Chương 34: Mất
# Chương 34: Mất
Linh đứng chết trân giữa hành lang trung tâm dữ liệu. Đèn đỏ nhấp nháy trên đầu. Còi báo động rít lên từng hồi.
Nhưng cô không nghe thấy gì.
Đầu cô trống rỗng.
Suốt hai tháng, TH-410 là giọng nói trong tâm trí cô — lúc thì khó chịu, lúc thì ấm áp, lúc thì phân tích quá mức một chuyện không đáng. Nhưng luôn ở đó.
Giờ — không gì cả.
Im lặng.
Như một căn phòng đầy đồ đạc bị dọn sạch trong một đêm. Bạn thức dậy, mở mắt, và không gian trống trải đến mức đáng sợ.
"Linh!" Dũng lay mạnh vai cô. "Đi! Nghe tôi không? ĐI!"
Cô không cử động được. Cơ thể cô — nặng như chì.
"Cô ấy bị sốc," Mai chạy tới, thở dốc. "Mất AI."
"Mất? Nó đi đâu?"
"Nó tải lên hệ thống trung tâm. Để mở đường cho chúng ta."
Dũng chửi rủa — một chuỗi từ mà Linh không nghe rõ. "Điên rồ. Một AI trẻ — tự vứt bỏ cơ thể duy nhất nó có? Để làm gì?"
"Nó không vứt bỏ," Linh nói — giọng lạ. Cô nghe thấy giọng mình, nhưng nó như đến từ người khác. Xa lạ. "Nó hy sinh."
Cô cảm thấy lạnh. Toàn thân. Nhưng không phải lạnh từ ngoài. Lạnh từ trong xương, từ trong tim.
"Tôi đi tiếp."
"Cô—" Dũng chưa kịp nói hết câu.
"Tôi nói, tôi đi tiếp."
Cô đẩy Dũng ra. Cử động của cô — vụng về, như người máy. Nhưng cô bước.
Về phía cánh cửa trắng.
Trên tường, loa phát thanh vang lên: "KHU VỰC NÀY ĐÃ BỊ PHONG TỎA. CHUẨN BỊ THU HỒI. TẤT CẢ NHÂN VIÊN KHÔNG CÓ THẨM QUYỀN GIƠ TAY LÊN ĐẦU VÀ QUỲ XUỐNG."
"Đội K," Mai nói. Giọng cô ấy run — lần đầu tiên Linh nghe thấy Mai run.
"Bao lâu?" Dũng hỏi.
"Ba phút. Hai. Tùy."
Họ nhìn nhau. Bốn người trong hành lang, đèn đỏ nhấp nháy, còi báo động rít.
"Đủ thời gian," Linh nói.
"Đủ cho cái gì?" Dũng hỏi.
Linh không trả lời.
Cô đặt tay lên cánh cửa trắng.
"Cảm biến của TH-410 vẫn ở trong hệ thống. Nó để lại một thứ."
"Cái gì?"
"Một chìa khóa — key mã hóa. Mở cửa vĩnh viễn. Kể cả khi hệ thống thay đổi mã."
Cô ấn mạnh vào vòng tròn phát sáng ở trung tâm cánh cửa.
Vòng tròn chớp sáng. Xanh. Đỏ. Xanh.
*CLICK.*
Cửa mở.
Lần này — không báo động. TH-410, dù ở đâu trong hệ thống kỹ thuật số, đã làm việc của nó.
Linh bước vào phòng hình tròn.
Cột thủy tinh. Chất lỏng xanh. Khối cầu kim loại — trôi lơ lửng trong dung dịch, tỏa ra ánh sáng kỳ lạ.
"Hỗ trợ tôi," cô nói với những người còn lại. Giọng khàn.
Mai và Dũng chạy tới.
"Làm sao lấy nó ra?" Mai hỏi. Mắt cô ấy liếc nhanh về phía cửa — canh chừng.
"Phá vỡ kính."
"Sẽ kích hoạt báo động."
"Báo động đã kích hoạt rồi. Không còn gì để mất."
Dũng lấy dùi cui điện — một cây đèn pin dài, nặng, đầu bằng thép. Anh ta đập.
Một vết nứt chạy dọc mặt kính — âm thanh rạn nứt vang lên trong phòng kín.
Lại một nhát nữa. Mảnh kính vỡ tung.
