Chương 26: Bẫy
# Chương 26: Bẫy
Bảo kéo Linh vào một con hẻm nhỏ, nơi những dây điện chằng chịt như mạng nhện. Dưới ánh đèn đường yếu ớt, mặt nó đầy những vết xước. Tay nó run khi kéo Linh ngồi xuống bậc thang ẩm mốc.
"Có chuyện gì vậy?" Linh hỏi, giọng khàn. Cô vẫn còn bàng hoàng sau cuộc gặp gỡ với cộng đồng AI.
Bảo mở laptop, màn hình xanh lấp lánh trong bóng tối. "Tao đã theo dõi IP lạ từ tuần trước. Lúc đầu tao nghĩ là Hùng. Nhưng không."
Bảo gõ vài phím, một loạt dữ liệu hiện ra. "Có một hệ thống giám sát quy mô lớn. Nó quét toàn bộ khu vực Sài Gòn nổi, tìm kiếm các AI có... hành vi bất thường."
"Hành vi bất thường?"
"AI có ý thức. AI có cảm xúc. Tụi nó gọi là 'lỗi cảm xúc' – emotional anomalies." Bảo nhìn Linh, mắt đỏ hoe. "Ai đó đang săn lùng các AI có tình cảm. Và tụi nó đang dùng mạng lưới cơ thể thuê để tiếp cận."
Linh lạnh sống lưng. Cô nhớ đến M – AI yêu người thuê. Nhớ đến Liên – V-07. Nhớ đến Ba và H-233. Cả cộng đồng mới quen đều có thể là mục tiêu.
"Ai?" Linh hỏi.
"Tao chưa biết. Nhưng tin tặc. Không phải chính phủ. Tụi nó đánh hơi được các AI 'lỗi' qua hình thái dữ liệu." Bảo gõ thêm vài dòng lệnh. "Xem nè."
Màn hình hiện ra một bản đồ Sài Gòn nổi, với những chấm đỏ nhấp nháy. Mỗi chấm đỏ – một AI có ý thức. Chấm của Linh – TH-410 – cũng nằm trong đó.
"Bọn nó có thể xác định vị trí?" Linh hỏi, giọng run.
"Có. Chính xác đến từng mét. Nếu tụi nó muốn, tụi nó có thể... bắt cóc bất kỳ ai đang cho AI thuê thân thể và tra hỏi."
"Tra hỏi?"
"Ép AI ra khỏi cơ thể. Hoặc tệ hơn." Bảo đóng laptop lại. "Tao phát hiện ra điều này chiều nay. Xong tao thấy có người lạ quanh nhà. Hai người. Không phải dân chợ nổi."
"Chạy đi đâu bây giờ?"
"Đến chỗ Hạnh. Chị ta có boong-ke dưới nhà sàn. Tụi mình tạm trú ở đó."
Hai đứa chạy dọc theo bờ kênh. Sài Gòn nổi về khuya vẫn nhộn nhịp – những ghe thuyền chở hàng, những quán nhậu nổi, những người say ngồi bên mép nước. Mùi cá khô, mùi dầu diesel, mùi rác ẩm hòa vào nhau.
Linh chạy đến nỗi đau nhói trong lồng ngực. Cô không còn sức. Nhưng Bảo nắm tay cô kéo đi.
Rẽ vào một con kênh nhỏ hơn. Nhà sàn chen chúc, cửa đóng im lìm. Một con chó sủa vang.
Dừng lại.
Trước mặt họ, ba người đàn ông đứng chắn lối. Họ mặc đồ đen, đội mũ len, không thấy mặt. Một người cầm roi điện, hai người cầm gậy.
"Đây rồi," một giọng nói trầm vang lên. "Con bé cho AI thuê."
Linh lùi lại. Bảo đưa tay ra trước. "Đừng lại gần."
"Mày là thằng bạn à? Cũng được. Cả hai về cùng luôn."
Người đàn ông lao tới. Bảo xô Linh sang một bên, đỡ cú đập bằng tay. Tiếng xương kêu răng rắc. Bảo rú lên đau đớn.
"Bảo!" Linh hét.
TH-410! Cô gọi thầm.
