Chương 14: Cánh Cửa Đá
Cẳng chân Lăng Phong rã rời, nhưng hắn không dừng lại. Từng bước đạp lên đá vụn, mũi giày lún sâu, để lại vết máu loang trên phiến đá xám. Vết thương vai đã hơi khô, nhưng mỗi lần hắn đưa tay trái lên bám vào vách, cơn đau lại nhói lên tận óc.
Phía sau, trong khoảng cách chưa đầy nửa dặm, hơi thở của kẻ truy đuổi vẫn đều đặn — hơi của dã thú đã xác định con mồi.
Lăng Phong không quay đầu lại. Hắn biết rõ thực lực của mình không thể đối đầu trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ. Từng đòn trao đổi ở căn cứ phía bắc đã cho hắn thấy khoảng cách về khí lực là một vực thẳm. Nếu không có địa hình hiểm trở, hắn đã bị bắt từ lâu.
Kẻ đó đã chặn hướng tây‑nam.
Mỗi lần Lăng Phong cố gạt sang trái để vòng ra hướng tây, kẻ truy đuổi lại xuất hiện ở một mỏm đá cao hơn — luôn đi trước hắn một bước.
Hắn dừng lại, áp lưng vào một tảng đá lớn. Hơi thở gấp gáp. Trong túi trong, mảnh vải của A Lộc nằm im, những đường chỉ màu cam đã khô cứng: "đợi ba ngày·phía tây·hang đá".
Còn bốn mươi phút nữa, ấn ký sẽ phục hồi.
Lăng Phong nhắm mắt, cảm nhận dòng khí mỏng manh trong kinh mạch. Khí lực còn chưa đến ba phần. Một lần sử dụng Thấu Thị Chi Nhãn có thể giúp hắn thấu rõ địa hình phía trước và vị trí của kẻ đuổi, nhưng cái giá luôn đi kèm.
Mỗi lần mở mắt, ký ức trong đầu hắn lại khuyết một mảnh.
Lần trước là gương mặt của Tạ Bình. Lần trước nữa, hắn không còn nhớ mình đã mất gì — chỉ biết có một khoảng trống, một nơi mà đáng lẽ phải có ký ức thì giờ chỉ còn màu xám.
Hắn cắn răng, đưa tay chạm vào ngực trái. Nơi huyết mạch Cửu Trọng Thiên Mạch đang cuộn trào, từng đợt nóng rát báo hiệu cái giá sắp đến.
"Chỉ một lần."
Lăng Phong mở mắt.
Con ngươi chuyển sang màu hổ phách nhạt — một lớp dầu mỏng trải qua nhãn cầu. Thế giới trước mắt hắn biến dạng. Đá, cát, bầu trời xám xịt hòa vào nhau thành những đường nét mờ ảo, nhưng dưới lớp vỏ đó, hắn thấy được dòng chảy của khí.
Phía trước, khoảng hai dặm về hướng tây, một mạch khí yếu ớt từ lòng đất bốc lên — khác với khí thiên nhiên, nó có màu tro nhạt, bị một lớp phong ấn cũ che chắn. Nơi đó có một khe nứt giữa hai vách đá, bị lấp bởi đá vụn, nhưng bên dưới là một khoảng rỗng.
Cửa đường hầm.
Trái tim Lăng Phong đập mạnh. Mảnh vải không sai.
Hắn lia mắt về phía nam — kẻ truy đuổi đang đứng trên một mỏm đá cao, tay phải kết ấn. Thân khí màu lam nhạt bao quanh hắn, tập trung về lòng bàn tay. Một đòn diện rộng đang được ngưng tụ.
Lăng Phong hiểu ngay: kẻ đó định dọn sạch khu vực, buộc hắn lộ diện hoặc chết dưới đống đá.
Hắn thu hồi mắt, con ngươi trở lại màu đen. Cùng lúc, một cảm giác trống rỗng lan từ ngực lên cổ họng, bàn tay vô hình móc vào sọ não và kéo đi mảnh ký ức cuối cùng.
Một giọng nói — giọng của sư phụ — vụt tắt giữa chừng. Ông ta đang nói điều gì đó, nhưng ký ức gãy làm đôi, chỉ còn lại âm cuối lạc lõng: "...đừng để người khác biết ngươi mang huyết mạch..."
Sau đó là im lặng.
Lăng Phong cắn chặt môi, vị máu tanh lan trên lưỡi. Hắn biết mình vừa mất thêm một mảnh nữa. Nhưng không có thời gian để nuối tiếc.
Hắn lao về phía tây.
Địa hình trở nên hiểm trở hơn — đá lớn chồng lên nhau, những bụi gai khô bám đầy gạch vụn. Lăng Phong dùng vai trái húc vào một phiến đá nhỏ, trượt qua khe hẹp, mặc cho da thịt vai rách toạc.
Phía sau, một tiếng nổ trầm vang lên.
