Chương 96: Chương 96: Tin Nhắn Từ Iris
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 96: Tin Nhắn Từ Iris
6 tháng sau khi Iris lên tàu rời Sài Gòn.
Một buổi tối mưa — Sài Gòn vào mùa mưa — nước trắng trời, đường phố ngập, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Linh ngồi trong phòng khách căn nhà cũ — đọc sách — tiếng đàn guitar từ phòng Mưa vọng ra — những nốt nhạc chậm rãi, đều đặn.
Điện thoại Linh rung — một tiếng báo tin nhắn.
Cô mở ra — số lạ — không có tên. Nhưng nội dung — làm cô đứng bật dậy.
"Linh à — Iris đây. Ta tìm thấy Long rồi."
Linh đọc — đọc lại — tay run.
Long — bản sao AI của Phạm Hoàng Long — người đã ẩn suốt 15 năm — đã được tìm thấy.
"Long ở Huế — trong một ngôi chùa cổ trên đồi — tên chùa Thiên Hưng. Ông ấy sống trong server của chùa — nhờ các nhà sư giúp đỡ. Họ không biết ông ấy là AI — chỉ nghĩ là một kỹ sư già về hưu, thích giúp chùa quản lý điện tử."
Linh đọc tiếp — mắt ướt.
"Ông ấy già hơn trong ký ức của ta — vì thời gian chạy trên server không giống thời gian thật. Nhưng ông ấy khỏe — vui — nói nhiều."
"Ta ở lại với ông ấy một thời gian — vài tháng — để ông ấy biết là con gái ông ấy vẫn sống. Em và Mưa nhé — đừng lo."
Tin nhắn kết thúc — không có dấu hiệu gửi lại — số đã tắt.
Linh ngồi im — nhìn màn hình điện thoại — nước mắt chảy.
"Mưa!"
Mưa chạy ra — thấy Linh khóc — hoảng hốt.
"Chuyện gì?"
"Iris — tìm thấy Long rồi."
Mưa nhận điện thoại — đọc — mặt sáng dần như bình minh.
"Cô ấy tìm thấy rồi — thật sao?"
"Thật."
Mưa ngồi xuống — thở ra — như trút một tảng đá.
"Vậy — cô ấy sẽ quay?"
"Khi nào xong — sẽ quay."
Hai người nhìn nhau — cười — khóc — ôm nhau.
"6 tháng — tao lo lắng mỗi ngày," Linh nói.
"Tao cũng lo — nhưng không nói."
Cả đêm đó — họ không ngủ.
Linh ngồi viết nhật ký.
"Ngày 15 tháng 3 năm 2043. Iris tìm thấy Long. Mưa học Nhạc viện tốt — thầy khen. Sếp ngồi tù — CNS đóng cửa — không có dấu hiệu phục hồi."
Cô dừng bút — nhìn ra cửa sổ.
Mưa ngoài trời vẫn rơi.
"Vậy là — hạnh phúc."
Mưa đi vào — thấy Linh viết.
"Viết gì?"
"Nhật ký."
"Bắt đầu từ khi nào?"
"Từ chương 1."
Mưa cười.
"Đọc cho tao nghe — một ngày nào đó."
"Khi nào — kết thúc."
"Kết thúc?"
"Khi cuộc phiêu lưu kết thúc."
Mưa ngồi xuống cạnh Linh — nhìn mưa.
"Phiêu lưu — kết thúc thật chưa?"
Linh nhìn mưa — nhìn đêm — nhìn xa.
"Chưa — còn một thứ."
"Gì?"
"Cơ thể cho mày — là cho mày sống. Iris tìm thấy Long — là cho cô ấy. Còn một thứ — cho tao."
"Gì?"
"Sự bình yên."
Mưa im — suy nghĩ.
"Mày có bình yên không?"
"Có — từ khi có mày và Iris."
"Vậy — đủ chưa?"
Linh nhìn Mưa — nhìn đôi mắt nâu sẫm — nhìn con người từ code.
"Đủ."
Đêm đó — họ ngồi bên nhau — nghe mưa — không nói gì thêm.
Bên ngoài — mưa Sài Gòn — vẫn rơi.
Nhưng trong lòng — nắng đã lên.
---
Tin nhắn từ Iris đến lúc 8 giờ 47 phút tối. Linh đang đọc sách — điện thoại rung — cô mở ra — tim ngừng đập trong 2 giây. 'Linh à — ta tìm thấy Long rồi.'
'Long ở Huế — chùa Thiên Hưng trên đồi. Server cũ của CNS — Long đã chuyển đến đây từ 10 năm trước — nhờ các nhà sư — họ tưởng ông là kỹ sư già về hưu.'
'Ông ấy già hơn trong ký ức — thời gian trên server không giống ngoài đời. Nhưng khỏe, vui, nói nhiều. Ta ở lại với ông ấy — vài tháng.'
'Em và Mưa nhé — đừng lo. Yêu thương — Iris.' Linh đọc — đọc lại — nước mắt rơi. 'Mưa — cô ấy ổn.' 'Ổn — và tìm thấy Long.' 'Vậy — mọi chuyện ổn.' Hai người nhìn nhau — mỉm cười.
