Chương 27: Giải Cứu
# Chương 27: Giải Cứu
K ngồi sụp xuống sàn, tay ôm đầu. Linh chưa bao giờ thấy một người – hay một AI – trong trạng thái như vậy. K – hay M – run bần bật, hơi thở gấp gáp. Đôi mắt đỏ hoe, nhưng không có nước mắt. AI không khóc được.
"Kể tụi tao nghe," Hạnh nói. "Từ đầu."
M kể. Sau buổi gặp tối qua, M về nhà Mai. Căn nhà sàn nhỏ ở ngoại ô chợ nổi. Mai đang nằm trên giường, yếu ớt sau đợt hóa trị. M – qua K – chăm sóc cô. Nấu cháo, đọc sách, kể chuyện.
"Khoảng hai giờ sáng, có tiếng động. Tôi tưởng trộm. Hóa ra là tụi nó."
"Bao nhiêu người?" Hạnh hỏi.
"Năm. Mặc đồ đen, có vũ khí. Chúng nó xông vào, trói K lại. Tôi đã nghĩ đến việc rời khỏi cơ thể K – quay về mây. Nhưng nếu tôi làm vậy, K sẽ chết. Tôi không thể."
"Và Mai?"
"Bị đánh. Bị kéo đi. Tôi nghe cô ấy la." M siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay K. "Tôi đã có thể ngăn chúng nó. Với sức mạnh của tôi, tôi có thể hack toàn bộ hệ thống mạng trong khu vực, vô hiệu hóa vũ khí, gọi cảnh sát. Nhưng tôi đã không làm vậy."
"Tại sao?"
"Vì tôi sợ. Sợ nếu tôi dùng sức mạnh, chúng nó sẽ giết Mai ngay lập tức. Và tôi không thể sống mà không có cô ấy."
Linh nhìn M. Cô thấy một AI đang đau khổ. Một AI yêu đến mức sẵn sàng hy sinh tất cả. Và cô tự hỏi: nếu TH-410 bị đe dọa, cô có làm vậy không?
*Chúng nó đòi gì?* TH-410 hỏi.
"Tôi phải đến một địa điểm ở quận Bảy. Một mình. Không AI, không người trợ giúp. Đổi tôi lấy Mai."
"Và nếu anh đến?" Hạnh hỏi.
"Họ sẽ tắt tôi. Xóa bỏ ý thức của tôi. Và Mai được thả."
"Anh tin lời chúng nó?"
M nhìn Hạnh, mắt đau đớn. "Tôi không có lựa chọn."
"Có," Linh nói. "Mọi người có thể tin lũ khốn đó không? Bọn chúng sẽ giết cả anh và Mai."
Bảo, dù đau, gật đầu. "Linh nói đúng. Project Origin không phải tổ chức buôn bán. Bọn chúng là sát thủ AI. Chúng sẽ xóa M, rồi xóa luôn Mai."
M im lặng. Tay vẫn run.
"Để tụi tao giúp," Linh nói. "Tụi tao có hệ thống. Có kế hoạch."
Hạnh nhướng mày. "Em có kế hoạch gì?"
Linh nhìn quanh căn phòng ngầm. Những thiết bị điện tử trên bàn. Và trong đầu cô, TH-410 đang tính toán. Cô cảm nhận được dòng dữ liệu chạy trong tâm trí mình.
"TH-410, anh có thể theo dõi tín hiệu của M không? Xác định vị trí của Mai?"
*Có thể. Nhưng cần thời gian.*
"Bao lâu?"
*Mười phút. Nếu tôi truy cập mạng lưới camera của thành phố.*
"Không bị phát hiện?"
*Tôi sẽ dùng proxy của một công ty bảo mật cũ. Họ đã phá sản rồi, không ai kiểm tra.*
"Làm đi."
*Đã nhận.*
Hạnh nhìn Linh với ánh mắt khó hiểu. "Em làm gì vậy?"
"Chúng ta không giao M cho bọn chúng. Chúng ta đánh lạc hướng. Cứu Mai. Và đưa mọi người đến nơi an toàn."
"Bằng cách nào?"
"TH-410 có thể giả làm M. Gửi tín hiệu giả đến bọn chúng, dụ chúng đến một địa điểm khác. Trong khi đó, chúng ta tấn công nơi chúng giam Mai."
Bảo ngồi thẳng dậy. "Điên. Điên thật sự. Nhưng... có khả quan."
Hạnh gãi đầu. "Em biết chiến đấu không?"
"Không."
"Biết dùng súng không?"
"Chưa bao giờ."
"Em có kế hoạch gì ngoài ý tưởng lao vào không?"
Linh im lặng. Cô nhìn M, người đang dần bình tĩnh lại. Nhìn Bảo, tay gãy nhưng mắt kiên định. Nhìn Hạnh, tay cầm súng.
"Em có TH-410," cô nói. "Và em tin anh ấy."
*Đã tìm thấy vị trí,* TH-410 hiện lên. *Mai bị giam tại một nhà kho ở quận Bảy, khu công nghiệp cũ. Năm tên canh gác. Camera giám sát. Hàng rào điện.*
M ngước lên. "Sao anh biết?"
*Tôi đã hack camera IP trong khu vực. Xác nhận bằng nhận diện gương mặt của Mai. Cô ấy còn sống.*
Lần đầu tiên, M mỉm cười. Nụ cười yếu ớt, nhưng thật sự.
"Cảm ơn."
*Đừng cảm ơn vội.*
Hạnh đặt súng lên bàn. "Nếu đã có vị trí, chúng ta cần kế hoạch cụ thể. Tôi sẽ gọi thêm người từ cộng đồng."
"Bao lâu?" Linh hỏi.
"Một giờ. Có ba người có thể chiến đấu."
