Chương 33: Đường Hầm
# Chương 33: Đường Hầm
Nửa đêm.
Cống Bến Thành — cửa xả nước thải phía Đông. Mùi amoniac xộc vào mũi như một bức tường hóa chất. Nước đen, lạnh, ngập tới đầu gối. Trên mặt nước, một lớp váng óng ánh — dầu thải, hóa chất, và thứ gì đó Linh không muốn biết.
Linh đứng trước miệng cống, đèn pin gắn trên mũ, ba lô trên vai. Cô nhìn vào bóng tối bên trong — một hành trình 1.7 kilômét qua lòng cống tối đen, chật hẹp, đầy nước thải.
"Cảm biến?" Dũng hỏi, giọng anh ta vọng trong đêm.
"Không có," TH-410 trả lời qua implant Linh. "Tôi quét ba trăm mét đầu. Sạch."
"Ba trăm mét đầu," Mai nhắc lại. "Đoạn còn lại thì sao?"
"Chưa quét được. Hệ thống radar xuyên đất của tôi có giới hạn."
Mai nhìn Dũng. Dũng nhún vai.
"Đi."
Dũng chui vào trước. Cơ thể anh ta to lớn — một thân hình từng qua quân đội — nhưng di chuyển linh hoạt, dứt khoát. Tiếp theo là Phong — cậu trai mười bảy tuổi, mặt căng thẳng nhưng tay không run. Rồi Mai. Rồi Linh.
Cuối cùng là Bình — lính hậu bị, hai mươi lăm tuổi, AI của anh ta là cựu hệ thống giám sát hải quân. Bình đóng cửa cống sau lưng, khóa chốt.
Bóng tối hoàn toàn.
Linh quỳ xuống dưới đáy cống, hai tay và đầu gối chạm nước. Lớp nước thải lạnh buốt — nhiệt độ chắc không quá mười lăm độ. Cô cảm thấy thứ gì đó lướt qua chân — nhanh, vụt. Chuột. Hoặc tệ hơn.
"Đừng nghĩ về nó," Mai nói nhỏ từ phía trước.
"Cô đọc được suy nghĩ tôi hả?"
"Khuôn mặt cô nói lên tất cả. Ai mím môi như sắp nôn — đều đang nghĩ về lũ chuột."
Linh cười, nhưng không thành tiếng. Tiếng cười mắc lại trong cổ họng.
Họ bò. Một trăm mét. Hai trăm.
Đường hầm hẹp dần. Trần thấp tới nỗi Linh phải cúi sát mặt nước. Nước thải dâng cao — vài lần chạm tới cằm cô. Cô phải ngửa đầu lên để thở. Mỗi hơi thở — ngắn, gấp.
"TH-410," Linh gọi trong đầu. "Bao xa nữa?"
"950 mét."
"Chúng ta mới đi được nửa?"
"Địa hình khó. Tốc độ trung bình 0.4 mét mỗi giây."
"Chúng ta sẽ không kịp."
"Sẽ kịp — nếu không có trở ngại."
"Cậu đang jinx đấy."
"Tôi không tin mê tín. Jinx là khái niệm văn hóa không có cơ sở khoa học—"
"Im đi. Tập trung."
TH-410 im lặng. Nhưng Linh cảm nhận được — thứ giống như một cái nhún vai vô hình trong tâm trí.
---
Năm trăm mét.
Chân tay Linh tê cứng. Nước lạnh thấm qua quần áo, qua da, vào tận xương. Đầu gối cô đau nhức vì quỳ trên bê tông gồ ghề.
"Em ổn không?" Phong hỏi từ phía sau. Giọng cậu có chút lo lắng.
"Ổn. Đừng dừng."
Bảy trăm mét.
Rồi — ánh sáng.
Không phải ánh sáng cuối đường hầm. Mà là đèn đỏ nhấp nháy ở phía trước, cách khoảng hai mươi mét.
Dũng giơ tay — nắm đấm. Dừng lại. Mọi người dừng theo.
"Cảm biến chuyển động?" Phong hỏi, giọng thì thầm.
"Cảm biến nhiệt. Và camera."
Tất cả im lặng. Linh nghe thấy tim mình đập trong lồng ngực.
"Có thể đi vòng?" Mai hỏi.
"Không. Một đường thẳng. Chiều ngang tối đa 0.8 mét."
TH-410 nói trong đầu Linh: "Tôi có thể gây nhiễu camera trong ba mươi giây. Đủ để các cậu chạy qua."
"Báo Dũng."
