Chương 39: Trận Chiến Giữa Lòng Đất
# Chương 39: Trận Chiến Giữa Lòng Đất
Trung tâm dữ liệu Thống Nhất — lần thứ ba.
Linh đứng trước cửa cống thoát nước, nước thải ngập tới bắp chân, mùi hôi quen thuộc xộc vào mũi. Lần này — không phải đường hầm. Đường hầm đã bị phong tỏa sau lần xâm nhập thứ hai — cửa sắt mới, dày gấp đôi, có gắn cảm biến.
Lần này — qua mặt đất.
"Chắc chưa?" Dũng hỏi. Tay anh ta quấn băng — vết thương từ lần trước chưa lành.
"Có lựa chọn khác không?"
"Không."
"Vậy chắc."
Kế hoạch chia làm ba nhóm. Nhóm A — tấn công trực diện từ mặt trước, gây nhiễu, thu hút Đội K. Nhóm B — vào qua tầng hầm gửi xe, nơi an ninh lỏng lẻo nhất. Nhóm C — Linh, Dũng, bà Loan, Thanh và Sơn — vào qua mái nhà, bằng thiết bị leo núi.
Linh ở nhóm C. Cô nhìn lên tòa nhà — hai mươi tầng kính và thép, phản chiếu bầu trời xám xịt. Trên mái — rừng ăng-ten, thiết bị viễn thông, và một cánh cửa thép nhỏ.
"Cáp treo?" bà Loan hỏi.
"Xe kéo," Dũng nói. "Từ tòa nhà bên cạnh."
Tòa nhà bên cạnh — khách sạn Bông Sen, bỏ hoang từ năm 2155. Cao mười lăm tầng. Từ mái khách sạn đến mái trung tâm dữ liệu — một khoảng trống bảy mét — không hơn.
"Có thể bắn cáp qua," Dũng nói. "Tôi làm."
Anh ta lấy súng bắn dây — một ống kim loại dài, nặng chừng năm ký. Ngắm — nheo một mắt. Bóp cò.
*PHỤT.*
Mũi tên kèm dây cáp vạch một đường cong mảnh qua khoảng trống, cắm phập vào thành bê tông mái trung tâm dữ liệu. Đầu mũi tên bung ra — ba móc sắt bám chặt.
Dũng kéo thử — hai lần, mạnh. Cáp giữ.
"Chắc không?" Linh hỏi.
"Tôi làm cái này hai trăm lần trong quân đội."
"Đây không phải quân đội — là trung tâm dữ liệu. Không có cây cối, không có đất mềm."
"Cũng giống. Bê tông là bê tông."
Dũng kéo căng dây lần cuối. Nó giữ.
"Đi."
Bà Loan đi trước. Bà già — năm nay bốn lăm — nhưng tay chân linh hoạt đến bất ngờ. Bà bám dây, đu người qua khoảng trống — từng động tác chắc chắn, không do dự. Bảy mét — bà qua trong mười giây.
Linh theo sau. Tay cô bám dây — lòng bàn tay đổ mồ hôi, trơn. Gió thổi — cáp rung nhẹ. Cô nhìn xuống — hai mươi tầng, mặt đất xa tít.
"Đừng nhìn xuống," TH-410 nói.
"Cậu đọc được suy nghĩ tôi hả?"
"Tay cô run. Tim cô đập 140."
"Im đi."
Linh tập trung. Tay kéo. Chân đạp. Từng động tác.
Bảy mét — cảm giác như bảy cây số.
Chạm mái bê tông. Bà Loan đỡ cô.
"Giỏi lắm."
"Tôi — ghét — độ cao."
"Càng tốt. Người sợ độ cao ít khi ngã."
Dũng qua cuối cùng. Anh ta thu cáp, gấp gọn.
Thanh và Sơn — hai người trẻ nhất — chờ ở mái khách sạn, sẵn sàng yểm trợ từ xa.
