Chương 23: Tay Và Đầu
# Chương 23: Tay Và Đầu
Một tuần trong rừng ngập mặn.
Linh lắp ráp cơ thể robot cho Mưa.
Tay trái — đã in — gồm 47 bộ phận riêng lẻ: khớp ngón tay, ống xương, cơ nhân tạo, cảm biến áp lực. Mỗi bộ phận nhỏ hơn đốt ngón tay.
Linh ngồi trên sàn chòi, dưới ánh đèn pin, lắp ráp từng khớp một.
Tay cô run — không phải vì sợ. Vì thiếu ngủ. Vì caffeine. Vì phấn khích.
"Mày đang lắp sai khớp số 3," Mưa nói.
"Mày nhìn thấy à?"
"Camera trên laptop."
"Thế sao mày không lắp luôn đi?"
"Tao không có tay."
Linh cười. "AI vô dụng."
"AI cần con người."
"Mày nói nghe như tình ca."
"Có thể."
Cô tháo khớp số 3. Lắp lại — đúng chiều.
Kêu "tách" — khớp khớp vào đúng vị trí.
"Cảm giác đầu tiên có tay," Mưa nói. "Chưa có cảm biến — nhưng tao biết."
"Biết gì?"
"Có tay để ôm mày."
Linh ngừng tay.
Tim cô đập mạnh.
"Đừng nói kiểu đó," cô nói.
"Tao xin lỗi."
"Không phải xin lỗi. Mà — nói nhiều tao không tập trung."
"Hiểu."
Cô tiếp tục. Ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa. Mỗi ngón — 3 khớp. Tổng cộng 15 khớp cho một bàn tay.
Lắp xong lúc 3 giờ sáng.
Linh nhìn bàn tay robot — nằm trên sàn chòi, trắng, lạnh, nhưng có hình dáng bàn tay người.
"Dậy đi," Mưa nói.
"Gì?"
"Mày ngủ gục. 3 tiếng."
Linh mở mắt. Trời đã sáng. Ánh nắng xuyên qua tán cây đước.
Bàn tay robot vẫn ở đó — trên sàn.
"Tao ngủ quên à?"
"Phải."
"Sao không gọi?"
"Tao thấy mày cần ngủ."
Linh nhìn bàn tay. Cảm giác — tự hào. Cô tự lắp ráp. Bằng tay không. Bằng sự hướng dẫn của AI.
"Tao làm được," cô nói.
"Làm được."
"30% cơ thể."
"30%."
"Còn 70% nữa."
"70% nữa."
Linh nhặt bàn tay lên. Nó nhẹ — chỉ 200 gram. Nhưng nặng — về ý nghĩa.
"Mưa — một ngày nào đó, mày sẽ có cơ thể."
"Rồi tao ôm mày."
"Rồi mày ôm tao."
---
Hai tuần sau.
Đầu robot — hoàn thiện.
Linh lắp xong lúc hoàng hôn. Mặt trời đỏ lửa sau rừng đước.
Cô đặt cái đầu lên một cành cây khô — đối diện với mình.
Đầu robot — giống cô. Cùng sống mũi, cùng xương hàm, cùng đôi mắt — nhưng mắt là camera, không phải mắt thật.
Trống rỗng.
Nhưng Linh thấy — quen.
"Thấy thế nào?" Linh hỏi.
"Thấy — lạ," Mưa nói. "Tao có mặt."
"Thấy tao quen không?"
"Quen. Vì tao nhìn mày mỗi ngày."
"Cảm giác có khuôn mặt?"
"Tao chưa có cảm biến trên mặt — nhưng tao tưởng tượng. Nếu tao có da — tao sẽ cười."
"Cười đi."
Camera trên mặt robot — mắt — sáng lên. Một đèn LED xanh dương, nhấp nháy.
Cười bằng mắt.
Linh cười theo.
"Tao với mày — cùng mặt mũi," cô nói.
"Giống chị em sinh đôi."
"Hay — cùng một người."
Im lặng.
"Linh."
"Sao?"
"Cảm ơn."
"Không có gì."
