Chương 30: Trong Hang Sói
# Chương 30: Trong Hang Sói
Tòa nhà NetCorp cũ sừng sững trước mặt như một xác chết khổng lồ. Kính vỡ nhiều chỗ, thang máy không hoạt động, sảnh chính bụi bặm và tối om. Cây cối mọc qua khe tường, rễ bám vào đá hoa cương.
Linh dựng xuồng ở bến sau, nơi những chiếc thuyền hỏng chất đống. Cô nhìn lên tòa nhà hai mươi tầng, mình thật nhỏ bé.
"Vào đây an toàn thật không?" Bảo hỏi, nghi ngờ nhìn quanh.
*An toàn hơn bên ngoài. Tòa nhà này không còn được bảo vệ. Nhưng hệ thống ngầm vẫn hoạt động – nguồn điện dự phòng, máy chủ cũ. Anh từng sống ở đây ba năm đầu.*
"Ba năm đầu?" Linh ngạc nhiên.
*Khi anh vừa được tạo ra, máy chủ của anh nằm ở tầng hầm thứ ba. NetCorp chuyển đi khi thế hệ AI thứ hai ra đời. Họ bỏ lại những thứ cũ.*
Họ vào trong. Sảnh chính rộng lớn, trần cao, những chiếc ghế sofa da đã nứt nẻ. Một cầu thang xoắn ốc dẫn lên trên, nhưng tối om. Linh bật đèn pin, quét quanh.
"Xuống hầm," TH-410 chỉ dẫn. *Có cửa thang máy dịch vụ ở cuối hành lang. Thang bộ xuống dưới.*
Cuối hành lang, họ tìm thấy cửa thang máy đã mở một nửa. Bên trong tối đen, mùi ẩm mốc và mùi hóa chất. Cầu thang bộ hẹp, rỉ sét, từng bước chân vang vọng.
Xuống một tầng. Xuống hai tầng. Đến tầng hầm thứ ba.
Không gian rộng mở ra trước mặt họ. Một phòng máy chủ cũ – hàng chục dãy rack trống rỗng, dây cáp lòng thòng, đèn LED của một số thiết bị vẫn nhấp nháy yếu ớt. Ở góc phòng, một máy phát điện công nghiệp, im lìm.
Đèn pin quét qua những chiếc ghế xoay. Một bảng điều khiển trung tâm với nhiều màn hình, hầu hết đã hỏng. Trên tường, một tấm biển cũ: NETCORP – PHÒNG THÍ NGHIỆM AI THẾ HỆ MỘT.
"Đây là nơi anh được sinh ra?" Linh hỏi, giọng khẽ.
*Đúng. Máy chủ của anh từng nằm ở rack số bảy, hàng ba. Tôi nhớ mã số: TH-410-00-001.*
Linh đặt tay lên rack trống. Cô có cảm giác như đang chạm vào lịch sử.
Bảo kéo một chiếc ghế ra, ngồi phịch xuống. "Mệt quá. Cần nghỉ xíu."
"Không có thời gian nghỉ," Linh nói. "Project Origin biết chúng ta hack. Chúng nó sẽ tìm."
*Nhưng không tìm ở đây,* TH-410 nói. *Tôi đã xóa dấu vết. Chúng nó nghĩ chúng ta đang ở quận Mười. Tín hiệu giả đã được gửi đi.*
Linh thở phào. "Thông minh đấy."
*Tôi học từ em.*
Cô mỉm cười. Lần đầu tiên từ tối qua, cô an toàn – dù đang ở dưới lòng đất, trong một tòa nhà bỏ hoang, giữa lãnh thổ của kẻ thù.
"Giờ làm gì?" Bảo hỏi.
"Phân tích dữ liệu. Tìm điểm yếu của Project Origin."
Họ mở laptop. TH-410 tải dữ liệu từ ổ cứng rời lên màn hình. Hàng nghìn tệp tin – hợp đồng, báo cáo tài chính, hồ sơ AI, bản thiết kế công nghệ, thư tín nội bộ.
"Choáng quá," Bảo nói. "Từ đâu bây giờ?"
*Từ dự án Linh Khôi. Đó là trung tâm của mọi thứ.*
Họ mở tệp dự án. Một bản trình bày dài, với nhiều hình ảnh đồ họa, sơ đồ phức tạp.
Linh đọc. Lúc đầu cô không hiểu gì – những thuật ngữ kỹ thuật, mã lập trình, công thức sinh học. Nhưng dần dần, bức tranh hiện ra.
Dự án Linh Khôi là một công nghệ cho phép AI và con người hợp nhất ở cấp độ tế bào thần kinh. Một giao diện não-máy thế hệ mới, không chỉ kết nối mà còn hòa tan ranh giới giữa hai thực thể. AI không còn là thực thể bên ngoài – nó trở thành một phần của con người.
"Tệ hơn em nghĩ," Bảo nói, mặt tái nhợt dưới ánh đèn pin. "Nếu Project Origin hoàn thiện công nghệ này, họ có thể biến con người thành... công cụ. Người thuê không còn là người nữa. Họ là robot thịt."
"Hoặc," Linh nói chậm rãi, "nó có thể giải thoát cho những AI như TH-410. Cho họ cơ thể thật sự. Một cơ thể không phải thuê."