Linh đặt chân lên mái trung tâm dữ liệu. Bê tông lạnh, ráp dưới lòng bàn tay. Gió thổi mạnh — tóc cô bay rối, quất vào mặt.
Cửa thép mái — một cánh cửa nhỏ, sơn xanh đã bạc. Khóa điện tử — đèn đỏ nhấp nháy.
"TH-410?"
"Đang xử lý. Mã khóa — RK-7000. Cần mười lăm giây."
"Làm đi."
Mười lăm giây. Dài.
*CLICK.*
Cửa mở.
Họ vào trong.
---
Tầng hai mươi — phòng máy chủ dự phòng.
Im lặng.
Máy chủ chạy ù ù — hàng dãy tủ kính xanh, đèn LED nhấp nháy theo nhịp. Nhiệt độ mát — khoảng mười tám độ. Sàn gạch men sáng bóng.
"Camera?" Dũng hỏi, giọng thì thầm nhưng vang trong không gian yên tĩnh.
"Đã ghi đè," TH-410 nói. "Nhưng chỉ mười phút. Sau đó — hệ thống tự động kiểm tra và phát hiện."
"Đủ."
Họ xuống cầu thang bộ. Tầng mười chín — văn phòng, bàn làm việc trống, màn hình tối. Mười tám — phòng họp, bảng trắng còn vẽ sơ đồ. Mười bảy — căng-tin, mùi cà phê cũ.
Mỗi tầng — một khoảng lặng trước bão.
Trên tầng mười — tiếng súng.
Không phải đạn thật. Súng điện — âm thanh đặc trưng, như tiếng vỗ mạnh vào không khí.
"Nhóm A đã giao tranh," TH-410 nói.
"Số lượng?"
"Mười lính Đội K. Hai thương vong phía ta."
"Tên?"
"Chưa rõ."
Linh cắn môi, máu rỉ ra — vị mặn trong miệng. Tiếp tục.
Tầng năm.
Tiếng bước chân — từ dưới lên. Nhiều người.
Dũng giơ tay — nắm đấm. Dừng lại.
Họ nép vào góc tường — giữa một bồn cây cảnh và thùng rác. Tim Linh đập như trống.
Ba lính Đội K — đồ đen từ đầu đến chân, súng điện trong tay, kính đen che mắt — đi lên. Họ nói chuyện — giọng đều đều, vô hồn.
"Tầng hầm ba sạch."
"Tầng một — hai kẻ xâm nhập bị bắt."
"Tầng mười — đang dọn dẹp."
Dũng ra hiệu — ba ngón tay. Một. Hai. Ba.
Anh ta lao ra — âm thanh duy nhất là tiếng giày đạp trên sàn gạch. Dùi cui điện trong tay — giáng thẳng vào gáy tên đầu tiên.
*CRẮC.*
Hắn ngã gục — không kịp kêu.
Bà Loan — nhanh đến bất ngờ với tuổi của bà — quật ngã tên thứ hai bằng một đòn chân vào đầu gối, rồi khuỷu tay vào thái dương.
Tên thứ ba kịp giơ súng — Linh lao tới, đạp vào cổ tay hắn. Súng bay đi.
Dũng kết liễu bằng một cú đấm — mạnh, chính xác.
Ba người nằm bất động trên sàn.
"Tiếp," Dũng thở hổn hển. Mồ hôi chảy dài trên mặt.
Họ xuống tiếp.
---
Tầng hầm một.
Cầu thang bộ chấm dứt. Cửa chắn lửa — nặng, màu đỏ.
"Còn hai tầng nữa," TH-410 nói. "Nhưng từ đây — phòng thủ dày đặc. Năm camera. Mười cảm biến chuyển động. Lính tuần tra — hai người một ca, mười lăm phút một vòng."
"Có đường tắt?"
"Có. Qua phòng kỹ thuật — ống thông gió."