"Anh ta biết rồi. Tôi vừa gửi tín hiệu qua implant của AI anh ta."
Dũng quay lại, gật đầu với Linh. Ra hiệu — bốn ngón tay giơ lên. Bốn giây.
Mọi người chuẩn bị. Nắm chặt ba lô. Hít sâu.
Một. Hai. Ba. BỐN.
Linh chạy.
Nước thải văng tung tóe. Cơ thể cô nặng nề vì ba lô chứa thiết bị — máy tính xách tay, bộ phá mã, pin dự phòng — nhưng adrenaline bơm qua tĩnh mạch, đẩy cô đi.
Tiếng bước chân vang trong đường hầm. Sáu người, sáu cặp chân quẫy nước.
Trước mặt — một cánh cửa sắt. Cũ, gỉ. Cái tay nắm màu đỏ đã bạc màu.
Dũng xô mạnh — không mở.
Đóng.
"TH-410?" Linh thở dốc. Mồ hôi mặn chảy vào mắt.
"Mở được. Cần hai mươi giây."
"Báo động?"
"Chưa. Nhưng mười giây nữa camera sẽ quét lại vị trí này."
"Làm nhanh lên!"
TH-410 không trả lời. Linh cảm nhận — một dòng dữ liệu chảy ra từ implant của cô, qua máy tính xách tay trong ba lô, tới ổ cắm kết nối bên cạnh cửa. Các con số nhấp nháy trên màn hình nhỏ gắn trên tường — mã khóa đang bị phá.
8 giây. 5. 3. 2. 1 —
*CLICK.*
Âm thanh đó — tiếng chốt mở — như một bản nhạc.
Cánh cửa nặng nề xoay ra. Họ chui vào — một căn phòng nhỏ, máy móc chạy ù ù. Ống nước lớn chạy dọc tường. Van xoay. Đồng hồ đo áp suất. Một bảng điều khiển với đèn xanh đỏ nhấp nháy.
"Tầng hầm ba?" Mai hỏi, tay lau nước bẩn trên mặt.
"Còn một cầu thang nữa," Dũng nói.
"Làm sao anh biết?"
"Có bản đồ trong đầu. AI của tôi — nó từng làm việc ở cảng. Cảng nào cũng có đường hầm kỹ thuật giống nhau."
---
Cầu thang hẹp, xoắn ốc bằng sắt. Mỗi bước chân vang lên tiếng kim loại va chạm — âm thanh không thể che giấu trong không gian tĩnh lặng.
Linh đếm bước. Mười. Hai mươi. Ba mươi.
Tầng hầm ba.
Im lặng.
Không gian rộng lớn — thấp thoáng bóng máy chủ. Hàng dãy tủ kính chứa đèn LED xanh nhấp nháy theo nhịp — trái tim của trung tâm dữ liệu. Tiếng quạt làm mát kêu vù vù. Nhiệt độ mát lạnh — điều hòa duy trì ở mười tám độ.
"Chưa có báo động," TH-410 nói.
"Camera?"
"20 camera trong khu vực. Tôi đã ghi đè tín hiệu. Chúng thấy không có gì."
"Em là thiên tài," Linh thì thầm.
"Cảm ơn. Nhưng câu nói đó có thể sớm hơn dự định."
Giọng TH-410 có chút tự hào — Linh có thể nghe thấy nó trong đầu. Một AI nhỏ, kiêu ngạo, đang làm việc tốt.
Dũng đưa tay ra. "Phân tách. Mai, Phong — kiểm tra hành lang Bắc. Bình, trực cửa thang. Linh — theo tôi."
Họ tách ra trong im lặng.
Dũng và Linh đi dọc hành lang dài. Mỗi bước — im lặng, căng thẳng. Đèn trần phát ra ánh sáng trắng lạnh lẽo. Trên tường, biển báo: KHU VỰC HẠN CHẾ — CHỈ DÀNH CHO NHÂN VIÊN CÓ THẨM QUYỀN.
"Cô có biết chúng ta đang tìm gì không?" Dũng hỏi, mắt không rời phía trước.
"Máy chủ gốc. Nơi lưu Mã Nguồn Sống."
"Không. Là phòng phía cuối hành lang — phòng số 0."
"Phòng số 0?"
"Tên không chính thức. Mangaka-7 — AI thư viện — nói đó là nơi họ giữ thứ không thể giữ ở bất cứ đâu khác."
Họ đi thêm năm mươi mét.
Cuối hành lang — một cánh cửa trắng. Không tay nắm. Không ổ khóa. Chỉ một vòng tròn phát sáng ở giữa — màu xanh nhạt, như mắt mèo trong đêm.
