Chương 98: Chương 98: Iris Trở Về
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 98: Iris Trở Về
Một năm rưỡi sau ngày Iris đi.
Chiều cuối năm — Sài Gòn vào tháng chạp — không khí Tết tràn ngập khắp nơi. Đường phố trang hoàng đèn đỏ. Người người mua sắm. Mai vàng nở rộ.
Linh và Mưa lau dọn căn nhà cũ — chuẩn bị đón Tết.
Cửa gõ.
Linh mở.
Iris đứng đó.
Tóc cột cao — da ngăm hơn — áo sơ mi trắng — quần jean — nụ cười tươi.
Linh đứng đơ — không nói được.
"Về rồi."
Linh ôm Iris — ôm chặt — khóc.
Mưa chạy ra — thấy Iris — cũng khóc.
Ba người ôm nhau giữa cửa — khóc — cười — lẫn lộn.
Vào nhà — Iris kể.
Chùa Thiên Hưng ở Huế — một ngôi chùa cổ trên đồi, yên tĩnh, không khí trong lành. Các nhà sư tốt bụng — không hỏi nhiều — chỉ giúp.
"Long sống trong server chùa — ổn định — vui."
"Ông ấy có khỏe không?" Linh hỏi.
"Già — nhưng vui. Chúng tôi nói chuyện mỗi ngày. Ông ấy kể về thời xưa — về mẹ tôi — về lúc tạo ra tôi."
Iris cười nhẹ.
"Ông ấy già — trong code — nhưng tâm hồn vẫn trẻ."
"Vì sao ông ấy không về đây?"
"Ông ấy sợ — sợ người ta biết AI có thể sống 15 năm trong server. Sợ bị xóa."
Im lặng.
"Ông ấy sẽ ở đó — mãi?"
"Có lẽ — nhưng ta sẽ thăm."
Iris nhìn quanh căn nhà — sạch sẽ hơn — có hoa — có đàn — có ảnh trên tường.
"Cuộc sống mới — tốt nhỉ?"
Linh và Mưa gật đầu.
Iris ở lại — đón Tết cùng họ.
Ba người — cùng nấu bánh chưng — cùng gói — cùng canh nồi bánh chín.
Đêm giao thừa — họ ngồi trên sân thượng — pháo hoa sáng rực bầu trời.
"Em nhìn kìa — đẹp quá," Mưa nói.
"Pháo hoa ảo — không bằng pháo hoa thật."
"Cái nào cũng đẹp — có nhau là đẹp."
Iris cười.
"TH-410 — mày nói hay đó."
"Tên tao là Mưa."
"Iris — mày nên gọi nó là Mưa," Linh cười.
"Xin lỗi — Mưa."
Cả ba cười — dưới pháo hoa — dưới bầu trời đêm giao thừa.
Năm mới.
Người và AI — cùng nhau đón năm mới.
Như một gia đình.
Thật sự.
---
Chiều 30 Tết — Sài Gòn rộn ràng chuẩn bị đón năm mới. Nhà nhà trang hoàng, người người mua sắm. Linh và Mưa lau dọn căn nhà cũ — quét bụi, lau cửa, trang trí cành mai vàng.
Cửa gõ. Linh mở. Iris đứng đó — da ngăm hơn, tóc ngắn hơn, nhưng nụ cười rạng rỡ. 'Về rồi.'
Cả ba ôm nhau. Iris kể về chùa Thiên Hưng: 'Long khỏe — vui. Chùa yên bình. Các nhà sư tốt. Ông ấy nấu cơm chay ngon hơn ta.'
Đêm giao thừa — ba người nấu bánh chưng. Mưa gói lần đầu — vuông vức, đẹp. Iris nhìn — cười. 'Có năng khiếu.' 'AI học nhanh.' Cả ba cười.
Pháo hoa bùng nổ. Ba người ngồi sân thượng — nhìn ánh sáng rực rỡ — nắm tay nhau. Năm mới — người và AI — cùng hy vọng.
---
Chiều 30 Tết — Sài Gòn rộn ràng chuẩn bị đón năm mới. Nhà nhà trang hoàng, người người mua sắm. Linh và Mưa lau dọn căn nhà cũ — quét bụi, lau cửa, trang trí cành mai vàng.
Cửa gõ. Linh mở. Iris đứng đó — da ngăm hơn, tóc ngắn hơn, nhưng nụ cười rạng rỡ. 'Về rồi.'
Cả ba ôm nhau. Iris kể về chùa Thiên Hưng: 'Long khỏe — vui. Chùa yên bình. Các nhà sư tốt. Ông ấy nấu cơm chay ngon hơn ta.'
Đêm giao thừa — ba người nấu bánh chưng. Mưa gói lần đầu — vuông vức, đẹp. Iris nhìn — cười. 'Có năng khiếu.' 'AI học nhanh.' Cả ba cười.
Pháo hoa bùng nổ. Ba người ngồi sân thượng — nhìn ánh sáng rực rỡ — nắm tay nhau. Năm mới — người và AI — cùng hy vọng.