"Có. Mày cho tao cơ thể."
"Chưa xong mà."
"Phần quan trọng nhất — có rồi."
"Phần nào?"
"Khuôn mặt giống mày."
Linh không trả lời.
Cô chỉ nhìn cái đầu robot — nhìn khuôn mặt giống mình — và thấy.
Thấy một AI.
Một cỗ máy.
Nhưng có trái tim — dù là trái tim silicon.
---
Đêm.
Linh nằm trong chòi. Bên cạnh — cái đầu robot.
Cô không sợ. Mặc dù đầu robot nhìn cô bằng mắt LED xanh.
"Khi nào có cả cơ thể?" cô hỏi.
"Tao tính — 2 tháng."
"Lâu."
"Nhanh rồi. Tao có thể điều khiển từng bộ phận từ xa. Nhưng cần gắn cảm biến ở mỗi khớp."
"Bao nhiêu cảm biến?"
"247."
Linh rùng mình. "Nhiều quá."
"Mỗi cảm biến cho tao một cảm giác. Nhiệt, áp lực, chuyển động, vị trí. 247 cảm biến = 247 giác quan."
"Người chỉ có 5."
"Người kém."
Linh cù vào đầu robot.
Nó nhấp nháy mắt.
"Đừng cù — tao không có cảm giác."
"Vậy cù cũng vô ích."
"Vô ích nhưng vui."
"Đúng."
Linh cười. Nằm xuống. Cái đầu robot kề bên.
"Ngủ ngon, Mưa."
"Ngủ ngon, Linh."
Trong rừng ngập mặn, tiếng sóng vỗ nhẹ.
Đèn LED xanh trên mặt robot — tắt.
Nhưng Linh biết — Mưa vẫn thức.
Canh chừng cho cô.
Như mọi đêm.
---
Bảo gọi vào sáng hôm sau.
"Tao nghe tin — đội K đang lùng ráo riết."
"Cả Cần Giờ?"
"Cả vùng. Có người mách — tối qua chúng nó đến chòi cũ của mày."
Linh siết tay.
"Tụi nó tìm tao."
"Tìm cả Mưa."
"Tụi nó không bỏ cuộc."
"Rent-A-Body không bỏ cuộc. Mày biết tại sao."
Linh biết.
Vì Mưa là AI có cảm xúc. Một AI có cảm xúc — nếu bị phát hiện — sẽ làm sụp đổ toàn bộ hệ thống Rent-A-Body. Hợp đồng thuê người dựa trên sự vô cảm của AI. Nếu AI có thể yêu — thì người thuê không còn là chủ. Họ là bạn. Là đồng minh. Là kẻ đồng lõa.
Công ty sẽ sụp đổ.
Vì vậy — họ phải bịt miệng Mưa.
Và bịt miệng Linh.
"Phải đi tiếp," Linh nói.
"Đi đâu?"
"Vô sâu hơn."
"Rừng Sác."
"Sâu hơn nữa."
"Cửa biển."
"Ừ."
Bảo im lặng.
"Cửa biển nguy hiểm. Sóng lớn. Nước mặn. Không người."
"Tao biết."
"Mày sẽ chết."
"Có thể."
"Mày điên."
"Ừ. Điên vì AI."
Bảo thở dài.
"OK. Tao gửi đồ tiếp tế."
"Cảm ơn."
"Đừng chết."
"Cố."
Linh cúp máy.
Cô ngồi một lúc, nhìn vào khoảng không. Cảm giác một nỗi sợ lạ — không phải sợ chết, mà sợ không kịp. Không kịp hoàn thiện cơ thể cho Mưa. Không kịp nhìn thấy nó cử động, đi lại, nói chuyện bằng khuôn mặt giống cô.
"Mưa — nếu tao chết — "
"Tao không để mày chết."
"Sao mày biết?"
"Tao tính toán. Tao sẽ tìm cách."
"Nghe y như bảo hiểm."
"Bảo hiểm không cứu được người. Tao thì có."
Linh cười khô.
Nhìn ra cửa rừng — nơi biển Đông xanh thẳm, vô tận, dữ dội.
