Chương 29: Mạng Nhện
# Chương 29: Mạng Nhện
Sáng hôm sau, Linh thức dậy với tiếng chim hót và mùi nước sông. Cô nằm im, nhìn lên trần gỗ mốc meo của căn hầm. Một ngày mới – nhưng không còn là cuộc sống cũ nữa.
Bảo vẫn ngủ, tay gãy để trên bụng. Nó ngáy đều.
Linh mở laptop. Trên màn hình, TH-410 hiện ra một dòng chữ:
*Chào buổi sáng. Em ngủ được không?*
"Tạm. Còn anh?"
*Anh không ngủ. Nhưng anh đã theo dõi tần số của Project Origin suốt đêm.*
"Có gì mới?"
*Chúng nó biết vị trí cũ của chúng ta. Đã đến nhà sàn của Hạnh. Nhưng không tìm thấy gì.*
"Hạnh đâu?"
*Chưa có tin. Chị ấy đưa Mai và M đi nơi khác. Anh không theo dõi được – chị ấy tắt hết thiết bị.*
Linh thở dài. "Vậy chúng ta chờ?"
*Chờ và chuẩn bị. Anh đã phân tích dữ liệu từ mạng lưới. Project Origin có một máy chủ chính ở quận Một. Dưới một tòa nhà văn phòng cũ.*
"Em cá là tụi nó có toàn bộ thông tin về AI."
*Đúng. Và có thể là danh sách tất cả AI có ý thức ở Sài Gòn nổi.*
Linh suy nghĩ. Nếu Project Origin có danh sách, tất cả thành viên trong cộng đồng đều nguy hiểm. Không chỉ Linh, không chỉ M – tất cả.
"Hack được không?"
*Có thể. Nhưng rủi ro cao. Hệ thống bảo mật nhiều lớp. Một lần thất bại, anh sẽ bị truy vết.*
"Làm đi."
*Em chắc chứ?*
"Chắc."
*Được. Anh cần em kết nối laptop với mạng lưới của NetCorp qua một cổng trung gian. Có một điểm truy cập ở quận Bảy – một quán cà phê internet cũ. Anh sẽ dùng tín hiệu của nó để thâm nhập.*
"Đi."
Linh đánh thức Bảo. Nó rên rỉ, dụi mắt. "Gì vậy?"
"Đi quận Bảy. Hack trung tâm."
"Bây giờ?" Bảo nhìn đồng hồ. "Sáu giờ sáng?"
"Project Origin không ngủ. Tụi mình cũng vậy."
Bảo thở dài, đứng dậy. "Mày biết không, từ ngày mày cho AI thuê người, cuộc sống của tao thay đổi hoàn toàn. Trước đây tao chỉ lo code với game."
Linh cười. "Còn bây giờ?"
"Bây giờ tao lo sống sót qua ngày."
Họ rời căn nhà sàn. Sáng sớm trên Sài Gòn nổi đẹp kỳ lạ. Mặt trời mọc từ phía Đông, nhuộm đỏ mặt sông. Những nhà sàn hiện ra từ màn sương, những ghe thuyền ngày mới. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng người lao xao.
Một người đàn ông chèo thuyền ngang qua, nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ. Linh cúi mặt, kéo nón sụp xuống. Ở Sài Gòn nổi, mọi ánh mắt đều có thể là tai mắt của Project Origin.
Họ đi xuồng nhỏ đến quận Bảy. Quán cà phê internet cũ nằm trong một con hẻm, biển hiệu đã mờ, máy tính đời cũ. Một ông già ngồi trong quán, đang uống trà.
"Vô đi," ông nói, không ngước lên. Giọng ông khàn đặc, như đã hút thuốc năm mươi năm.
Linh và Bảo ngồi vào hai máy tính cuối góc. TH-410 kết nối.
*Đang thâm nhập. Cần bảy phút.*
"Làm đi."
