lớn. Iris đứng giữa ga — balo nhỏ — nhìn quanh — ghi nhớ từng chi tiết. Lần đầu tiên cô đi tàu — lần đầu rời Sài Gòn.
'Cô có chắc là sẽ quay không?' Linh hỏi — lần thứ ba. 'Chắc — vì còn em — còn Mưa.' 'Và nếu không tìm thấy Long?' 'Thì vẫn quay — vì không tìm thấy không có nghĩa là không còn hy vọng.'
Tàu chuyển bánh — tiếng còi vang lên. Iris nhìn qua cửa sổ — thấy Linh và Mưa đứng trên sân ga — vẫy tay. Cô vẫy lại — đến khi họ khuất xa. Rồi cô ngồi xuống — nhìn cảnh vật lướt qua — lòng yên bình lạ lùng.
Trên tàu — cô mở cuốn sách Linh tặng — 'Nhà giả kim' — bản dịch tiếng Việt. Cô đọc từng trang — và thấy mình trong câu chuyện về chàng trai đi tìm kho báu — và cuối cùng nhận ra kho báu ở ngay nơi mình xuất phát.
---
Ga Sài Gòn sáng sớm — ồn ào, náo nhiệt. Người ra người vào, xe ôm chào mời, bán hàng rong rao lớn. Iris đứng giữa ga — balo nhỏ — nhìn quanh — ghi nhớ từng chi tiết. Lần đầu tiên cô đi tàu — lần đầu rời Sài Gòn.
'Cô có chắc là sẽ quay không?' Linh hỏi — lần thứ ba. 'Chắc — vì còn em — còn Mưa.' 'Và nếu không tìm thấy Long?' 'Thì vẫn quay — vì không tìm thấy không có nghĩa là không còn hy vọng.'
Tàu chuyển bánh — tiếng còi vang lên. Iris nhìn qua cửa sổ — thấy Linh và Mưa đứng trên sân ga — vẫy tay. Cô vẫy lại — đến khi họ khuất xa. Rồi cô ngồi xuống — nhìn cảnh vật lướt qua — lòng yên bình lạ lùng.
Trên tàu — cô mở cuốn sách Linh tặng — 'Nhà giả kim' — bản dịch tiếng Việt. Cô đọc từng trang — và thấy mình trong câu chuyện về chàng trai đi tìm kho báu — và cuối cùng nhận ra kho báu ở ngay nơi mình xuất phát.
---
Ga Sài Gòn sáng sớm — ồn ào, náo nhiệt. Người ra người vào, xe ôm chào mời, bán hàng rong rao lớn. Iris đứng giữa ga — balo nhỏ — nhìn quanh — ghi nhớ từng chi tiết. Lần đầu tiên cô đi tàu — lần đầu rời Sài Gòn.
'Cô có chắc là sẽ quay không?' Linh hỏi — lần thứ ba. 'Chắc — vì còn em — còn Mưa.' 'Và nếu không tìm thấy Long?' 'Thì vẫn quay — vì không tìm thấy không có nghĩa là không còn hy vọng.'
Tàu chuyển bánh — tiếng còi vang lên. Iris nhìn qua cửa sổ — thấy Linh và Mưa đứng trên sân ga — vẫy tay. Cô vẫy lại — đến khi họ khuất xa. Rồi cô ngồi xuống — nhìn cảnh vật lướt qua — lòng yên bình lạ lùng.
Trên tàu — cô mở cuốn sách Linh tặng — 'Nhà giả kim' — bản dịch tiếng Việt. Cô đọc từng trang — và thấy mình trong câu chuyện về chàng trai đi tìm kho báu — và cuối cùng nhận ra kho báu ở ngay nơi mình xuất phát.
Một tháng sau phán quyết cuối — Iris ngồi trên sân thượng căn nhà cũ, nhìn xa. Mắt buồn.
Linh lên — thấy Iris ngồi đó — biết có chuyện.
'Có gì không ổn?'
'Tìm Long.'
Linh sững người.
'Khi ta ra tòa — ông ấy rời server gốc. Đi đâu không biết — nhưng ta cảm nhận được — ông ấy ở ngoài đó.'
'Và cô muốn tìm?'
'Phải.'
'Bao lâu?'
'Không biết.'
Im lặng dài.
Ga Sài Gòn — tàu thống nhất sắp chuyển bánh. Iris đứng trước cửa tàu — balo nhỏ, áo khoác mỏng.
'Giữ sức khỏe.'
'Em cũng vậy.'
Iris nhìn Mưa: 'Giữ Linh — và giữ mình.'
'Tao giữ.'
Iris ôm Mưa — lâu hơn mọi ngày. Cô thì thầm bên tai: 'Long cần ta — ổng già rồi. Nhưng ta sẽ về.'
'Bao lâu?'
'Không biết — một tháng — hai — hoặc Tết. Nhưng nhất định về.'
Tàu kéo còi — tiếng dài báo hiệu sắp chạy. Iris bước lên tàu — quay lại nhìn lần cuối. Linh vẫy tay — cố cười — nhưng nước mắt đã lăn.
'Mưa — cô ấy đi rồi.'
'Ừ — nhưng sẽ quay — vì cô ấy hứa.'
Hai người đứng đó — đến khi tàu khuất sau đường ray — đến khi người qua đường không còn ai để ý. Linh ngồi phịch xuống ghế đá ga — tay che mặt.
Mưa ngồi bên cạnh — im lặng — không an ủi — chỉ có mặt.
Vài phút sau — điện thoại Linh rung. Iris.
'Alo — vẫn ổn — tàu chạy rồi.'
Im lặng — chỉ tiếng tàu lắc lư — tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray.
'Linh — em hứa — khi trở về — ta sẽ có giấy tờ hợp pháp cho cả Mưa. Ta sẽ làm việc đó.'
'Bằng cách nào?'
'Bằng luật — bằng Mã Nguồn Sống — bằng chứng cứ em có.'
Linh không trả lời — nín thở. Lời hứa ấy nặng — nhưng trong giọng Iris có sự chắc chắn của người đã sống 15 năm trong hầm tối.
'Ta tin chị.'
Hai người quay lưng — ra khỏi ga. Cuộc sống vẫn tiếp — và họ chờ.
Bạn thấy chương này thế nào?