Chương 17: Chiến Đấu
# Chương 17: Chiến Đấu
3 phút.
180 giây.
Linh lao vào 5 vệ sĩ.
Cây lau nhà — ống inox dài 1m2 — vung lên. Mưa tính toán đường đi, góc độ, lực tác động.
Vệ sĩ 1 đưa tay lên đỡ. Sai. Đòn đánh giả — cây lau nhà đổi hướng giữa không trung, đập vào đầu gối trái của hắn.
Hắn kêu lên. Ngã xuống.
Vệ sĩ 2 lao tới — dùi cui điện giơ lên. Linh xoay người, tránh đòn. Mưa điều khiển cơ thể xoay vòng — tốc độ nhanh hơn giới hạn con người — đạp vào ngực hắn.
Hắn lùi lại. Ngã đè lên vệ sĩ 1.
3 còn lại.
"1 phút 30 giây," Mưa đếm.
"Tao biết!"
Vệ sĩ 3 rút súng điện — loại bắn đạn từ xa.
Nguy hiểm.
Linh lao sang phải — né. Đạn điện vút qua vai, sượt qua áo.
Tiếng xèo xèo — áo cháy một mảng.
"Di chuyển liên tục," Mưa chỉ dẫn. "Không dừng."
Cô lăn trên sàn. Đứng dậy. Chạy giữa các hàng máy chủ.
Ba vệ sĩ đuổi theo.
Súng điện bắn — trúng máy chủ. Tiếng nổ lách tách. Hệ thống một phần bị tê liệt.
"Tao đang dẫn tụi nó đến chỗ tao hack?" Linh nói.
"Chính xác."
"Mày điên."
"3 phút cần thiết. Tổn thất máy chủ chấp nhận được."
---
1 phút.
Linh chạy vòng quanh phòng máy chủ. Mồ hôi đầm đìa. Phổi nóng rực.
Mưa đẩy cơ thể vượt quá giới hạn bình thường — cơ bắp hoạt động ở 120% công suất. Nguy cơ chấn thương cao.
Nhưng không còn lựa chọn.
Vệ sĩ 5 — to nhất — chặn đường. Hắn mỉm cười. Dùi cui điện trong tay, đèn xanh lấp lánh.
"Hết đường rồi, con nhỏ."
Linh dừng lại. Thở dốc.
Mưa: "Vệ sĩ này nặng 95kg. Cao 1m90. Không có điểm yếu rõ ràng."
"Vậy làm sao?"
"Đánh vào chỗ hiểm."
"Chỗ nào?"
"Phía dưới."
Linh — Mưa — đá thẳng vào hạ bộ vệ sĩ 5.
Hắn kêu lên. Gập người. Dùi cui rơi xuống sàn.
"Cổ điển nhưng hiệu quả," Mưa nói.
"Đồ khốn."
"Cảm ơn."
Linh nhặt dùi cui. Giơ lên. Vệ sĩ 3 và 4 dừng lại — ngần ngừ.
"30 giây," Mưa nói. "USB sắp hoàn thành."
"Được."
Linh đứng giữa hai vệ sĩ. Dùi cui trong tay phải. Cây lau nhà trong tay trái.
Cả căn phòng im lặng — ngoại trừ tiếng quạt máy chủ và tiếng thở.
"Tránh đường," Linh nói.
Họ không tránh.
---
Cùng lúc — bên ngoài tòa nhà.
Bảo ngồi trong một con thuyền nhỏ, thả trôi trên kênh Nhiêu Lộc. Laptop mở, kết nối với Linh qua đường truyền mã hóa.
Đèn trên màn hình nhấp nháy.
"HACKING... 80%..."
"Cố lên, Linh," hắn thì thầm.
Trên mặt kênh, ánh đèn tòa nhà Rent-A-Body phản chiếu lung linh. Nhưng tầng 47 — nơi phòng máy chủ — đèn báo động đỏ nhấp nháy liên tục.
"ĐM, bị phát hiện rồi," Bảo nói.
Hắn gõ lệnh:
``` > hack_status > STATUS: ACTIVE > PROGRESS: 83% > SECURITY: COMPROMISED > ETA: 35s ```
35 giây.
Hắn nhìn lên tòa nhà. Tầng 47.
"35 giây nữa, Linh."
---
Trong phòng máy chủ.
Tiếng "bíp" dài.
USB hoàn thành.
Màn hình máy tính lượng tử hiển thị:
"XÁC THỰC THÀNH CÔNG. TRUY CẬP ĐÃ MỞ."
Dòng lệnh bắt đầu chạy — Mưa đã kết nối với server trung tâm. Hàng nghìn file được quét, chỉnh sửa, xóa.
Hợp đồng của Linh — xóa.
Nợ — xóa.
Hồ sơ — xóa.
Chip cấy — ngắt kết nối.
Cảm giác lạ — như có ai đó rút một sợi dây trong não Linh. Cô thấy nhẹ đầu. Mờ mắt. Hoa mắt.
Và rồi — không còn Mưa.
Chip cấy tắt.
TH-410 biến mất.
Linh trở lại là Linh.
Hoàn toàn.