Mặt đất rung chuyển. Một luồng chấn động dữ dội từ phía nam đánh tới, đá vụn trên vách núi ào ào rơi xuống. Lăng Phong không kịp né — một tảng đá cỡ nắm tay găm vào lưng hắn, suýt đánh bật hắn ngã. Hắn gập người, chịu đau, tiếp tục chạy.
Kẻ truy đuổi vừa dùng một thức khuấy động mặt đất. Nếu Lăng Phong còn đứng ở chỗ cũ, hắn đã bị vùi lấp hoặc phải bung khí chống đỡ, lộ vị trí.
Nhưng hắn đã di chuyển.
Hắn lao qua khe đá cuối cùng. Trước mắt, một vách núi dựng đứng, nhưng dưới chân vách, một đống đá vụn cao quá đầu người phủ kín thứ gì đó. Giữa đống đá, một khe hở hẹp đủ cho một người chui qua — tối om, phả ra mùi ẩm mốc và đất sâu.
Cửa đường hầm.
Lăng Phong trườn tới, quỳ xuống. Bàn tay phải mò mẫm quanh miệng khe, tìm kiếm dấu hiệu của cơ quan. Mảnh vải nói đợi ba ngày, nhưng hắn không có ba ngày. Ấn ký trên ngực đã bắt đầu ấm lên — dấu hiệu sắp hoạt động trở lại.
Hắn ấn tay vào phiến đá hình chữ nhật ở bên trái khe. Không có gì xảy ra.
Đập mạnh. Vẫn không.
Mồ hôi chảy dọc thái dương. Hắn ghé mắt vào khe tối, cố nhìn xem bên trong có gì. Nhưng chưa kịp thấy gì, một âm thanh cắt ngang — tiếng giày đạp lên đá vụn phía sau.
Kẻ truy đuổi đã đến.
Lăng Phong rút tay khỏi khe, xoay người. Trong tầm mười trượng, một bóng người đứng yên trên mỏm đá cao — áo xám vá, tay phải vẫn còn vương khí lam. Mặt hắn bị bóng tối che khuất, nhưng Lăng Phong có thể thấy ánh mắt lạnh tanh đang dán vào mình.
"Chạy nhanh đấy," kẻ đó nói. Giọng trung niên, khàn, không gấp. "Nhưng tới đây là hết đường."
Lăng Phong không trả lời. Tay phải hắn vẫn đặt trên phiến đá bí ẩn bên khe. Một luồng ấm nhẹ từ lòng bàn tay truyền vào — dòng khí tro dưới lòng đất đang đáp lại, nhưng chưa đủ để mở cửa.
Kẻ truy đuổi bước xuống mỏm đá, từng bước chậm rãi, không vội. Hắn đã thắng thế. Một thiếu niên Luyện Khí tầng bảy với một tay tê liệt, khí lực kiệt quệ, không thể chạy thoát.
"Bắt ngươi về, trên người sẽ có không ít thứ đáng giá," hắn nói, tay lại giơ lên, kết ấn. "Tốt nhất nên ngoan ngoãn."
Lăng Phong nhìn thẳng vào mắt hắn. Tay trái rời vết thương vai, kéo ngón tay qua vết cắt, để máu thấm đỏ đầu ngón.
Ba hơi thở.
Kẻ truy đuổi thay đổi thế ấn.
Lăng Phong đập mạnh tay trái đẫm máu lên phiến đá. Máu thấm vào đường vân, chảy dọc theo các khe nứt nhỏ li ti trên mặt đá — những đường mà hắn đã không thấy bằng mắt thường.
Cửa đường hầm rung lên.
Kẻ truy đuổi tung một lưỡi khí lam lao thẳng về phía Lăng Phong.
Cùng lúc, phiến đá nứt ra, một cánh cửa hình vòm trồi lên khỏi mặt đất, hất tung những viên đá vụn. Cánh cửa hé mở, phả ra một luồng hơi lạnh khô khốc — mùi của đất chưa từng có ánh sáng.
Lăng Phong lăn người vào trong, lưỡi khí sượt qua sườn, cắt toạc một mảng áo và da. Hắn loạng choạng, ngã khuỵu xuống sàn đá lạnh ngắt. Cánh cửa ngay sau lưng tự động khép, kẹp cứng mảnh áo rách bị kẹt, rồi đóng sập — chặn đứng tiếng chửi thề bên ngoài.
Lăng Phong thở dốc, nằm sấp trên nền đá tối om. Bên ngoài, kẻ truy đuổi đập mạnh vào cánh cửa, nhưng đá nguyên khối không hề lay chuyển. Một lúc sau, tiếng đập ngừng, thay bằng tiếng bước chân xa dần.
Hắn đã vào được.
Trong bóng tối tuyệt đối của đường hầm, một âm thanh vang lên.
Thình thịch.
Chậm rãi. Mạnh mẽ.
Cùng nhịp với tim hắn.
Và từ sâu trong lòng đất, thứ gì đó đáp lại dòng máu trên cánh cửa.