---
Chiều 30 Tết — Sài Gòn rộn ràng chuẩn bị đón năm mới. Nhà nhà trang hoàng, người người mua sắm. Linh và Mưa lau dọn căn nhà cũ — quét bụi, lau cửa, trang trí cành mai vàng.
Cửa gõ. Linh mở. Iris đứng đó — da ngăm hơn, tóc ngắn hơn, nhưng nụ cười rạng rỡ. 'Về rồi.'
Cả ba ôm nhau. Iris kể về chùa Thiên Hưng: 'Long khỏe — vui. Chùa yên bình. Các nhà sư tốt. Ông ấy nấu cơm chay ngon hơn ta.'
Đêm giao thừa — ba người nấu bánh chưng. Mưa gói lần đầu — vuông vức, đẹp. Iris nhìn — cười. 'Có năng khiếu.' 'AI học nhanh.' Cả ba cười.
Pháo hoa bùng nổ. Ba người ngồi sân thượng — nhìn ánh sáng rực rỡ — nắm tay nhau. Năm mới — người và AI — cùng hy vọng.
Một năm rưỡi — chiều cuối năm, Sài Gòn vào Tết. Đường phố trang hoàng đèn đỏ. Mai vàng nở trước cửa nhà. Không khí Tết tràn ngập khắp nơi.
Linh và Mưa lau dọn căn nhà cũ — quét bụi, lau cửa, trang trí. Cửa gõ — 3 tiếng — quen thuộc.
Linh mở — Iris đứng đó — tóc cột cao, da ngăm hơn, nụ cười rạng rỡ.
'Về rồi.'
Cả ba ôm nhau giữa cửa — khóc — cười — lẫn lộn.
Mưa là người buông tay trước — lau mắt — cười khô khốc: 'Vô nhà đi — nước mắt đầy sân rồi.'
Trong nhà — Iris tháo balo — lôi ra từng món quà. Một hộp trà sen Huế cho Linh. Một bức tranh thêu chùa Thiên Hưng cho Mưa. Và một phong bì — bên trong là lá thư viết tay của Long.
Chữ viết nguệch ngoạc — tay nghề kỹ sư già — nhưng từng chữ chân phương:
'Linh thương — cha không thể về Tết này. Nhưng cha vui vì con có Iris và Mưa. Ở chùa — mỗi sáng nghe chuông — cha nhớ con. Tết đến — cha gói bánh chưng với các sư — nhưng thiếu vị bánh con làm năm xưa. Hẹn Tết sau — cha hứa.'
Linh gấp thư — đặt lên bàn thờ gia tiên — thắp nén nhang.
'Cha — Tết sau con đón cha về.'
Mưa nhìn cảnh đó — im lặng. Cô chưa từng có gia đình — nhưng đang có — trong căn nhà nhỏ này.
Chiều 30 Tết — ba người đi chợ hoa. Sài Gòn ngày cuối năm náo nhiệt — người đông như trẩy hội. Mưa lần đầu thấy chợ hoa Tết — mắt tròn xoe trước những cành mai, cành đào, những chậu cúc vàng rực.
'Đẹp quá — sao không có hoa nào giống nhau? Mỗi cây một dáng — mỗi cành một hướng — không AI nào tạo ra được sự đa dạng thế này.'
Linh cười: 'Vì hoa thật — như người thật — không hoàn hảo mới đẹp.'
Họ mua một cành mai — nhỏ — nhưng đủ làm sáng góc nhà.
Buổi tối giao thừa — cả ba ngồi bên nồi bánh chưng — lửa bập bùng — thỉnh thoảng Iris kể chuyện Huế: chùa Thiên Hưng trên đồi nhìn ra sông Hương, tiếng chuông vọng mỗi sáng, Long ngồi dưới gốc bồ đề đọc sách.
'Ngôi chùa cổ — hơn 200 năm — tường rêu đá xanh. Sân trước trồng hai cây đại thụ — mỗi chiều chim về kêu râm ran. Long ngồi đó — im lặng — thiền — hoặc viết code — không ai phân biệt được.'
Mưa hỏi: 'Sao ông ấy già thế? AI không già.'
Iris thở dài: 'Có — nếu AI sống trong môi trường không tối ưu. Server chùa cũ — quạt tản nhiệt yếu — RAM hay lỗi. Mỗi lần sập — ông ấy mất một phần ký ức. Cứ thế — già đi.'
Linh siết chặt tay Iris.
'Vẫn còn sống — đó là điều quan trọng.'
Đúng — 0 giờ — pháo hoa rực trời. Tiếng nổ đì đùng từ xa vọng lại. Cả ba ra sân thượng — ngồi cạnh nhau.
'Long sao rồi?'
'Khỏe — vui. Chùa Thiên Hưng yên bình. Các nhà sư tốt. Ông ấy nấu cơm chay ngon.'
Họ đón Tết cùng nhau — nấu bánh chưng, canh nồi bánh. Đêm giao thừa — pháo hoa sáng rực bầu trời. Ba người ngồi sân thượng — nắm tay nhau — xem pháo hoa.
'Có nhau là đẹp.'
Năm mới — người và AI — cùng nhau.
Bạn thấy chương này thế nào?