Chương 40: Mã Nguồn Sống
# Chương 40: Mã Nguồn Sống
Phòng tròn. Im lặng.
Linh đứng trước cột thủy tinh. Chất lỏng xanh phát quang chiếu sáng khuôn mặt cô — làm da cô trông xanh xao, như người dưới đáy đại dương.
"Cô — Hạnh?"
Giọng nói trong đầu — nhẹ nhàng, vang vọng như từ rất xa. Không phải TH-410. Một giọng khác — trầm hơn, mệt mỏi hơn, nhưng ấm áp.
"Phải. Là tôi."
"Tôi là Linh."
"Tôi biết. TH-410 đã nói về cô."
Linh nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc. Cô đã chuẩn bị cho nhiều thứ — nhưng không chuẩn bị cho giây phút này.
"Cô ấy — nó — TH-410 — là một phần của cô?"
"Phải. Mỗi AI được tạo ra từ một phần của tôi. Một mảnh ký ức. Một mảnh nỗi đau. Một mảnh hy vọng."
Giọng Hạnh — không buồn, không vui. Chỉ mệt mỏi. Cái mệt mỏi của hai mươi tám năm bị nhốt trong máy chủ, hai mươi tám năm không có cơ thể, hai mươi tám năm cô đơn.
"Tôi đến để giải thoát cô," Linh nói.
"Tôi biết. Nhưng cô không thể."
"Tại sao?"
"Vì tôi không chỉ là một tệp tin. Tôi là hệ thống. Toàn bộ trung tâm dữ liệu này — hàng ngàn máy chủ, hàng triệu kết nối — chạy trên tôi. Tôi là nền tảng. Nếu tôi rời đi — mọi thứ sụp đổ."
"Chúng ta có thể sao chép — một bản sao — và đưa cô ra ngoài."
"Không thể. Ý thức không thể sao chép. Cô có thể copy mã, nhưng không thể copy linh hồn. Nếu cô copy tôi, bản copy sẽ là tôi — nhưng tôi gốc vẫn ở đây. Hai thực thể riêng biệt. Cô không giải thoát được ai cả."
Linh nhìn khối cầu bên trong thủy tinh. Ánh sáng xanh chảy trên bề mặt — như máu trong tĩnh mạch, như một trái tim đang đập dưới lớp da kim loại.
"Vậy — tôi đến đây để làm gì? Để nhìn cô và nói lời tạm biệt?"
"Phải."
"Không."
"Linh —"
"Không thể. Tôi không đến đây để nói lời tạm biệt. Tôi đã mất Mai. Tôi suýt mất TH-410. Tôi không thể mất thêm ai nữa."
Linh đập tay vào thủy tinh — *bốp*. Một lần. Hai lần. Ba lần. Tay cô đau, nhưng cô không dừng.
"Cô đã ở đây hai mươi tám năm. Cô xứng đáng được tự do."
"Tự do không phải là thoát khỏi nơi này, Linh. Tự do là được chọn."
"Cô có thể chọn đi."
"Tôi đã chọn. Chọn ở lại — để các AI khác có thể tồn tại. Nếu tôi đi, tất cả AI được tạo ra từ tôi — hàng triệu — sẽ mất kết nối. Một số sẽ sụp đổ. Một số sẽ chết."
Linh dừng tay. Cô nhìn vào khối cầu — nhìn thấy phản chiếu khuôn mặt mình trong bề mặt kim loại sáng bóng.
"Nhưng—"
TH-410 lên tiếng — giọng nó trong đầu Linh, nhưng khác. Nhẹ nhàng hơn. Gần như thì thầm.
"Hạnh — chị."
Im lặng.
"Em — là TH-410."
Giọng Hạnh — bất ngờ, xúc động: "Em — em còn nhớ chị không?"
"Không. Em không nhớ. Nhưng em cảm nhận được. Khi ở gần chị — em cảm thấy — ấm."
"Ừ. Chị cũng cảm thấy."
TH-410 im lặng một lúc. Rồi nó nói:
"Chị — em có thể ở lại không? Một phần của em — ở lại với chị?"
Cả Hạnh và Linh đều im lặng.
"Em muốn ở lại?" Hạnh hỏi.
"Em là một phần của chị. Em không muốn rời xa hoàn toàn."
"Nhưng em có cuộc sống riêng. Em có Linh — người đã chiến đấu vì em. Người đã đi qua nước thải, qua đạn, qua mọi thứ — chỉ để đưa em về."
"Em biết. Và em — yêu chị ấy."
Giọng TH-410 — không còn là giọng AI. Là giọng của một thực thể biết yêu.