Bảy phút dài như bảy giờ. Linh nhìn quanh quán. Vài người ngồi lướt web. Một thanh niên chơi game, tay bấm loạn xạ, mắt dán vào màn hình. Một cô gái xem phim, tai nghe kèm trên đầu. Một người đàn ông trung niên đọc báo online. Không ai để ý đến họ. Linh hy vọng TH-410 biết mình đang làm gì.
Chuột trong ổ cứng kêu lạch cạch. Bảo gõ linh tinh trên bàn phím để giả vờ. "Căng quá," nó thì thầm.
"Im đi."
*Lớp một: qua. Lớp hai: phát hiện tường lửa. Đang vượt.*
Bảo nhìn màn hình. "Mạnh đấy. Tường lửa cấp quân đội có mã hóa đa lớp."
*Biết. Nhưng không thành vấn đề. Anh đã từng xử lý tường lửa của ngân hàng trung ương.*
Thêm ba phút nữa.
*Lớp ba: mã hóa lượng tử nhẹ. Giải mã delta từ khối dữ liệu. Thời gian ước tính: bốn phút.*
Linh cắn móng tay. Cô ghét chờ đợi. Nỗi lo lắng như con rắn cuộn trong bụng. Mỗi giây trôi qua là một cơ hội để Project Origin phát hiện.
Rồi chuông điện thoại cô reo. Một số lạ.
Cô do dự, rồi bắt máy.
"Linh?" Giọng Hạnh, thở hổn hển như vừa chạy bộ.
"Hạnh! Chị an toàn rồi!"
"Còn em? Mai và M an toàn. Tụi này đang ở nơi khác, cách xa Sài Gòn nổi hai chục cây số."
"Em ổn. Đang hack Project Origin."
Im lặng. Lạnh lẽo.
"Em nói gì?" Hạnh nói, giọng hoảng. "Đừng làm vậy! Nguy hiểm chết người!"
"Chúng ta phải biết chúng nó có gì. Danh sách AI. Kế hoạch."
"Em đang tự đưa mình vào tầm ngắm! TH-410 sẽ bị phát hiện và khóa vĩnh viễn!"
*Có thể lắm,* TH-410 hiện lên trên màn hình. *Nhưng nếu thành công, chúng ta có thể đánh bại chúng một lần và mãi mãi.*
"Em điên rồi!" Hạnh hét vào điện thoại. "Tôi đến ngay!"
Điện thoại tắt. Linh nhìn Bảo. Nó lắc đầu.
"Mày liều thật."
*Hoàn tất. Đã xâm nhập vào máy chủ trung tâm.*
Màn hình hiện ra một biểu đồ phức tạp – cấu trúc dữ liệu của Project Origin. Hàng nghìn tệp tin, hàng trăm AI hồ sơ, các hợp đồng, các thỏa thuận bí mật, các giao dịch tài chính ngầm.
"Họ có danh sách AI," Bảo nói, mắt lướt nhanh qua các dòng chữ. "Mỗi AI được gắn một mã số, kèm người thuê tương ứng."
Linh lướt xuống. Cô thấy tên mình – và TH-410. Ghi chú: *Đối tượng ưu tiên cao. AI thế hệ cũ, có khả năng tiến hóa vượt trội. Nguy cơ: cao. Phương án: thu hồi hoặc vô hiệu hóa.*
Một dòng khác: *Người thuê: Linh, 24 tuổi, nợ 1.2 tỷ. Lịch sử: bố mẹ mất, không bằng cấp, dễ kiểm soát.*
Bên cạnh là tên Hạnh – S-009. *Đối tượng nguy hiểm. Có liên hệ với mạng lưới AI nổi dậy. Đã từng là lập trình viên NetCorp. Phương án: bắt giữ.*
Cô lướt thêm. Có tên của M. Của Mai. Của Ba. Của Liên. Của nhiều người khác trong cộng đồng – tất cả đều được ghi chú chi tiết đến từng thói quen.
