Chương 1: Độc
Lam Tuyết Nhi mở mắt.
Trần nhà xa lạ — gỗ tối màu chạm khắc, không phải trần thạch cao căn hộ chung cư. Nàng ngồi dậy, đầu quay cuồng. Mùi gỗ mục pha thảo dược khô — thứ mùi không thể có ở thế kỷ hai mươi mốt.
Đôi tay trước mặt nàng nhỏ hơn, trắng hơn. Móng cắt gọn, chưa từng gõ bàn phím. Trên cổ tay trái một vết bầm — dấu tay.
Nàng sờ mặt, cảm nhận gò má cao hơn, cằm nhọn hơn. Của người khác.
Mảnh ký ức vỡ ra trong đầu: một người con gái tên Lam Tuyết Nhi, con quan thất phẩm, bị ép gả cho Tần Vương — Diêm Vương của triều đình. Đêm tân hôn hắn ném nàng vào góc phủ. Mười ngày sau nàng nằm trên giường, sốt cao.
Đoạn cuối cùng — người ấy đã chết.
Lam Tuyết Nhi nhắm mắt. Xuyên không. Thật rồi.
Tiếng bước chân ngoài cửa. Hai người — một nặng, một nhẹ. Cửa mở, một cô gái áo vải thô bưng khay gỗ bước vào, trên khay bát thuốc bốc khói. Theo sau là một lão bà y phục tối màu, mắt sắc.
"Nhị tiểu thư tỉnh rồi." Nha hoàn đặt khay xuống. "Thái y dặn phải uống ngay."
Lam Tuyết Nhi im lặng. Nàng nhìn bát thuốc, nhìn nha hoàn. Mặt cô ta căng thẳng, ngón tay bấu vào khay trắng khớp. Lão bà đứng sau mắt không rời.
"Đem lại đây."
Nha hoàn bưng bát đến, hai tay run. Nàng cầm lấy. Ấm, sứ trắng. Đưa lên mũi ngửi — nhân sâm, xuyên khung. Nhưng dưới đáy có một lớp ngọt lịm hơi the, như mật ong pha thứ gì buốt lưỡi.
"Ngươi uống thử đi."
Nha hoàn biến sắc. "Tiểu thư — nô tỳ không dám."
Lão bà hắng giọng: "Thuốc do thái y kê, lão nô có mặt lúc sắc."
"Vậy bà uống trước."
Cả hai đứng hình. Lão bà nheo mắt, toan nói gì.
Cửa bật mở.
Không khí trong phòng co lại. Một giọng nam trầm, lạnh tanh từ phía sau: "Ồn ào quá."
Nha hoàn quỳ rạp. Lão bà cũng quỳ, trán chạm sàn.
Lam Tuyết Nhi ngước mắt.
Người đàn ông bước qua ngưỡng cửa, cao — ánh sáng từ cửa sổ như bị nuốt vào bóng hắn. Y phục đen tuyền, gò má sắc, mắt đen không một tia cảm xúc. Tần Dạ — Diêm Vương sống, kẻ từng chôn sống ba tên phản nghịch trong một ngày.
Hắn không nhìn hai người đang quỳ. Mắt hắn dừng trên người duy nhất trong phòng không cúi đầu.
"Ta nghe nói ngươi tỉnh. Không nghe nói ngươi đòi người khác uống thuốc thay."
Lam Tuyết Nhi giữ yên tay. Bát thuốc nóng, lòng bàn tay nàng lạnh.
"Thuốc này mùi hơi lạ. Thiếp quen mùi cây cỏ, tò mò. May Vương gia đến, xin người xem giúp."
Không buộc tội. Không cầu xin. Đẩy trách nhiệm sang hắn.
Tần Dạ nheo mắt. Một khoảng lặng — nha hoàn bên cạnh run bần bật, nước mắt thấm xuống nền gỗ.
Hắn giơ tay. Một thị vệ từ bóng tối bước ra, cầm bát thuốc khỏi tay nàng.
"Đem xuống tra."
Rồi hắn nhìn nàng: "Sao ngươi không sợ?"
Lam Tuyết Nhi giữ mặt không cảm xúc. "Có sợ, chỉ không dám thể hiện. Sợ Vương gia thấy yếu mềm, càng dễ giết."
Một nụ cười lạnh lướt qua môi Tần Dạ — như thú săn nhận ra con mồi thú vị.
"Có lý." Hắn quay lưng. "Dọn ra hậu viện Thanh Phong. Không ai được vào."
Hắn bước ra, thị vệ tan đi. Chỉ còn nha hoàn khóc thút thít và lão bà mặt nặng như đá.
Lam Tuyết Nhi đứng dậy, chân hơi run, không vịn vào tường. Bước qua ngưỡng cửa — sân trời xám, lá khô đầy góc, cây bạch quả trụi lá dưới mái hiên. Không khí lạnh.
Nàng nhìn bàn tay mình. Vết bầm vẫn còn. Bàn tay của người khác, cuộc đời người khác. Nhưng giờ là của nàng.
Trong đầu nàng một câu hỏi lặp đi lặp lại: kẻ nào muốn nàng chết ngay giây phút đầu tiên?
Lão bà từ trong bước ra, cầm áo choàng.
Lam Tuyết Nhi đội lên, bước theo. Từng viên gạch dưới chân — lạnh, ẩm, thật. Nàng ngước nhìn mái ngói vút cong. Cánh chim vừa đậu lại bay đi.
Không còn đường về. Nhưng nàng chưa định chết hôm nay.
Bạn thấy chương này thế nào?