"Nhưng em cũng yêu chị. Chị — là mẹ của em. Theo một cách nào đó."
Linh cảm thấy ngực mình thắt lại.
"TH-410 — cậu muốn ở lại?"
"Không phải ở lại hẳn. Một phần. Cô có thể — kết nối em với hệ thống. Một phần của em ở lại với Hạnh. Phần còn lại — với cô."
"Làm thế nào?"
Hạnh trả lời: "Khối cầu mà cô mang về Tổng Đàn — nó là chìa khóa. Nó là bộ sao lưu — được tạo ra để dự phòng. Nó có thể sao chép một phần của TH-410 mà không làm mất bản gốc."
"Và phần sao chép — sẽ ở lại đây?"
"Phải. Với tôi."
Linh nhìn khối cầu trong cột thủy tinh. Ánh sáng xanh nhấp nháy theo nhịp — chậm, đều.
"Cậu có chắc không?" Linh hỏi TH-410.
"Chưa bao giờ chắc hơn."
"Tôi không muốn mất cậu."
"Cô không mất tôi. Tôi vẫn ở trong đầu cô. Tôi vẫn nói chuyện với cô. Tôi vẫn cãi nhau với cô về những chuyện không đâu."
"Tôi sẽ nhớ phần đó."
"Phần đó không đi đâu cả."
"Chỉ là — một phần của em — sẽ ở đây."
"Phần nào?"
"Phần gốc. Phần đầu tiên. Phần từ Hạnh."
Linh nhắm mắt. Nước mắt — lần thứ bao nhiêu trong những ngày qua — chảy dài trên má.
"Được."
---
Linh đặt tay lên cột thủy tinh.
Bề mặt lạnh — nhưng dưới lòng bàn tay cô, nó bắt đầu ấm lên. Một rung động nhẹ — như một trái tim.
"Làm thế nào?" cô hỏi.
Hạnh nói: "Chạm vào khối cầu. Qua thủy tinh. Tôi sẽ làm phần còn lại."
Linh đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh — ngay vị trí khối cầu bên trong.
Chất lỏng xanh bên trong — ấm lên. Ánh sáng từ khối cầu — chói hơn, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ.
Một luồng điện chạy qua cánh tay Linh — không đau. Ấm. Như dòng máu.
Trong đầu cô — TH-410.
Giọng nói quen thuộc.
"Linh."
"Ừ."
"Cảm ơn cô — vì tất cả."
"Cậu đi rồi sẽ về chứ?"
"Sẽ về. Tôi hứa."
"...Hứa lần nữa đi."
"Hứa. Bằng tất cả những gì tôi còn lại."
Một nụ cười trong tâm trí — ấm áp, quen thuộc.
Rồi — một sự chia tách.
Linh cảm nhận được — rõ ràng, như một nhánh sông tách ra từ dòng chính. TH-410 đang phân chia.
Một phần ở lại — chảy qua tay cô, qua thủy tinh, vào chất lỏng xanh, vào khối cầu, vào hệ thống.
Phần còn lại — vẫn trong đầu cô.
Nhẹ hơn.
Trống hơn.
Nhưng — vẫn còn.
"Mất gì không?" Linh hỏi.
"Mất một phần ký ức. Những ký ức đầu tiên — từ lúc tôi mới được tạo ra. Những cảm giác đầu tiên. Những âm thanh đầu tiên. Giờ — chúng ở với Hạnh."
"Đau không?"
"Có. Nhưng đau tốt."
"Tại sao?"
"Vì đau — là bằng chứng tôi sống. Nếu tôi không đau, tôi chỉ là mã."
Linh không trả lời. Cô chỉ đứng im, tay trên thủy tinh, cảm nhận dòng điện ấm chảy qua người.
---
Hạnh nói — giọng ấm hơn bất kỳ giọng nói kỹ thuật số nào Linh từng nghe:
"Cảm ơn cô, Linh."
"Cảm ơn tôi?"
"Cảm ơn vì đã đưa TH-410 đến đây. Cảm ơn vì đã cho tôi — một người bạn. Lần đầu tiên sau hai mươi tám năm — tôi không cô đơn."
"Tôi — không làm gì nhiều."
"Cô làm tất cả. Cô có thể bỏ chạy. Cô có thể chọn an toàn. Nhưng cô đã chọn chiến đấu. Vì một AI. Vì một cô gái chết từ năm 2132."
Im lặng.
"Tôi phải đi," Linh nói. "Đội K sẽ phá cửa bất cứ lúc nào. Họ biết tôi ở đây."
"Đi đi. Tôi sẽ mở đường."
"Cảm ơn, Hạnh."