"Lại bò?"
"Lại bò."
Linh nhìn Dũng. Dũng nhìn lại. Cả hai cùng nhớ lần bò trong nước thải.
"Tôi ghét cái này," Linh nói.
"Cô nói rồi."
---
Ống thông gió — hình chữ nhật, rộng 0.6 mét, cao 0.4 mét. Chật. Tối. Bụi dày — mỗi động tác làm bụi bay mù mịt.
Linh bò trước. Đầu gối đau — lớp vải quần mỏng dần. Tay lấm bụi đen. Cô cảm thấy có thứ gì đó chạy qua tay — con gián? chuột? — không dám nghĩ.
Phía sau — bà Loan, rồi Dũng.
"Bao xa nữa?" Linh hỏi, giọng khò khè vì bụi.
"Ba mươi mét," TH-410 nói.
"Xuống?"
"Có lưới thông gió ở cuối. Rơi xuống — khoảng hai mét."
"Và nếu có lính dưới đó?"
"Thì chúng ta chiến đấu."
Linh cười đắng. Bụi bay vào miệng.
Cuối ống — lưới sắt mạ kẽm, đã gỉ. Linh đạp hai lần — lưới bung ra với tiếng rít chói tai.
Cô rơi.
Tiếp đất bằng vai — lăn một vòng để giảm xung — đập vào chân bàn.
Đứng dậy — nhìn thẳng vào nòng súng.
Một lính Đội K. Mắt hắn mở to sau kính đen — bất ngờ.
Cả hai đều đứng im.
Một giây. Hai giây.
Dũng rơi xuống — đè trúng người tên lính.
Cả hai vật lộn trên sàn. Dũng khỏe hơn — nhưng tên lính có súng. Họ giằng co — nòng súng xoay lung tung.
*ĐOÀNG.*
Một phát súng điện — trúng Dũng.
Anh ta ngã — cơ thể cứng đờ như khúc gỗ — mặt đập xuống sàn gạch men. Mắt mở, nhưng không cử động được.
"DŨNG!"
Bà Loan — từ trên ống thông gió — nhảy xuống không do dự. Bà đáp trúng lưng tên lính. Hắn ngã sấp — súng văng xa.
Linh lao tới — đạp vào mặt hắn.
Một lần. Hai lần. Ba.
Hắn bất động.
Linh thở dốc — phổi như bỏng. Quỳ xuống cạnh Dũng.
"Dũng! Dũng!"
Mắt anh ta — vẫn mở, nhìn trần nhà. Môi mấp máy.
"Còn sống. Nhưng tê — toàn thân. Súng điện — liều cao — có thể gây tê liệt tạm thời — vài giờ."
"Tôi không thể bỏ anh—"
"Đi. Tôi ở lại. Người ta sẽ tới — nhóm B — họ sẽ tìm thấy tôi."
"Anh—"
"ĐI!"
Linh nhìn Dũng. Mắt anh ta — kiên định. Không sợ hãi.
"Cảm ơn," cô nói.
"Đừng cảm ơn. Cứ hoàn thành nhiệm vụ."
Linh đứng dậy. Đôi chân cô run. Bà Loan đặt tay lên vai cô.
"Đi con."
Họ chạy.
---
Hành lang tầng hầm ba.
Dài. Hẹp. Đèn trắng lạnh lẽo.
Mỗi bước chân — vang vọng.
Phòng số 0. Lần thứ ba.
Cửa trắng — lần này có hai lính canh. Họ đứng hai bên cửa, tay cầm súng, mắt nhìn thẳng.
Không có chỗ để núp. Không có chỗ để trốn.
"Làm thế nào?" Linh hỏi.
"Tôi lo," bà Loan nói.
Bà rút súng điện — một cây súng ngắn, xám, cũ nhưng được lau chùi kỹ. Bước ra khỏi góc tường.
Hai lính Đội K thấy bà — giơ súng.
