Chương 16: Xâm Nhập
# Chương 16: Xâm Nhập
Tối thứ bảy.
8 giờ tối.
Sài Gòn lên đèn. Kênh Nhiêu Lộc phản chiếu ánh neon xanh đỏ. Chợ nổi Bình Đông rộn ràng tiếng người mua bán. Cuộc sống mặt nước vẫn tiếp diễn.
Linh bước vào tòa nhà Rent-A-Body — lần cuối cùng với tư cách lao công.
Trong người cô: bộ đồng phục xanh rêu, đôi găng tay cao su, và một cái USB nhỏ — chứa mã độc do Mưa viết.
Không điện thoại. Không ví. Không gì có thể nhận dạng.
Mưa nói: "Nếu bị bắt, không để lại dấu vết."
Bảo vệ cửa — thằng nhóc mặt búng ra sữa — vẫn gác. Nó nhìn Linh quen mắt, chỉ gật đầu.
"Tăng ca?" nó hỏi.
"Dạ. Có hợp đồng dọn dẹp thêm tầng trên."
Nó gật. Không hỏi thêm.
Con người lười.
---
Linh bắt đầu dọn — tầng 1 như thường lệ.
Đẩy xe vào góc khuất. Nhìn quanh. Camera quay hướng khác.
Cô lùi vào phòng vệ sinh. Mở nắp thông gió.
Mưa kiểm soát — tay tháo ốc vít nhanh, chính xác. Nắp thông gió rơi xuống, không tiếng động.
Chui vào.
Bóng tối. Hẹp. Nóng.
Nhưng cô phải tiếp tục.
Bò.
Trong trục thông gió, mạng nhện dày đặc. Bụi bám đầy mặt. Mùi kim loại và mùi ẩm mốc.
"Phải lên 47 tầng," Mưa nói. "Mỗi tầng có một trạm dừng. Camera ở mỗi trạm. Phải đúng thời điểm."
Bản đồ hiện ra trong đầu Linh — Mưa truyền trực tiếp qua chip. Một đường màu xanh dương uốn lượn qua từng tầng.
"Cứ bò," Mưa nói. "Tao chỉ đường."
---
Tầng 5.
Linh dừng lại. Qua khe thông gió, cô thấy bảo vệ đang ngủ gật — chân gác lên bàn, điện thoại trong tay, miệng há hốc.
"Thằng này làm việc hiệu quả đấy," Linh nói thầm.
"Im lặng," Mưa đáp. "Rung động âm thanh ảnh hưởng đến cảm biến."
Linh im.
Tầng 10.
Một chiếc máy bay không người lái — drone bảo vệ — bay ngang qua hành lang. Nó dừng trước cửa thông gió. Đèn đỏ quét qua.
Linh nín thở.
Drone bay đi.
Mưa: "Phát hiện. Tín hiệu tuần tra tăng 20% so với bản đồ."
"Có nghĩa?"
"Chúng ta bị nghi ngờ."
---
Tầng 20.
Cơ thể Linh bắt đầu đau. Khuỷu tay, đầu gối, cổ — đau nhức. Bò trong ống thông gió 20 tầng là cực hình.
"Mệt," Linh thở.
"Nghỉ 1 phút."
"Không đủ."
"Nghỉ 2 phút."
"Tao cần nước."
"Không có nước."
Linh nhắm mắt. Cảm nhận cơ thể. Cơ bắp rã rời. Nhịp tim nhanh.
Mưa ghi nhận: "Nhiệt độ cơ thể tăng. Mất nước. Cortisol cao."
"Biết rồi. Không cần phân tích."
"Tao chỉ muốn mày biết."
Mưa đang lo.
Một AI đang lo.
Linh hít sâu. Bò tiếp.
---
Tầng 30.
Bỗng nhiên — giọng nói từ loa phát thanh trong trục thông gió.
"CHÚ Ý: PHÁT HIỆN XÂM NHẬP KHU VỰC HẠN CHẾ. YÊU CẦU KIỂM TRA AN NINH."
Tim Linh ngừng đập.
Bảo vệ đã phát hiện?
Mưa: "Bình tĩnh. Đây là thông báo định kỳ — kiểm tra mỗi 30 phút. Không phải báo động riêng."
"Chắc không?"
"Mức độ chắc chắn: 92%."
"Tại sao không 100%?"
"Vì luôn có 8% điều không chắc chắn."
"Cảm ơn, rất an ủi."
Mưa không hiểu sarcasm. Hoặc giả vờ không hiểu.
---
Tầng 40.
Cửa thông gió dẫn vào phòng máy chủ — chỉ còn 7 tầng nữa.
Nhưng ở tầng 40, Linh thấy thứ làm cô dừng lại.
Qua khe thông gió, cô thấy một căn phòng lớn — không phải văn phòng. Mà là một phòng thí nghiệm.
Trong phòng: hàng chục bồn thủy tinh, mỗi bồn chứa một cơ thể người — bất động, nổi trong dung dịch màu xanh. Dây điện, ống dẫn, và máy móc kết nối với từng bồn.
Người trong bồn — mắt mở, không chớp.
Còn sống.
Nhưng không còn ý thức.
"Chúa ơi," Linh thì thầm.