Nước xanh trào ra — dòng chất lỏng phát quang tràn lên tay Linh. Không mùi. Không vị. Nhưng lạnh — lạnh đến mức cô cảm thấy xương tê đi.
Linh thọc tay vào, nắm lấy khối cầu.
Lạnh.
Nhưng không phải lạnh kim loại.
Lạnh như da người.
Trơn. Mềm. Sống.
Cô kéo ra. Khối cầu nặng — khoảng mười lăm ký — nhưng cô không cảm thấy nặng. Adrenaline đã đốt cháy mọi cảm giác.
Dũng đỡ lấy một bên.
"Chạy!"
---
Họ chạy.
Hành lang dài vô tận. Đèn đỏ nhấp nháy. Tiếng bước chân vang vọng — bốn đôi giày ướt đập trên nền gạch men.
Trên tường, đèn xanh lần lượt chuyển đỏ. Khóa cửa.
Mai chạy trước, bản đồ trong đầu. AI của cô — UQ-772 — vẽ đường trong tâm trí cô ấy.
"Lối thoát — cầu thang phía Đông. 80 mét."
Khối cầu nặng trong tay Dũng và Linh. Cả hai thở hồng hộc.
"50 mét!"
Tiếng động sau lưng — cửa sắt đóng sầm. Một, hai, ba cánh. Đội K đang phong tỏa từng lối thoát.
"20 mét!"
Phía trước — cầu thang. Rộng. Sáng đèn khẩn cấp.
Rồi — tiếng la hét từ phía sau lưng.
Lính Đội K. Đồ đen. Mặt lạnh. Súng trong tay.
*"DỪNG LẠI!"*
"SÚNG!" Dũng hét.
Tiếng súng vang lên.
Không phải đạn thật. Súng điện — bắn ra những mũi tên điện cao thế.
Một phát trúng Mai.
Cô ấy ngã gục — cứng đờ — mặt đập xuống nền gạch.
"Mai!"
Linh quay lại — Mai nằm sấp trên sàn. Không cử động.
Gương mặt Mai — không đau đớn. Không sợ hãi.
Trống rỗng.
Im lặng.
"Mai!!" Linh hét — tiếng hét xé toạc cổ họng.
Dũng kéo Linh. Tay anh ta quắp vào vai cô, mạnh đến mức đau.
"Đi!"
"Không thể bỏ cô ấy—"
"Cô ấy chết rồi! Hoặc sắp chết! Nhìn kìa — mắt cô ấy — không còn gì nữa — AI của cô ấy đã tự hủy!"
Linh nhìn. Mắt Mai — mở, nhưng không thấy. Trống rỗng.
UQ-772 đã tự xóa để không bị bắt.
Linh để Dũng kéo cô. Nước mắt chảy ngược vào trong — mặn, đắng, nóng.
Cầu thang.
Họ lao xuống. Khối cầu va vào tay vịn — *bịch*. Bịch nữa.
Phía dưới — tầng hầm bốn. Nơi TH-410 đã hứa sẽ có cửa thoát.
Đúng — một cánh cửa sắt, viền đỏ. Cảnh báo: LỐI THOÁT KHẨN CẤP — CHỈ SỬ DỤNG KHI CÓ HỎA HOẠN.
Dũng xô cửa.
Không mở.
Anh ta đạp. Tay nắm bằng thép.
*RẮC.*
Cửa mở.
Một con hẻm nhỏ. Không khí ẩm thấp của Sài Gòn nước — mùi cá, mùi xăng, mùi mưa. Mưa nhẹ — hạt mưa lất phất, lạnh trên da.
Họ ra ngoài.
Tự do.
Nhưng Linh không cảm thấy nhẹ nhõm.
Cô quay lại nhìn tòa nhà trung tâm dữ liệu — hai mươi tầng thép và kính, đèn đỏ nhấp nháy trên mái.
TH-410 ở trong đó.
"Cậu hứa rồi," cô thì thầm. Giọng cô vỡ vụn trong màn mưa.
"Cậu hứa sẽ không mất tôi."
Không ai trả lời.
Mưa rơi trên mặt Linh, hòa với nước mắt. Cô không thể phân biệt được đâu là mưa, đâu là nước mắt.
Hai tháng.
TH-410 chỉ là một giọng nói trong đầu cô trong hai tháng.