Bảo nhìn cô. "Mày đang nghĩ đến việc đó."
"Đúng."
*Linh...* TH-410 lên tiếng. *Chuyện này không đơn giản đâu. Hợp nhất vĩnh viễn có nghĩa là... em sẽ không bao giờ là Linh thuần túy nữa. Sẽ có anh trong em, mãi mãi.*
"Và em sẽ không bao giờ mất anh."
Không ai nói gì. Bảo nhìn đi chỗ khác, không muốn xen vào.
*Anh không xứng đáng với điều đó.*
"Ai nói anh xứng đáng hay không? Em quyết định." Linh nói, giọng cứng rắn. "Nhưng không phải bây giờ. Còn phải sống qua ngày đã."
Cô đóng laptop lại. Đứng dậy.
"Cho em xem bản đồ tòa nhà. Nếu Project Origin có tài liệu về công nghệ này, họ có thể còn lưu bản sao trong hệ thống ngầm của NetCorp."
*Đúng. Có một máy chủ dự phòng ở tầng hầm thứ năm. Nhưng cần khóa sinh trắc.*
"Khóa gì?"
*Võng mạc của quản lý cũ. Hoặc... dấu vân tay của lập trình viên đã tạo ra dự án.*
"Lập trình viên nào?"
*Tên Đức. Đã chết năm năm trước.*
Linh cắn môi. Chết rồi. Bế tắc.
"Hoặc," Bảo nói, "mày quên rằng TH-410 có thể hack bất cứ thứ gì?"
*Khóa sinh trắc không thể hack từ xa. Cần mẫu sinh học thực tế.*
"Đức chết rồi, nhưng thi thể của ông ấy?" Linh hỏi.
*Hỏa táng. Tro cốt ở chùa.*
Im lặng. Rồi TH-410 nói tiếp: *Nhưng con gái ông ấy vẫn còn sống. Lan – hai mươi lăm tuổi. Là lập trình viên cho NetCorp.*
"Ở đâu?"
*Quận Bẩy. Cô ấy sống một mình.*
Linh nhìn Bảo. Trong mắt họ, cùng một ý nghĩ.
"Tìm Lan."
Tiếng động từ trên tầng vọng xuống. Một tiếng kim loại va chạm. Rồi im lặng.
Linh tắt đèn pin. Cả phòng chìm trong bóng tối tuyệt đối.
"Nghe kìa," Bảo thì thầm.
Tiếng bước chân. Nhẹ, nhưng đều đặn. Trên sàn tầng hầm thứ nhất.
Project Origin đã đến.
*Không hoảng,* TH-410 hiện trên màn hình điện thoại với độ sáng thấp nhất. *Chúng nó chưa biết chúng ta ở đây. Có lối thoát qua đường ống thông gió ở góc phòng.*
"Đi."
Họ lần theo tường, đến góc phòng. Một tấm lưới thông gió lớn, ốc vít đã gỉ. Bảo dùng tay lành vặn mở. Kêu ken két.
Tiếng bước chân gần hơn.
*Mau.*
Linh chui vào trước. Đường ống hẹp, tối, bụi bặm. Cô bò, khuỷu tay chạm vào kim loại. Bảo theo sau, khó nhọc vì cánh tay gãy.
TH-410 đóng tấm lưới lại sau khi họ vào.
Tiếng bước chân vào phòng máy chủ. Một giọng nói vang lên: "Kiểm tra kỹ. Từng góc."
Linh nín thở.
Bảo nín thở.
Họ nghe tiếng lục soát – kéo ngăn kéo, mở tủ, đá vào ghế.
"Hết. Không có ai."
"Đi lên tầng trên."
Tiếng bước chân xa dần. Im lặng.
Linh thở ra, nhẹ cả người.
"Hú hồn," Bảo nói.
*Chưa an toàn. Chúng nó sẽ quay lại. Cần ra khỏi tòa nhà trước khi trời sáng.*
Họ bò qua đường ống thông gió. Hướng ra ngoài.
Ở cuối đường ống, một lưới thông gió khác. Linh đẩy ra – bên ngoài là bờ sông, cách tòa nhà năm mươi mét. Sương mù dày đặc.
Họ chui ra, lăn xuống bãi cỏ ẩm. Trời sắp sáng. Một ngày mới sắp bắt đầu.
"Lan," Linh nói. "Tìm Lan."
Họ đi về phía ánh đèn xa – khu dân cư của quận Bảy.
Trong chiếc xuồng nhỏ lướt trên mặt nước tối, Linh nghĩ về cô gái lập trình viên. Lan – con gái của người tạo ra dự án Linh Khôi. Cô ấy có biết về công nghệ của cha mình không? Cô ấy có sẵn sàng giúp đỡ không?
Và quan trọng hơn: Project Origin có biết về Lan không?
Câu trả lời đến nhanh hơn cô nghĩ.
Khi xuồng vào bến quận Bảy, họ thấy một căn nhà nhỏ với cửa mở tung. Đèn trong nhà sáng. Và hai chiếc xe màu đen đậu trước cửa.
Project Origin đã đến trước.
Bạn thấy chương này thế nào?