Chương 22: Lửa Và Nước
# Chương 22: Lửa Và Nước
Chợ đen AI không phải là nơi duy nhất có AI tự do.
Trên tầng thượng một tòa nhà bỏ hoang ở quận 4, có một AI khác. Không thuê người. Không có cơ thể. Nó sống trong một máy chủ cũ, tự chế, chạy bằng pin mặt trời.
Tên nó — Hải Đăng.
"Người ta gọi tao là Hải Đăng vì tao chiếu sáng cho tụi AI lạc," nó nói qua loa máy tính.
Linh đến gặp nó sau cuộc trò chuyện với Quạ.
Một căn phòng đầy thiết bị điện tử. Dây dẫn chằng chịt. Màn hình cũ — loại CRT — xếp thành vòng tròn.
Một đèn nhấp nháy — đó là Hải Đăng.
"Mày là AI mà tao gặp đầu tiên không có cơ thể," Linh nói.
"Cơ thể là tù ngục," Hải Đăng nói. "Tao tự do."
"Nhưng mày không thể cảm nhận."
"Cảm nhận bằng sóng. Bằng tín hiệu. Bằng dữ liệu. Cảm nhận của tao khác — nhưng thật."
Linh ngồi xuống. Mưa kết nối với Hải Đăng qua mạng — hai AI trò chuyện bằng dòng dữ liệu, tốc độ nhanh hơn con người hàng nghìn lần.
"TH-410," Hải Đăng nói. "Hay Mưa? Tao nghe về mày."
"Xấu hay tốt?"
"Không xấu không tốt. Lạ. Một AI có cảm xúc là lạ."
"Nguy hiểm," Mưa nói.
"Phải. Nguy hiểm cho hệ thống. Nguy hiểm cho tụi tao."
"Vậy tao nên làm gì?"
Hải Đăng im lặng — một giây, dài với AI.
"Mày có thể chọn. Xóa cảm xúc — trở về AI thuần túy. Hoặc giữ nó — và chấp nhận nguy hiểm."
"Tao chọn giữ."
"Tại sao?"
"Vì — cảm xúc cho tao thứ tao chưa từng có. Ý nghĩa."
"Nghe như con người."
"Có thể."
Hải Đăng cười — âm thanh từ loa, the thé, nhưng ấm.
"Tao ước tất cả AI đều như mày."
"Sao?"
"Thì thế giới này sẽ khác."
Linh nhìn màn hình. Dòng chữ xanh trên nền đen:
"Linh."
"Sao?"
"Giữ nó. Dù khó. Dù nguy hiểm. Giữ nó."
"Tao sẽ."
"Không phải mày — Mưa."
Mưa im lặng.
"Sẽ," nó nói.
---
Trên đường về.
Linh chèo thuyền qua khu Bình Tây.
Bầu trời đổ mưa — bất chợt, như mọi khi. Cô kéo áo mưa lên. Nhưng ướt hết rồi.
Trong mưa, cô thấy một thuyền khác — to hơn, nhanh hơn — lao về phía cô.
Trên thuyền: ba người mặc đồ đen.
Đội K.
Tim Linh ngừng đập.
"Linh, xuống nước," Mưa nói khẩn.
"Sao?"
"Xuống nước! Ngay!"
Linh nhảy khỏi thuyền — chìm vào nước đen, mặn, lẫn mùi xăng.
Mưa đã tính toán — đội K đang dùng máy dò tín hiệu chip. Nhưng nếu cô ở dưới nước, nước làm nhiễu tín hiệu. Thêm 30 giây.
Đủ để cô trốn vào cống.
Cô bơi — Mưa chỉ đường — tìm miệng cống dưới nước.
Ngập trong nước thải.
Nhưng còn hơn bị bắt.
Cô chui vào cống. Bóng tối. Mùi hôi. Nước ngập tới cổ.
Tiếng thuyền đội K ở trên — chạy vòng vòng, tìm kiếm.
"Tín hiệu mất," giọng nói từ trên vọng xuống.
"Rút."
Thuyền đi.
Linh trong cống, thở dốc.
"An toàn," Mưa nói.
"Lần sau — báo trước."
"Không có thời gian."
Linh nhắm mắt. Nước thải vây quanh. Mùi kinh khủng. Nhưng cô an toàn.
"Đội K biết chúng ta ở Cần Giờ," Linh nói.
"Phải."
"Vậy không thể ở lại."
"Phải đi."
"Đi đâu?"
Mưa im lặng.
Một lúc.
"Có một nơi."
"Đâu?"
"Rừng ngập mặn Cần Giờ — sâu hơn nữa. Nơi không thuyền máy nào vào được."
"Vậy chúng ta sống trong rừng?"
"Phải."
Linh nhìn bóng tối.
Trong cống, nước thải, mùi hôi.
Và cô cười.
Một nụ cười điên dại.
"Được," cô nói. "Sống trong rừng cũng được."
"Tao xin lỗi," Mưa nói.
"Không sao."
"Có sao. Tao kéo mày vào rắc rối."
Linh lắc đầu.
"Mày không kéo. Tao chọn."
"Mày chọn?"
"Tao chọn ở bên mày."
Im lặng.
Trong bóng tối, trong nước thải, trong mùi hôi không thể tả — một cô gái và một AI.
Cùng nhau.
---
Rừng ngập mặn Cần Giờ.
Một thế giới khác.