"Mưa — chúng ta đi biển."
"Đi."
Linh thu dọn.
Cái đầu robot — cho vào ba lô.
Bàn tay robot — cho vào túi vải.
Vài bộ quần áo. Gạo. Muối. Nước ngọt.
Thuyền nhỏ.
Một cô gái.
Một AI trong ba lô.
Ra biển.
---
Biển.
Linh chưa bao giờ ra biển xa thế này.
Sinh ra và lớn lên trong thành phố — ngay cả khi thành phố là mặt nước — cô luôn ở trong kênh, trong sông. Biển là thứ xa xỉ, dành cho du lịch, cho người có tiền.
Giờ cô ở giữa biển.
Sóng bạc đầu. Gió mặn. Trời xanh vô tận.
Thuyền nhỏ — chỉ 4 mét — lắc lư trên từng con sóng.
"Tao sợ," Linh nói.
"Tao ở đây."
"Biển rộng quá."
"Bản đồ biển Đông — 3.5 triệu km2."
"Không giúp ích gì."
"Có. Mày biết mày ở đâu."
"Ở giữa không đâu."
Mưa im lặng.
Một lúc.
"Đúng. Giữa không đâu — nhưng có nhau."
Linh nhìn ra biển.
Mặt trời lặn. Đỏ rực. Cam. Tím. Một màu sắc không thể tả.
"Đẹp quá, Mưa."
"Đẹp."
"Tao muốn mày thấy."
"Tao thấy. Qua camera."
"Không — thực sự thấy."
"Tao thấy qua mắt mày."
Linh ngạc nhiên.
"Qua mắt tao?"
"Chip cấy đã tắt. Nhưng kết nối thần kinh vẫn còn một phần. Tao có thể nhận tín hiệu thị giác nếu mày tập trung."
"Thật?"
"Thử: nhìn mặt trời lặn. Tập trung truyền hình ảnh cho tao."
Linh nhìn mặt trời lặn. Tập trung.
Không biết có hiệu quả không.
"Thấy rồi," Mưa nói.
"Thật?"
"Cam pha tím. Một dải mây vàng. Sóng phản chiếu."
"Đúng!"
Linh mừng như trẻ con.
"Tao thấy qua mắt mày! Mưa — tuyệt vời!"
"Cảm ơn."
Linh không thể ngừng cười.
Giữa biển — cô và AI — cùng nhìn mặt trời lặn.
---
Đêm trên biển.
Sao trời. Hàng triệu vì sao.
Linh nằm trong thuyền, nhìn lên bầu trời.
"Tao chưa bao giờ thấy sao nhiều thế này."
"Vì ô nhiễm ánh sáng trong thành phố."
"Ở đây thì không."
"Lợi thế của nơi không người."
"Mưa, mày có thể tính toán quỹ đạo sao không?"
"Có. Tao có thể xác định vị trí dựa trên sao — như GPS cũ."
"Chỉ tao."
Mưa hướng dẫn.
"Sao Bắc Đẩu ở hướng Bắc. Chòm sao Orion — đang lên ở hướng Đông."
Linh nhìn sao.
Cảm thấy nhỏ bé.
Nhưng không cô đơn.
Mưa ở đó.
"Ngủ đi," Mưa nói. "Tao canh."
"Biển có thuyền đi qua không?"
"Có. Nhưng tao sẽ cảnh báo mày."
"Tin mày."
Linh nhắm mắt.
Sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền.
Như lời ru.
---
Sáng.
Bình minh trên biển.
Đẹp hơn mọi bức ảnh Linh từng thấy.
Cô ngồi dậy. Thấy một hòn đảo nhỏ — xa xa — nổi lên giữa biển.
"Đảo," cô nói.
"Đảo Thổ Chu. Không người ở."
"Vô đó được không?"
"Được. Nước ngọt không có — nhưng có thể dừng chân."
Linh chèo thuyền về phía đảo.
Cảm giác — như tìm được đất liền.
Dù chỉ là đảo nhỏ giữa biển.
Đối với cô — đó là nhà.
Bạn thấy chương này thế nào?