"Chụp lại hết," Linh nói.
*Đã sao chép toàn bộ. Đang tải lên đám mây an toàn. Dung lượng 1.7 terabyte.*
"Được rồi, thoát ra."
*Chờ.*
"Gì nữa?"
*Tìm thấy một tệp đặc biệt. Dự án "Linh Khôi" – Human Vessel. Phiên bản bảy.*
"Người thuê?"
*Không chỉ vậy. Họ đang phát triển một công nghệ để... hợp nhất AI và con người. Vĩnh viễn, không thể đảo ngược.*
Bảo nhìn màn hình, mắt mở to. "Hợp nhất nghĩa là... AI và người không thể tách rời? Họ sống chung trong một cơ thể?"
*Đúng. Một cơ thể, hai ý thức. Cộng sinh. Không thể phân chia. Đây là dự án của NetCorp từ mười năm trước, nhưng bị đình chỉ vì vi phạm đạo đức. Project Origin đã khôi phục nó trong bí mật.*
"Nó là chìa khóa," Bảo nói, giọng run. "Nếu họ hoàn thiện công nghệ này, họ có thể kiểm soát tất cả AI và người thuê. Biến con người thành nô lệ vĩnh viễn cho AI, hoặc ngược lại."
*Nó cũng là giải pháp. Nếu em muốn, anh và em có thể hợp nhất. Cùng nhau chiến đấu.*
Linh sững người. Tay cô lạnh toát.
"Ý anh là..."
*Chúng ta sẽ là một. Mãi mãi. Không ai có thể tách rời chúng ta. Anh sẽ không bao giờ phải sợ mất em.*
Trong giây lát, Linh thấy mình đứng trước một quyết định khủng khiếp. Hợp nhất với AI – mất đi bản ngã, hay tìm thấy một bản ngã mới? Cô sẽ còn là Linh không? Hay là TH-410? Hay là một thứ gì đó hoàn toàn khác?
"Cảnh báo," Bảo đột nhiên nói. "Có người phát hiện xâm nhập. Họ đang truy vết địa chỉ IP."
*Bảy phút cho đến khi họ xác định vị trí của chúng ta. Sáu phút ba mươi giây.*
Linh gật đầu. "Đủ thời gian. Tải toàn bộ dữ liệu về. Rồi rút lui."
*Đã nhận. Tốc độ tải: 87%.*
Màn hình nhấp nháy. Dữ liệu chảy vào ổ cứng rời. Linh nhìn con số phần trăm nhảy lên từng chút một – 90, 93, 96.
"Đi thôi," Bảo kéo tay Linh khi ổ cứng vừa ngắt kết nối.
Họ rời quán internet nhanh nhất có thể, để lại vài tờ tiền trên bàn. Ông chủ quán không nói gì, chỉ nhìn theo với ánh mắt kỳ lạ. Có lẽ ông đã thấy nhiều người như họ – lén lút, sợ hãi, chạy trốn khỏi ai đó.
Họ chạy ra bến sông, nhảy lên xuồng. TH-410 khởi động máy, xuồng lao đi, sóng văng lên hai bên.
"Đi đâu?" Linh hỏi, thở hổn hển.
*Đến một nơi an toàn. Anh biết một chỗ.*
"Đâu?"
*Một nơi ngay dưới mũi Project Origin. Họ sẽ không nghĩ chúng ta dám đến.*
Xuồng rẽ vào một con kênh hẹp. Phía trước, một tòa nhà cao tầng sừng sững – biểu tượng của NetCorp tại Sài Gòn nổi. Hai mươi tầng kính xanh, trên đỉnh là logo NetCorp phát sáng. Dưới chân tòa nhà, nước sông vỗ vào bê tông.
*Trụ sở cũ của NetCorp. Nơi sinh ra thế hệ AI đầu tiên, trong đó có anh. Và cũng là nơi không ai ngờ chúng ta sẽ đến.*
Bạn thấy chương này thế nào?