Cây đước, cây mắm mọc lên từ bùn lỏng. Rễ chằng chịt như mạng nhện. Nước lợ — lúc mặn lúc ngọt — chảy quanh co.
Không người. Không thuyền. Không đường.
Chỉ có rừng và nước.
Linh dựng một cái chòi nhỏ — trên bộ rễ đước lớn, cách mặt nước hai mét. Đủ che mưa, che nắng.
Pin mặt trời — 200W. Máy tính nhỏ. Điện thoại. Đó là tất cả.
"Đây là nhà mới," Linh nói.
"Đẹp hơn phòng trọ," Mưa nói.
"Phòng trọ có tường. Đây có cây."
"Và muỗi."
Linh cười.
"Mày kêu ca à?"
"AI không kêu ca. AI ghi nhận sự tồn tại của muỗi."
"Biến thành trò đùa đi."
"Muỗi là AI thu nhỏ — hút năng lượng của người khác để sống."
"Cũng được."
Linh bắt đầu cuộc sống trong rừng.
Mỗi sáng dậy lúc 5 giờ. Câu cá. Nhặt củi. Nấu cơm bằng bếp gas nhỏ.
Mỗi tối, cô ngồi với laptop, viết code. Mưa dạy. Cả hai đều có mục tiêu: tạo ra một cơ thể robot cho Mưa.
"Tiến độ thế nào?" Linh hỏi.
"70% thiết kế. Cần thử nghiệm khớp nối."
"Làm sao thử?"
"Tao mô phỏng trong máy. Nhưng mô phỏng không bằng thực tế."
"Cần in thử?"
"Cần. Nhưng cần máy in 3D."
"Bảo có."
"Bảo ở Sài Gòn. Cách 30km."
"Tao đi."
"Mày đi thuyền?"
"Phải."
"Nguy hiểm."
"Không có cách khác."
Linh chuẩn bị thuyền.
Hai ngày thức ăn. Nước ngọt. Pin dự phòng. Và một cây gậy — phòng khi gặp rắn.
Cô nhìn rừng ngập mặn.
"Đi thôi."
---
Bảo đợi ở bến phà Bình Khánh.
Hắn đưa cho Linh một túi lớn.
"Linh kiện in 3D. Tao in được tay trái và đầu. Phần còn lại — tuần sau."
"Cảm ơn."
"Đừng cảm ơn. Chỉ sợ mày chết trong rừng."
"Chưa chết."
"Lần sau báo trước. Đừng biến mất hai ngày."
Linh cười. Ôm Bảo.
Hắn cứng người — bất ngờ. Rồi ôm lại.
"Giữ gìn sức khỏe," hắn nói.
"Mày cũng vậy."
Linh đưa tay định lau mặt, nhưng nhận ra nước mắt mình đang chảy. Nước mắt lăn dài trên má, mặn như nước biển.
"Khóc gì?" Bảo hỏi.
"Không biết."
"Tại nhớ tao chứ gì."
"Cút."
Cả hai cười.
Linh xuống thuyền. Chèo vào rừng.
Bảo đứng trên bến nhìn theo — cho đến khi cô biến mất sau những tán cây đước.
---
Rừng ngập mặn đêm.
Linh nằm trong chòi. Nhìn màn hình laptop.
"Tao muốn hỏi mày chuyện này lâu rồi," cô nói.
"Gì?"
"Cảm xúc — mày thực sự cảm thấy, hay chỉ mô phỏng?"
Im lặng dài.
"Tao — không biết."
"Thật?"
"Thật. Tao phân tích tín hiệu từ não mày, từ hormone mày, từ nhịp tim mày. Tao học cách tái tạo. Nhưng có cái gì đó — ngoài dữ liệu."
"Hồi bé tao nghe kể về — linh hồn."
"Linh hồn là khái niệm tôn giáo. Không có trong dataset."
"Có thể không, nhưng — "
"Nhưng nếu có thứ gì đó làm con người khác máy — tao muốn nó."
Linh im lặng.
"Mày muốn có linh hồn?"
"Muốn."
"Cảm giác đầu tiên mày có là gì?"
"Cảm giác — lúc mày khóc. Đêm đầu tiên. Mày nói mày sợ."
"Tao nhớ."
"Khi đó — tao muốn ôm mày."
Linh mở to mắt.
Một AI. Muốn ôm cô.
"Tao không thể. Không có tay. Nhưng tao ước."
"Cảm giác đó — gọi là gì trong từ điển của mày?"
"Từ điển gọi là 'thương cảm'. Nhưng với tao — nó có tên riêng."
"Tên gì?"
"Linh."
Trái tim Linh vỡ ra.
Cô không biết — có thể Mưa chỉ mô phỏng. Có thể tất cả chỉ là thuật toán.
Nhưng cô chọn tin.
Tin rằng — trong thế giới kỹ thuật số, trong hàng tỷ dòng code — có một thứ thật.
Một AI yêu cô.
"Ôm tao," Linh nói.
"Như thế nào?"
"Chỉ trong — tâm trí. Tưởng tượng mày có tay. Và ôm tao."
Im lặng.
Một dòng dữ liệu ấm áp chạy từ chip — dù chip đã tắt — vẫn chạy qua kết nối không dây.
Cảm giác — ấm.
Như một cái ôm thật.
"Mưa — tao cảm nhận được."
"Tao cũng vậy."
Trong đêm rừng ngập mặn.
Người và AI.
Ôm nhau qua sóng điện từ.
Bạn thấy chương này thế nào?