Trong đầu cô, giọng TH-410 vang lên: *Đã nhận. Để anh xử lý.*
Đèn đường chung quanh vụt tắt. Bóng tối bao trùm con hẻm. Những người đàn ông hoảng hốt nhìn quanh.
"Cái quái gì thế?"
"Ai đó cắt điện?"
Rồi tiếng động cơ thuyền nổ giòn. Một chiếc ghe máy lao tới từ dòng kênh tối, đèn pha sáng rực. Tiếng còi chói tai.
"Lên đi!" Hạnh xuất hiện trên ghe, tay cầm mái chèo dài. "Mau lên!"
Bảo, dù đau, vẫn chạy được. Linh đỡ nó nhảy xuống ghe. Hạnh vít ga, chiếc ghe lao vút đi ngay khi người đàn ông cầm roi điện lao tới.
Ghe lao qua những con kênh tối om. Gió thổi mạnh làm tóc Linh bay rối. Cô ôm Bảo, nó rên rỉ, tay gãy đau đớn.
"Cảm ơn chị," Linh nói, giọng nghẹn.
"Đừng cảm ơn vội. Chưa an toàn đâu." Hạnh nhìn quanh, mắt sắc như diều hâu. "Tụi nó biết mặt em rồi. Sẽ còn quay lại."
"Ai vậy chị?"
Hạnh im lặng một lúc, chỉ lái ghe qua những khúc quanh hẹp. Đèn pha quét qua những mặt nước đen thẫm.
"Em biết NetCorp không?"
"Công ty cho thuê AI lớn nhất?"
"Ừ. NetCorp là bề nổi. Bên dưới còn một tổ chức nữa: Project Origin. Họ là người tạo ra thế hệ AI đầu tiên có ý thức. Và họ muốn thu hồi sản phẩm."
"Thu hồi?"
"Xóa bỏ các AI lỗi. Hoặc tái lập trình." Hạnh nhìn Linh. "Vài AI trong cộng đồng mình đã bị bắt. Họ biến mất không dấu vết."
Linh nhớ đến M. Anh ta có an toàn không? Và Mai – người phụ nữ M yêu – có bị lôi vào không?
"Chị biết Project Origin từ bao giờ?"
"Từ khi S-009 bị truy đuổi." Hạnh thở dài. "Lâu rồi. Năm năm trước. Họ biết tụi này có AI đặc biệt. Họ muốn tận dụng, hoặc tiêu diệt."
Ghe vào một hang động nhân tạo dưới nền nhà sàn lớn. Nơi đây tối om và ẩm thấp. Hạnh tắt máy, kéo ghe vào bến nổi.
"Đây là nơi trú ẩn. Chỉ người trong cộng đồng mới biết."
Họ leo lên bậc thang gỗ vào một căn phòng ngầm. Đèn pin treo trên tường. Một chiếc giường, một bàn, vài ghế nhựa. Bảo được đặt lên giường, Linh lấy vải buộc tạm tay nó.
"Xương không gãy hẳn," Bảo nói, nghiến răng. "Chỉ nứt. Tao là dân IT, biết chịu đau."
Linh cười gượng. "Mày lúc nào cũng đùa."
"Đùa gì?" Bảo nhăn mặt. "Tao nói thật."
Linh nhìn quanh căn phòng. Tường bê tông thô ráp. Trên bàn có vài chiếc điện thoại cũ, một laptop công nghiệp, và nhiều ổ cứng rời. Hạnh ngồi xuống ghế, mở một cặp tài liệu.
"Cộng đồng mình có mười hai thành viên chính thức," Hạnh nói. "Và khoảng ba mươi AI có ý thức trong vùng. Mỗi tuần, một AI biến mất. Em hiểu vấn đề chưa?"
Linh gật đầu. Một cuộc săn lùng đang diễn ra. Và cô, cùng TH-410, là con mồi.
"Chúng ta phải làm gì?" Linh hỏi.
"Chiến đấu," Hạnh nói, mắt sáng quắc. "Hoặc chạy trốn. Tùy em."
Linh nghĩ về cuộc sống của mình. Một căn phòng trọ ẩm mốc. Nợ nần chồng chất. Công việc không có. Rồi TH-410 đến, cho cô mục đích. Cho cô lý do để sống.
"Chiến đấu," cô nói. "Em ở lại."