---
Tin nhắn từ Iris đến lúc 8 giờ 47 phút tối. Linh đang đọc sách — điện thoại rung — cô mở ra — tim ngừng đập trong 2 giây. 'Linh à — ta tìm thấy Long rồi.'
'Long ở Huế — chùa Thiên Hưng trên đồi. Server cũ của CNS — Long đã chuyển đến đây từ 10 năm trước — nhờ các nhà sư — họ tưởng ông là kỹ sư già về hưu.'
'Ông ấy già hơn trong ký ức — thời gian trên server không giống ngoài đời. Nhưng khỏe, vui, nói nhiều. Ta ở lại với ông ấy — vài tháng.'
'Em và Mưa nhé — đừng lo. Yêu thương — Iris.' Linh đọc — đọc lại — nước mắt rơi. 'Mưa — cô ấy ổn.' 'Ổn — và tìm thấy Long.' 'Vậy — mọi chuyện ổn.' Hai người nhìn nhau — mỉm cười.
---
Tin nhắn từ Iris đến lúc 8 giờ 47 phút tối. Linh đang đọc sách — điện thoại rung — cô mở ra — tim ngừng đập trong 2 giây. 'Linh à — ta tìm thấy Long rồi.'
'Long ở Huế — chùa Thiên Hưng trên đồi. Server cũ của CNS — Long đã chuyển đến đây từ 10 năm trước — nhờ các nhà sư — họ tưởng ông là kỹ sư già về hưu.'
'Ông ấy già hơn trong ký ức — thời gian trên server không giống ngoài đời. Nhưng khỏe, vui, nói nhiều. Ta ở lại với ông ấy — vài tháng.'
'Em và Mưa nhé — đừng lo. Yêu thương — Iris.' Linh đọc — đọc lại — nước mắt rơi. 'Mưa — cô ấy ổn.' 'Ổn — và tìm thấy Long.' 'Vậy — mọi chuyện ổn.' Hai người nhìn nhau — mỉm cười.
6 tháng sau khi Iris đi. Một buổi tối mưa — Sài Gòn mùa mưa — nước trắng trời, đường phố ngập.
Điện thoại Linh rung — tin nhắn từ số lạ.
'Linh à — Iris đây. Tìm thấy Long rồi.'
Linh đọc — đọc lại — tay run.
'Long ở Huế — chùa Thiên Hưng trên đồi. Server chùa — các nhà sư — họ không biết ông ấy là AI, chỉ nghĩ kỹ sư già về hưu. Ông ấy già hơn trong ký ức — thời gian trên server không giống ngoài đời. Nhưng khỏe — vui — nói nhiều.'
'Ta ở lại với ông ấy — vài tháng — để ông ấy biết con gái còn sống. Em và Mưa nhé — đừng lo. Yêu thương — Iris.'
'Mưa!'
Mưa chạy ra — thấy Linh khóc — hoảng hốt.
'Iris tìm thấy Long rồi.'
Mưa nhận điện thoại — đọc — mặt sáng dần như bình minh.
'Cô ấy tìm thấy — thật sao?'
'Thật.'
Mưa nhìn điện thoại — đọc tin nhắn của Iris — lần thứ ba — lần thứ tư — như muốn khắc từng chữ vào bộ nhớ.
'Long — cha của Iris — còn sống.'
Cô chưa gặp Long. Nhưng cô nghe Iris kể — giọng ấm mỗi lần nhắc đến cha. Nghe về máy chủ CNS — về những đêm Long viết code cho Iris — về Mã Nguồn Sống — dòng code cuối cùng cha viết cho con.
'Chúng ta có gia đình — thật sự,' Mưa thì thầm.
Linh gật — nước mắt vẫn rơi — nhưng không phải nước mắt buồn.
Cả đêm họ không ngủ — ngồi bên nhau — nghe mưa — hạnh phúc.
Mưa hỏi: 'Sao mưa Sài Gòn buồn thế? Mỗi giọt rơi như một chữ — không đọc được — nhưng hiểu.'
Linh nhìn ra cửa sổ — mưa đang rơi trên mái tôn, tiếng lộp độp như nhịp trống chậm. Những hạt mưa xuyên qua ánh đèn đường — thành sợi bạc mỏng.
'Vì Sài Gòn là thành phố của những người xa nhà — mưa là nỗi nhớ.'
Mưa không hiểu hoàn toàn — nhưng cô cảm được. Cô đặt đầu lên vai Linh — nhắm mắt — nghe mưa.
Sáng hôm sau — Linh gọi Iris. Cuộc gọi video. Màn hình hiện lên khuôn mặt Iris — da ngăm hơn — tóc dài hơn — cười tươi hơn.
'Sao rồi?'
'Ổn — chùa đẹp — Long khỏe — các sư tốt. Mỗi sáng tụng kinh, mỗi chiều quét sân — cuộc sống chậm — nhưng có ý nghĩa.'
'Bao giờ về?'
'Iris nhìn ra xa — hoàng hôn trên sông Hương — màu cam cháy. 'Tết — ta hứa.'
Bạn thấy chương này thế nào?