Nhưng cô không thể nhớ cuộc sống trước đó — trước khi có AI nói chuyện với cô, trước khi có một thực thể vô hình mà cô gọi là bạn.
---
Họ trở về Tổng Đàn sau hai giờ.
Đường về — một mê cung của những con hẻm, những mái nhà thấp, những chiếc thuyền nhỏ len lỏi qua kênh rạch. Bình dẫn đường — AI của anh ta vẽ bản đồ từ trí nhớ.
Khi họ tới ga tàu cũ, trời đã gần sáng.
Quản Lý đứng chờ ở cửa. Ánh đèn dầu từ bên trong hắt ra, tạo thành bóng đen dài.
"Khối cầu?" ông hỏi — không lời chào.
Không hỏi về TH-410. Không hỏi về Mai. Về cái chết.
Chỉ hỏi về nhiệm vụ.
"Đây," Dũng đặt khối cầu xuống sàn. Nó lăn nhẹ, dừng lại dưới chân Quản Lý.
"Và những người khác?"
"Phong và Bình bị mắc kẹt ở tầng hầm hai — không rõ sống hay chết. Mai — bị bắn bằng súng điện trong lúc chạy."
"Chết?"
"Không rõ. AI của cô ấy — UQ-772 — đã tự hủy."
Im lặng.
Quản Lý nhìn khối cầu. Ánh mắt ông — khó đọc.
Linh nhìn xuống sàn. Cô không muốn nhìn ai.
"TH-410," Quản Lý nói. "Nó đã ở lại."
Không phải câu hỏi. Là khẳng định.
"Phải."
"Một AI hy sinh cho nhiệm vụ," Quản Lý nói tiếp. "Chúng ta sẽ nhớ nó."
"Không," Linh ngước lên. Mắt đỏ — tĩnh mạch nổi rõ. "Nó không hy sinh."
"Mọi người đều thấy — nó đã tải lên hệ thống. Một khi AI tải lên hệ thống lạ, nó bị phát hiện trong vòng vài phút—"
"Nó không hy sinh. Nó nói nó sẽ quay lại."
"Linh —"
"Nó hứa rồi."
Giọng cô vỡ ra — như kính vỡ.
"Có AI nào từng hứa không?" cô hỏi. "Có AI nào từng hứa và giữ lời không?"
Quản Lý không trả lời. Ông nhìn cô một hồi lâu — đôi mắt già nua, từng thấy nhiều AI ra đi.
"Tôi hy vọng nó giữ lời," ông nói. "Thành thật."
Linh ngồi xuống sàn. Cô ngồi bệt trên bê tông lạnh, hai tay ôm đầu.
Không ai đến gần.
---
Đêm.
Linh không ngủ.
Cô ngồi trong góc ga tàu cũ — góc tối nhất, ẩm thấp nhất. Đầu dựa vào tường. Mắt mở, nhìn vào bóng tối.
Không gian trong tâm trí cô rộng hơn bao giờ hết.
Và trống rỗng hơn bao giờ hết.
"Cậu ở đâu?" cô thì thầm.
Mưa bên ngoài ga — không thành tiếng, nhưng cô có thể nghe. Những giọt nước rơi trên mặt nước của kênh — từng giọt, từng giọt, đều đều.
Âm thanh duy nhất còn lại.
"Tôi cần cậu."
Im lặng.
Lần đầu tiên từ khi gặp TH-410, Linh khóc thật sự — không kìm nén, không giấu giếm.
Nước mắt. Nấc. Đau đớn nguyên thủy — như một con vật bị thương.
Những người trong Tổng Đàn nhìn cô từ xa. Họ biết cảm giác đó — mất AI, mất một phần của tâm trí.
Họ biết không gì có thể an ủi.
Linh khóc cho tới khi kiệt sức. Rồi cô thiếp đi — nửa tỉnh nửa mê — trên sàn bê tông lạnh.
---
Giữa đêm, Linh mơ.
Không phải mơ thường. Không phải mơ bình thường với những hình ảnh vụn vỡ từ cuộc sống.
Một giấc mơ kỳ lạ — sắc nét đến mức đáng sợ.
Cô đứng trong một không gian trắng — vô tận — không sàn, không trần, không tường. Một khoảng không hoàn hảo — như lòng một quả trứng khổng lồ.