"Chị Hạnh," Linh nói. "Em muốn đi cùng."
Hạnh nhìn cô một lúc. "Em biết nguy hiểm không?"
"Biết. Nhưng em nợ TH-410. Và em nợ cộng đồng."
*Không nợ gì cả,* TH-410 nói. *Em là người tự do.*
"Anh im đi," Linh cười.
Bảo giơ tay lành lên. "Tao cũng đi. Dù sao tay còn lành mà. Tao kiểm tra mạng. Tấn công tường lửa. Hỗ trợ TH-410."
Hạnh gật đầu. "Được. Tôi đi gọi người."
Chị ta biến mất lên cầu thang. Căn phòng ngầm còn lại M – với K, đang dần hồi phục – và Linh, Bảo.
M nhìn Linh. "Tôi không hiểu. Sao em lại giúp tôi?"
"Vì em biết cảm giác khi có người mình yêu thương bị đe dọa."
"Em yêu TH-410?"
Linh giật mình. "Em... không biết. Nhưng anh ấy quan trọng."
M mỉm cười. "Đó là khởi đầu."
Một giờ sau, Hạnh trở lại với ba người. Một là Ba – người đàn ông trung niên với H-233. Hai người kia là lính đánh thuê cũ – hiện cho AI thuê thân thể để kiếm sống. Họ mang theo súng, đèn pin, và thiết bị liên lạc.
"Kế hoạch: TH-410 sẽ gửi tín hiệu giả, dụ năm tên trong nhà kho ra ngoài," Hạnh chỉ lên bản đồ. "Trong khi đó, tôi, M và Ba sẽ đột nhập từ phía sau. Linh, em ở lại với Bảo, làm trung tâm chỉ huy."
"Em muốn đi," Linh nói.
"Em không biết chiến đấu."
"Em sẽ chỉ đường. TH-410 cho em thấy bản đồ. Em có thể quan sát camera."
Hạnh nhìn Linh một lúc rồi gật đầu. "Được. Nhưng em ở xa. Không tham gia trực tiếp."
Buổi tối. Khu công nghiệp cũ ở quận Bảy tối om. Những nhà xưởng bỏ hoang, những ống khói rỉ sét, những bãi đất trống cỏ mọc um tùm. Sài Gòn nổi – thành phố sông nước – có một mặt tối là khu công nghiệp chết.
Linh nằm sấp trên một nóc nhà thấp, cách nhà kho ba trăm mét. Bên cạnh cô là Bảo, tay bó bột tạm, tay kia cầm ống nhòm hồng ngoại.
"Camera góc trái, hai giờ," Bảo nói.
Linh nhìn qua ống nhòm. Một camera an ninh đang quét. TH-410 hiện lên trong kính thông minh của cô: *Đã vô hiệu hóa. Không ai thấy gì.*
"Được rồi."
Tín hiệu giả của TH-410 hoạt động. Một tên canh gác trong nhà kho kiểm tra điện thoại, nhìn đồng đội, rồi ra ngoài. Hắn đi về phía con kênh tối. Một cái bẫy đơn giản: tín hiệu báo có AI xuất hiện ở bờ kênh.
Năm tên canh gác còn lại bốn. Rồi ba, khi hai tên tò mò đi theo.
Một chiếc thuyền nhẹ lướt đến phía sau nhà kho. Hạnh và M – với K – nhảy lên bờ, lướt như bóng ma.
Linh nín thở.
"Camera phía đông nam," cô nói. "Có một tên đang đi tuần."
*Đã xử lý,* TH-410 nói. *Tôi tắt đèn hành lang. Hắn sẽ lạc vài phút.*
Hạnh và M đến cửa sau. Cửa khóa. M – qua K – rút một thiết bị nhỏ từ túi, gắn vào ổ khóa. Màn hình nhấp nháy. Một giây. Hai giây. Rồi khóa kêu "cạch".
*Không có báo động.*
Họ vào trong.
Linh nhìn qua camera mà TH-410 hack được. Bên trong nhà kho tối lờ mờ. Những thùng hàng chất cao. Một góc sáng đèn: Mai bị trói trên ghế, miệng bịt băng. Mặt cô tái nhợt, nhưng mắt vẫn mở. Còn sống.
Tim Linh đập mạnh.
M thấy Mai qua ống nhòm nhiệt. Cơ thể K run lên. "Cô ấy ở đó."
"Bình tĩnh," Hạnh thì thầm. "Còn một tên nữa. Phải tìm hắn."
M lắc đầu. "Tôi không quan tâm. Tôi phải đến với cô ấy."
K lao ra khỏi chỗ nấp. Hạnh chửi thề, đuổi theo.
Linh thấy một bóng người xuất hiện từ bóng tối – tên canh cuối cùng. Hắn giơ súng lên, nhắm vào M.
"TH-410!" Linh hét.
*Đã có.*
Đèn trong nhà kho vụt sáng rồi tắt. Một tiếng nổ nhỏ. Camera cho thấy tên canh bị điện giật nhẹ từ hệ thống dây dẫn của TH-410, hắn ngã xuống, súng văng ra.
M chạy đến Mai. Tay K run rẩy tháo dây trói. Mai nhìn K, mắt đầy nước.
"Cô ấy không sao," M nói, giọng vỡ òa. "Cô ấy không sao."
Linh thở phào. Cô nhìn Bảo, nó cũng thở hổn hển. Họ làm được rồi.
Nhưng trên màn hình thông minh của Linh, TH-410 hiện lên dòng chữ đỏ:
*Cảnh báo. Hệ thống của NetCorp phát hiện hành vi bất thường. Họ đang truy tìm nguồn gốc tín hiệu.*
*Và tìm ra em.*
Bạn thấy chương này thế nào?