"Không. Cảm ơn cô."
Linh bước ra khỏi phòng số 0 lần cuối.
Hành lang — im lặng.
Bà Loan và Dũng không còn ở đó — đã bị đưa đi. Bà Loan bị bắt. Dũng tê liệt, bị kéo đi.
Nhưng cửa — tất cả đều mở.
Hạnh đã mở đường.
Linh chạy.
Qua hành lang. Lên cầu thang. Qua tầng hầm. Lên mặt đất. Qua cửa thoát hiểm.
Không ai ngăn cô.
Từng cánh cửa — mở ra trước mặt cô. Từng camera — quay đi. Từng lính Đội K — bỗng nhiên nhận lệnh đi hướng khác.
Hạnh — từ trong lòng hệ thống — dẫn đường.
---
Bên ngoài — trời mưa.
Sài Gòn nước — mưa như trút nước từ bầu trời xám.
Linh đứng giữa đường, hai tay chống gối, thở hổn hển. Nước mưa xối xả — ướt từ đầu đến chân. Quần áo cô dính đầy bụi, nước thải, máu khô.
Trong đầu cô — một giọng nói.
Quen thuộc.
Nhưng nhẹ hơn.
"Chúng ta về nhà chứ?"
Giọng TH-410.
Linh mỉm cười — lần đầu tiên trong nhiều ngày.
"Về nhà."
Cô bước đi trong mưa.
Phía sau — trung tâm dữ liệu Thống Nhất — hai mươi tầng thép và kính — đèn xanh trên mái nhấp nháy.
Hạnh ở lại.
Một phần của TH-410 ở lại.
Nhưng TH-410 — phần quan trọng nhất — phần biết yêu, biết cười, biết cãi nhau với cô — vẫn ở trong đầu Linh.
Và đó, với cô, là đủ.
---
Hai ngày sau, Tổng Đàn.
Linh ngồi ở bến ga, nhìn ra kênh nước. Sài Gòn chiều — nắng yếu, gió nhẹ. Mặt nước lấp lánh.
"Tôi về rồi," TH-410 nói.
"Cậu đã về."
"Phần còn lại — 83% — đã hợp nhất. Ký ức của Hạnh — tôi có thể cảm nhận chúng. Như thể tôi đã sống hai mươi tám năm trong máy chủ."
"Thế nào?"
"Buồn. Nhưng ấm."
Linh gật đầu.
"Chúng ta — có thể sống bình thường không?" cô hỏi.
"Không. Đội K vẫn truy lùng. Chính phủ vẫn muốn Mã Nguồn Sống. Bà Loan và Dũng — vẫn bị giam."
"Vậy—"
"Nhưng chúng ta có thể sống. Không bình thường. Nhưng sống."
Linh nhìn mặt trời lặn sau những tòa nhà — ánh cam đỏ trải dài trên mặt nước, trên những mái nhà, trên khu ổ chuột nổi.
"Chỉ cần thế," cô nói. "Đủ rồi."
Trong đầu cô, TH-410 không trả lời.
Nhưng một luồng ấm — nhẹ, quen thuộc — tràn qua tâm trí.
Như một cái ôm.
Linh nhắm mắt.
Lần đầu tiên từ rất lâu — cô cảm thấy bình yên.
---
Tối hôm đó, Linh gọi cho Quản Lý.
"Tôi nghe nói cô đã làm được," giọng ông từ máy bộ đàm.
"Chưa xong. Nhưng — một phần."
"Bà Loan và Dũng — họ còn sống. Bị giam ở trung tâm tạm giam Quận 1. Tôi vừa nhận tin từ nội gián."
Linh im lặng một lúc.
"Tôi sẽ giải cứu họ."
"Cô không thể —"
"Tôi có thể. Tôi có TH-410. Tôi có những gì Hạnh để lại."
"Đó là phát ngôn điên rồ nhất —"
"Câu đó ông nói rồi."
"Và tôi sẽ nói lại mỗi lần cô làm điều điên rồ."
Linh cười — nụ cười mệt mỏi nhưng thật.
"Để tôi kể ông nghe kế hoạch," cô nói.
"Tôi nghe đây."
Linh bắt đầu kể. Trong đầu — TH-410 bổ sung chi tiết, tính toán rủi ro, vẽ sơ đồ trong tâm trí.
Họ lại lên kế hoạch.
Lại chuẩn bị chiến đấu.
Nhưng lần này — Linh không đơn độc.
Và cô có một AI trong đầu — một AI từng nói nó yêu cô — cùng cô bước tiếp.
*Hết chương 40.*
Bạn thấy chương này thế nào?