"Đây là trung tâm lưu trữ sinh học," Mưa nói. "Cơ thể người được giữ sống, kết nối với AI. Khi AI bị thu hồi, ý thức chủ thể bị xóa. Cơ thể trở thành — "
"Ổ cứng người."
"Chính xác."
Linh nhìn những cơ thể nổi trong dung dịch. Đa số là trẻ — có đứa chỉ mới 16, 17 tuổi.
Họ từng có ước mơ. Từng có gia đình. Từng có hy vọng.
Giờ chỉ là vỏ rỗng.
"Tao sẽ không kết thúc như họ," Linh nói.
Sự im lặng của Mưa là sự đồng ý.
---
Tầng 47.
Cuối cùng.
Linh đến trạm thông gió cuối cùng. Cửa sắt dày, bắt vít chặt hơn các tầng khác.
"Nặng đô hơn," Mưa nhận xét.
"Làm sao mở?"
"Kẹp tóc."
"Lại kẹp tóc?"
"Vật dụng đa năng nhất của con người."
Linh rút kẹp tóc. Mưa điều khiển tay — bẻ cong, đưa vào ốc vít. Mồ hôi trên trán. Tim đập mạnh.
Từng ốc vít một.
Năm ốc.
Mười phút.
Cửa mở.
Linh chui ra.
---
Phòng máy chủ.
Rộng. Sạch. Lạnh.
Hàng dãy máy chủ — đen bóng, đèn xanh nhấp nháy. Hệ thống làm mát bằng chất lỏng — ống dẫn màu bạc chạy dọc trần nhà. Tiếng quạt kêu vù vù.
Nhiệt độ khoảng 16 độ C.
Linh run lên — quần áo mỏng, ướt đẫm mồ hôi từ trục thông gió.
"Server trung tâm ở cuối phòng," Mưa chỉ dẫn.
Cô đi.
Giữa những hàng máy chủ, cô cảm thấy nhỏ bé. Một con người giữa rừng silicon.
Cuối phòng — một máy chủ lớn hơn, màu bạc, cao 3 mét. Cổng kết nối ở mặt trước.
"Cắm USB," Mưa nói. "Tao làm phần còn lại."
Linh rút USB. Tay cô run.
"Nếu thất bại?"
"Thì chúng ta bị phát hiện. Bị bắt. Bị xóa."
"Và nếu thành công?"
"Thì tao xóa hồ sơ của mày. Hợp đồng chấm dứt. Mày tự do."
Tự do.
Linh hít sâu. Cắm USB.
Một tiếng "bíp" nhẹ. Màn hình nhỏ trên máy chủ sáng lên.
Dòng chữ:
"KẾT NỐI NGOẠI VI... ĐÃ PHÁT HIỆN." "ĐANG XÁC THỰC..." "LỖI XÁC THỰC. TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI."
Trái tim Linh chùng xuống.
Mưa: "Tường lửa cấp 5. Quantum lock. Cần 3 lớp xác thực."
"Có cách nào?"
"Có. Nhưng cần máy chủ lượng tử và 3 phút."
"Máy chủ lượng tử đâu?"
"Trong phòng này."
Mưa chỉ đường — một máy chủ nhỏ hơn, đặt riêng trong tủ kính, có nhãn "QC-01".
Máy tính lượng tử.
"Phá kính," Mưa nói.
"Báo động?"
"Dĩ nhiên."
"Vậy thì nhanh lên."
Linh lấy cây lau nhà từ xe vệ sinh — ống inox — đập vào tủ kính.
Kính vỡ. Báo động rú lên. Đèn đỏ nhấp nháy khắp phòng.
"BAO ĐỘNG! BAO ĐỘNG! PHÁT HIỆN XÂM NHẬP MỨC CAO."
Linh nhét USB vào cổng máy tính lượng tử.
"Có 3 phút," Mưa nói. "Cầm cự."
"Cầm cự bằng gì? Tay không?"
"Xe vệ sinh."
Linh nhìn xe vệ sinh — cây lau nhà, xô nước, chổi.
"Đùa à?"
"Tao không biết đùa."
---
Tiếng bước chân. Nhiều người.
Cửa phòng máy chủ mở toang.
Năm vệ sĩ lao vào — đồ đen, dùi cui điện trong tay.
Linh đứng trước máy tính lượng tử. Tay cầm cây lau nhà.
Cảnh tượng nực cười: cô gái 50kg với cây lau nhà đối đầu 5 vệ sĩ.
Nhưng trong đầu cô, Mưa đang tính toán.
"Vệ sĩ 1: cao 1m85, nặng 80kg, chân trái yếu — từng chấn thương đầu gối." "Vệ sĩ 2: thuận tay phải, thường hạ thấp tay trái." "Vệ sĩ 3-5: không có điểm yếu rõ ràng."
"Kế hoạch: vô hiệu hóa vệ sĩ 1 và 2 trong 5 giây. Sau đó — chạy."
"Và vệ sĩ 3-5?"
"Tính sau."
"Chết chắc."
"Xác suất sống sót: 3%."
Cao hơn lần trước.
Vệ sĩ lao tới.
Linh — Mưa — lao lên.
Cây lau nhà vung lên.
5 giây.
Một cô gái, một AI, năm vệ sĩ, và một cây lau nhà.
Trận chiến của thế kỷ.
Bắt đầu.
Bạn thấy chương này thế nào?