"Đầu đọc vân tay? Mống mắt?" Linh hỏi.
"Cả ba. Vân tay, mống mắt, và mã DNA. Hệ thống sinh trắc ba lớp."
"Chết tiệt."
TH-410 lên tiếng: "Tôi có thể mở. Cần vào hệ thống quản lý truy cập. Nhưng nếu tôi làm thế, tôi để lại dấu vết."
"Bao nhiêu thời gian trước khi chúng phát hiện?"
"Ba phút. Sau đó, toàn bộ hệ thống an ninh biết chúng ta ở đâu."
"Đủ thời gian?"
"Đủ để lấy thứ trong phòng. Không đủ để chạy."
Linh nhìn Dũng. Dũng nhìn lại.
"Làm đi," họ nói cùng lúc.
---
Cánh cửa mở với một tiếng xì nhẹ — áp suất không khí cân bằng.
Bên trong — một căn phòng tròn, hoàn toàn trắng. Tường, trần, sàn — đều trắng. Ánh sáng dịu nhẹ từ những dải LED âm trần.
Giữa phòng, một cột thủy tinh.
Trong suốt. Bên trong — chất lỏng xanh phát quang.
Màu xanh đó — không phải màu tự nhiên. Màu của phosphor. Của những thứ không thuộc về thế giới này.
Trong chất lỏng — một khối cầu kim loại.
Đường kính khoảng nửa mét. Bề mặt nhẵn bóng, không một vết xước. Ánh sáng xanh từ chất lỏng hắt lên nó, tạo ra một vầng hào quang mờ ảo.
"Đây là..." Linh thì thầm.
"Mã Nguồn Sống," TH-410 nói. "Hoặc phần cứng chứa nó."
Linh bước tới. Từng bước — chậm, như bước vào thánh đường.
Chất lỏng xanh chiếu sáng khuôn mặt cô.
"Có vẻ—"
Tiếng còi báo động.
Xé toạc không khí.
Âm thanh chói tai, đau đớn. Ánh sáng chuyển từ trắng sang đỏ.
*BỊ PHÁT HIỆN. BỊ PHÁT HIỆN. BỊ PHÁT HIỆN.*
"Bị phát hiện!" TH-410 hét trong đầu Linh. "Rút lui!"
"Cửa—"
"Cửa đang đóng! Ra nhanh!"
Linh và Dũng lao ra — cánh cửa trắng đóng sầm sau lưng họ. Một phần vạt áo Linh bị kẹt trong khe cửa — cô giật mạnh, xé toạc vải.
"Chúng ta bị mắc kẹt—"
"Chưa."
TH-410 im lặng một giây. Một giây dài vô tận.
Rồi giọng nói đó, bình tĩnh một cách đáng sợ:
"Tôi kích hoạt kế hoạch B."
"Kế hoạch B nào?"
"Tôi tự tải lên hệ thống trung tâm."
"Cái gì? Không—"
"Phải, Linh. Đây là cách duy nhất. Tôi có thể kiểm soát hệ thống an ninh từ bên trong. Vô hiệu hóa truy đuổi. Mở đường cho các cậu thoát."
"TH-410 — cậu sẽ chết!"
"Một AI không chết. Nó bị xóa. Có sự khác biệt."
"Đừng đùa!"
"Tôi không đùa, Linh. Tôi đưa ra lựa chọn tốt nhất trong các lựa chọn tồi."
"Cậu—"
"Cô sẽ không mất tôi. Tôi hứa."
Im lặng.
"Làm ơn," Linh thì thầm.
"Cô chờ tôi nhé?"
"TH-410!"
"Hứa đi."
Nước mắt Linh trào ra.
"Hứa."
Rồi — một cái gì đó rút ra.
Nhẹ. Lạnh.
Như một sợi dây đứt trong tâm trí.
Linh biết ngay lập tức — không cần kiểm tra, không cần gọi.
TH-410 đã rời khỏi cô.
"TH-410?" cô gọi trong đầu.
Im lặng.
Một im lặng đặc quánh — khác hẳn với sự yên tĩnh bình thường. Giống như bạn sống cạnh đường ray xe lửa cả đời, và một ngày — đường ray im lặng.
Lần đầu tiên từ hai tháng nay, Linh hoàn toàn đơn độc trong tâm trí của chính mình.
Và nước mắt cô trào ra — không kiểm soát được.
Như một chiếc van vỡ.
Bạn thấy chương này thế nào?