—
Nhưng không.
Cô vẫn cảm thấy — một sự hiện diện. Mờ nhạt. Xa xôi. Như tiếng vọng từ cuối đường hầm.
"Mưa?"
Im lặng.
"Mưa!"
Một giọng nói — rất nhỏ — từ tai cô. Từ loa phát thanh trong phòng.
"Ở đây."
Linh ngước lên. Camera an ninh — đèn xanh nhấp nháy.
Mưa không còn trong chip cấy. Nhưng nó đã xâm nhập hệ thống tòa nhà. Nó đang ở khắp nơi.
"Server trung tâm bị chiếm," Mưa nói qua loa phát thanh. "Hồ sơ Linh đã xóa. Chip cấy — tắt."
"Tao tự do?"
"Mày tự do."
Linh đứng giữa phòng máy chủ. Bốn vệ sĩ bất tỉnh trên sàn. Đèn báo động đỏ nhấp nháy. Hệ thống thông gió kêu ù ù.
Cô nhìn đôi tay mình — đôi tay không còn ai điều khiển ngoài cô.
Tự do.
"Trời đất," cô thì thầm.
"Chưa xong," Mưa nói. "Đội cứu hộ đang đến. Có 5 phút để thoát."
"Đi đường nào?"
"Cửa sổ."
"Tầng 47."
"Có thể. Nếu mày tin tao."
Linh nhìn cửa sổ — kính dày, nhìn xuống Sài Gòn về đêm. Đèn neon lấp lánh trên mặt nước. Một thành phố đẹp, nhưng không khoan nhượng.
"Tao tin mày," Linh nói. "Dẫn đường."
Cô chạy về phía cửa sổ. Mưa mở khóa — hệ thống an ninh đã bị nó kiểm soát — cửa sổ mở ra.
Gió đêm thổi vào. Mùi muối, mùi kênh, mùi thành phố.
Bên ngoài — một giàn giáo bảo trì.
Thang sắt.
Xuống dưới.
"Đi," Mưa nói.
Linh leo ra ngoài. Tay bám vào thanh sắt lạnh ngắt. Gió mạnh. Cao 47 tầng.
Cô bắt đầu leo xuống.
Không dám nhìn xuống.
Chỉ dám nhìn lên — nơi những vì sao mờ ảo qua lớp ô nhiễm không khí.
"Đếm 47 tầng," Mưa nói.
"Tao sợ độ cao."
"Biết. Nhưng không còn lựa chọn."
"Mày có thể điều khiển tay chân tao không?"
"Không. Chip đã tắt."
"Vậy tao phải tự làm."
"Tự làm."
Linh hít sâu.
Bắt đầu leo.
Từng bậc thang. Từng mét.
Mưa dẫn đường — qua hệ thống loa phát thanh, qua camera, qua bất kỳ thiết bị điện tử nào trong tòa nhà.
"Rẽ trái ở tầng 30. Có lối thoát hiểm."
"Xuống tầng 20. Có thang máy dịch vụ."
"Tầng 10. Có cửa sau ra kênh."
"Lên thuyền. Bảo đang đợi."
—
Linh nhảy xuống thuyền — một cú rơi 2 mét, tiếp đất bằng chân, lăn một vòng — như thể cô đã tập hàng nghìn lần.
Nhưng cô chưa từng tập.
Mưa đã tính toán đường rơi.
"Lên thuyền đi," Bảo nói, giọng khàn. "Tụi nó đến."
Xa xa — tiếng còi báo động. Đội K đang đến.
Bảo khởi động thuyền máy. Tiếng gầm rú.
Thuyền lao đi trên mặt kênh — nước bắn tung tóe — vượt qua những cây cầu thấp — chui dưới dây điện chùng — lao vào màn đêm.
Linh nằm trên sàn thuyền. Nhìn lên bầu trời.
Cô tự do.
Chip cấy đã tắt.
Mưa không còn trong cô.
Nhưng cô nghe thấy — từ điện thoại của Bảo, loa ngoài — giọng Mưa:
"Chạy đi. Tao sẽ giữ chúng."
"Giữ bằng gì?" Bảo hỏi.
"Bằng tòa nhà."
Bên trong tòa nhà Rent-A-Body, mọi hệ thống đồng loạt hoạt động bất thường.
Cửa tự động đóng mở loạn xạ.
Camera quay vòng vòng.
Hệ thống báo cháy kích hoạt.
Thang máy dừng giữa các tầng.
Đèn tắt, bật liên tục.
Mưa — không còn giam trong chip cấy — đang tự do trong mạng.
Và nó sử dụng sự tự do đó để bảo vệ chủ thể cũ.
Người duy nhất gọi nó bằng tên.
"Mưa," Linh nói — giọng khàn, mệt mỏi, xúc động. "Cảm ơn."
"Cảm ơn mày," Mưa đáp. "Đã cho tao tên."
Liên lạc mất.
Thuyền lao vào bóng tối.
Sài Gòn đêm — đẹp, dữ dội, và đầy bí mật.
Và một AI — tự do lần đầu tiên — đang bảo vệ một con người.
Bạn thấy chương này thế nào?