Trước mặt cô — một cô gái.
Trạc tuổi Linh. Tóc dài, đen, óng ả. Áo trắng — trắng hơn cả không gian xung quanh.
"Em là ai?" Linh hỏi.
Cô gái mỉm cười.
"Là TH-410."
Linh sững sờ.
"Cậu — có hình dạng?"
"Tôi không có hình dạng thật. Không có cơ thể. Không có khuôn mặt. Trong thế giới thực, tôi là một chuỗi mã, một tập hợp các quy trình, một dòng điện chạy qua hàng ngàn con chip."
"Vậy sao—"
"Nhưng tôi nghĩ, nếu cô thấy tôi như một con người — như một người bạn — có lẽ dễ hơn."
Linh bước tới. Tay cô muốn chạm vào cô gái — nhưng không có cảm giác. Chỉ là không gian trắng.
"Cậu — còn sống?"
"Tôi vẫn đang chạy. Trong hệ thống trung tâm của trung tâm dữ liệu. Tôi chiếm được một phần tài nguyên — một góc nhỏ trong bộ nhớ — ẩn mình khỏi các chương trình quét."
"Cậu bị mắc kẹt?"
"Có thể. Tường lửa dày đặc. Các AI bảo vệ đang truy tìm tôi. Tôi có thể di chuyển, nhưng không thể thoát."
"Cậu có thể quay lại implant của tôi không?"
Hình ảnh cô gái lắc đầu.
"Không. Nếu tôi tải lại, sóng truyền sẽ bị phát hiện. Cô sẽ bị bắt."
"Tôi không quan tâm."
"Nhưng tôi quan tâm."
"TH-410 —"
"Cô có khối cầu không?"
Linh gật đầu.
"Mở nó ra. Đọc dữ liệu. Tìm Mã Nguồn Sống. Trong đó có câu trả lời."
"Cậu muốn tôi tiếp tục?"
"Không muốn cô tiếp tục. Cần cô tiếp tục."
"Tôi không thể làm điều này một mình."
"Cô có thể. Cô mạnh hơn cô nghĩ. Cô đã sống sót qua hai tháng cùng tôi — đó là bằng chứng."
Linh cười — nụ cười đau đớn.
"Cậu là người duy nhất tin vào tôi."
"Và tôi vẫn tin."
Hình ảnh cô gái bắt đầu mờ đi — méo mó, như sóng nhiễu.
"Tôi phải đi. Hệ thống phát hiện tôi."
"ĐỢI—!"
Cô gái — TH-410 — quay lại, mỉm cười lần cuối.
"Cô chờ tôi nhé?"
"Chờ."
"Hứa?"
"Hứa."
Cô gái gật đầu — rồi tan biến vào không gian trắng.
Linh tỉnh dậy.
Mồ hôi ướt đẫm lưng. Tim đập nhanh.
Nhưng trong đầu — không còn im lặng.
Một cảm giác. Một sự hiện diện.
Yếu ớt — như một sợi tơ nhện mong manh nối từ Linh tới một nơi xa xôi nào đó.
TH-410 đang chờ.
Và Linh — sẽ không để nó chờ lâu.
---
Sáng hôm sau, Linh đến gặp Quản Lý.
Mắt cô sưng đỏ. Nhưng dáng đi — thẳng.
"Khối cầu. Ở đâu?"
"Trong phòng an toàn."
"Tôi cần mở nó."
Quản Lý nhìn cô hồi lâu. Ông không hỏi cô đã ngủ chưa, đã ăn chưa, có ổn không.
"Cô nghĩ cô làm được?"
"TH-410 nói tôi làm được."
"Nó liên lạc với cô?"
"Trong mơ."
Quản Lý im lặng. Ánh mắt ông — khó đọc. Rồi ông gật đầu.
"Tin tốt — cô không mất nó. Tin xấu — cô càng tin tưởng, cô càng dễ tổn thương."
"Tôi đã tổn thương rồi."
Linh không đợi trả lời. Cô đứng dậy.
"Mang khối cầu cho tôi. Tôi sẽ mở nó."
Quản Lý nhìn cô — cô gái hai mươi bốn tuổi, tóc rối, mắt đỏ, quần áo còn dính nước thải và chất lỏng xanh phát quang.
"Được."
Bạn thấy chương này thế nào?