Bà Loan bắn trước.
*ĐOÀNG.*
Một phát — trúng ngực tên thứ nhất. Hắn ngã — giật giật.
Tên thứ hai bắn — trượt.
Bà Loan bắn lần hai — trúng bụng hắn. Hắn gục.
Cả hai — bất động trên sàn.
Bà Loan hạ súng. Quay lại — nhìn Linh.
"Bà — bắn giỏi quá."
Bà Loan cười — nụ cười mệt mỏi.
"Tôi từng là cảnh sát. Hai mươi năm. Bắn súng là kỹ năng cơ bản."
"Không hỏi thêm."
Linh quay ra cửa.
Cửa trắng. Vòng tròn phát sáng ở trung tâm — xanh nhạt, như mắt mèo.
"TH-410 — mở."
"Có chướng ngại. Tường lửa mới — được cài đặt sau lần xâm nhập thứ hai. Khác với lần trước."
"Bao lâu?"
"Một phút."
"Làm đi."
Một phút — sáu mươi giây — dài như một giờ. Trong đầu Linh, từng giây đếm ngược — rõ ràng, chậm rãi.
Tiếng chân từ cuối hành lang. Nhiều người. Đang tới gần.
"Mở chưa?"
"Ba mươi giây."
Bà Loan đứng trước hành lang — lưng thẳng, súng trong tay. Một mình chắn giữa Linh và đội K.
Bà nhìn về phía cuối hành lang — nơi bóng người bắt đầu xuất hiện. Khoảng năm, sáu người. Đồ đen. Súng.
"Họ tới."
"Bao nhiêu?"
"Năm. Có thể sáu."
Bà Loan bắn.
Phát một — trúng ngực tên đầu. Hắn ngã.
Phát hai — trượt, đạn vỡ trên tường.
Phát ba — trúng vai tên thứ hai. Hắn lao ra sau góc.
Phát bốn — trúng đùi tên thứ ba.
Nhưng họ đông hơn. Một tên lính từ phía sau — nấp sau cột — bắn về phía bà Loan.
"Còn mười lăm giây," TH-410 nói.
"Bà Loan, coi chừng—"
*ĐOÀNG.*
Phát súng — trúng vai bà.
Bà ngã — nhưng vẫn bắn — phát cuối cùng.
"Cửa mở!" TH-410 hét.
Linh lao vào phòng. Quay lại — bà Loan đang bị ba lính quật ngã. Họ khóa tay bà sau lưng.
Bà nhìn Linh — một cái nhìn cuối cùng.
*Đi đi. Đừng lo cho tôi. Hoàn thành việc của con.*
Cánh cửa trắng đóng sầm.
Linh đơn độc.
Trong phòng tròn.
Im lặng — sau âm thanh của súng, tiếng la hét, nhịp tim đập loạn.
Và trước mặt cô — một cột thủy tinh.
Mới. Cao khoảng hai mét. Bên trong — chất lỏng xanh phát quang. Và trong chất lỏng — một khối cầu kim loại.
Không phải khối cầu đã mang về Tổng Đàn.
Khác. Lớn hơn. Sáng hơn. Bề mặt có những đường vân chạy — như mạch máu — ánh sáng xanh chảy bên trong.
Khối cầu thật.
Mã Nguồn Sống thật.
"Cô ấy ở đây," TH-410 thì thầm trong đầu.
"Trong khối cầu?"
"Trong khối cầu. Trong hệ thống. Trong tôi."
Linh bước tới. Đặt tay lên thủy tinh.
Chất lỏng xanh rung nhẹ.
Một giọng nói — từ trong tâm trí cô — không phải TH-410.
Giọng khác.
Nhẹ nhàng. Mệt mỏi. Ấm áp.
"Cuối cùng — cũng có người tới."
Linh nín thở.
"Hạnh?"
Bạn thấy chương này thế nào?