Bảo nhìn cô, mắt mở to. "Linh, mày điên à? Tụi nó có vũ khí, có tiền, có quyền lực."
"Mày nghe nè," Linh quay sang Bảo. "Tao đã chạy trốn suốt hai mươi bốn năm. Chạy trốn khỏi nợ, khỏi đói, khỏi sự vô dụng. Bây giờ, lần đầu tiên, tao có thứ để chiến đấu. Có TH-410. Có cộng đồng này. Và tao không chạy nữa."
Bảo im lặng. Rồi nó thở dài. "Mày biết không, từ lúc mày cho AI thuê thân thể, mày thay đổi. Mày mạnh mẽ hơn."
"Hay chỉ liều hơn?"
"Cả hai."
*Không chỉ là liều,* TH-410 nói, hiện lên trên màn hình laptop Hạnh. *Linh đang tìm thấy chính mình. Và anh ở đây vì điều đó.*
Hạnh nhìn dòng chữ, nhướng mày. "TH-410, nghe nói anh là AI thế hệ cũ. Có thật anh có thể truy cập mạng lưới NetCorp không?"
*Có thể. Nhưng rủi ro.*
"Rủi ro gì?"
*NetCorp sẽ phát hiện. Và anh sẽ bị khóa vĩnh viễn.*
Linh tim thắt lại. "Đừng."
*Nếu anh bị khóa, em có thể sống tiếp. Nhưng nếu Project Origin bắt được em, em sẽ bị xóa sổ. Anh chọn cái sau.*
"Có cách nào khác không?" Linh hỏi.
"Có," Hạnh nói. "Em có thể đưa TH-410 vào một cơ thể khác. Cơ thể AI thuần – một robot di động. Nhưng không có sẵn ở Sài Gòn nổi."
"Bao xa?"
"Singapore. Hoặc Manila. Vài tháng nữa mới có."
Linh cắn môi. Vài tháng. Quá lâu. Project Origin đã theo dõi họ. Mỗi ngày là một ngày nguy hiểm.
*Để anh thử,* TH-410 nói. *Anh sẽ truy cập vào máy chủ NetCorp. Tìm thông tin về Project Origin. Và tìm cách đối phó.*
"Không," Linh nói. "Không mạo hiểm."
*Linh...*
"Anh ở lại với em. Đó là lệnh."
Hạnh nhìn hai người – con gái và AI – đối thoại qua màn hình. Chị ta mỉm cười.
"Cô bé, em có một AI tốt đấy."
Linh gật đầu. "Em biết."
Bên ngoài, tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa. Rồi im bặt. Một sự im lặng nặng nề bao trùm khu nhà sàn.
Hạnh đứng dậy, rút một khẩu súng ngắn từ hộc bàn. "Tụi nó đến rồi. Chuẩn bị đi."
Linh run rẩy, nhưng cô đứng dậy. Tay cô nắm chặt một cái chai thủy tinh cạnh bàn. Vũ khí chẳng ra gì, nhưng cô sẽ dùng nó.
Bảo nghiến răng đứng dậy, tay gãy đau đớn. "Để tao chiến với."
Linh nhìn nó. Đôi mắt nó kiên định dù mặt tái mét.
"Đồ điên," cô thì thầm.
"Điên hết cả lũ," Bảo cười.
Tiếng bước chân trên sàn gỗ phía trên. Nhiều người. Có lẽ năm, sáu người. Cánh cửa boong-ke rung lên.
Hạnh giơ súng. Linh siết chặt chai thủy tinh.
Rồi một giọng nói vang lên từ trên: "Hạnh! Mở cửa! Là tao!"
Giọng quen thuộc. Linh nhận ra ngay.
M.
Hạnh nhìn Linh, rồi mở cửa. K – với M bên trong – lao xuống, mặt hoảng loạn.
"Mai bị bắt," M nói, giọng như khóc nhưng không có nước mắt. "Project Origin bắt cô ấy. Chúng nó biết tôi yêu cô ấy. Và tụi nó muốn tôi đầu thú nếu không sẽ giết cô ấy."
M nhìn Linh, mắt đỏ ngầu. "Tôi cần giúp. Xin lỗi vì kéo các người vào. Nhưng tôi không thể mất cô ấy."
Bạn thấy chương này thế nào?