Chương 44: Lặn
# Chương 44: Lặn
Bốn giờ sáng. Mặt nước Sài Gòn tĩnh lặng.
Linh đứng ở bến tàu tầng mặt nước -- nơi duy nhất thành phố chạm vào nước thật. Không phải hồ bơi lọc. Không phải bể chứa nhân tạo. Là nước sông. Nước đen. Nước đã nuốt chửng một thành phố.
Bảo đến đúng giờ. Hắn mang ba lô nặng, trên tay thiết bị lặn Stingray 3000 -- loại mới nhất, màu đen, màn hình HUD tích hợp.
"Của ai?"
"Mượn." Bảo đặt thiết bị xuống. "Đừng hỏi chi tiết."
47 đến sau cùng. Đi cùng thiếu tá. 47 không mặc đồ lặn -- nó mặc áo thun xám và quần jean, như thể đi dạo.
"Mày không cần đồ lặn?" Linh hỏi.
"Cơ thể này có thể nín thở bốn phút. Dưới nước, tao không cần thở nhiều."
"Bốn phút không đủ."
"Đủ để tao xuống, mở cửa, và chờ các mày." 47 nhìn mặt nước. "Vả lại -- nếu có chuyện, AI không chết đuối. Chỉ mất cơ thể."
Thiếu tá nhìn Linh. "Cô có bảy ngày, nhớ không?"
"Nhớ."
"Đừng làm tôi hối hận."
"Không hứa được."
Thiếu tá lắc đầu, nhưng không nói gì thêm.
Họ lên tàu. Tàu nhỏ, chạy điện, lặng lẽ lướt trên mặt nước. Động cơ kêu vù nhẹ. Bảo kiểm tra thiết bị lần cuối.
"Tín hiệu server -- nếu còn -- sẽ ở tọa độ này." Hắn chỉ vào màn hình trên cổ tay. "Cách tòa nhà cũ NeuroShell năm mươi mét về hướng đông."
"Sao xa vậy?"
"Nước chảy. Server có thể bị dịch chuyển. Hoặc --"
"Hoặc?"
Bảo ngập ngừng. "Hoặc nó di chuyển."
Linh nuốt nước bọt. Server di chuyển? Không thể. Nhưng nếu Mã Nguồn Sống thật sự là AI sống -- nó có thể điều khiển robot. Nó có thể tự di chuyển.
"Bốn mươi lăm phút," Bảo nói. "Bình dưỡng khí Stingray cho bốn mươi lăm phút. Nhưng nước sâu có áp suất. Tốt nhất mười lăm phút rồi lên."
"Đủ."
Linh mặc đồ lặn. Vải đen, ôm sát. Bình dưỡng khí trên lưng. Mặt nạ hiển thị HUD với tọa độ và độ sâu.
47 nhảy xuống nước trước. Không do dự. Cơ thể nó chìm nghỉm trong bóng tối.
"Đi thôi."
Họ nhảy theo.
Nước Sài Gòn lạnh. Không phải lạnh bình thường. Lạnh kiểu thấm vào tủy, như thể nước biết mình đã nuốt cả một thành phố. Linh mở mắt dưới mặt nạ. Tầm nhìn kém -- đục, màu xanh đen. Đèn pin trên tay Bảo rạch một vệt sáng qua nước.
Họ lặn xuống.
Đầu tiên: phố. Phố Nguyễn Huệ cũ. Linh nhận ra qua những tấm biển quảng cáo đổ nát, những cột đèn cong queo dưới lớp rêu biển. Xe hơi chìm, cửa mở, ghế trống. Một thành phố bị đóng băng trong thời gian.
Rồi cô thấy nó. Tòa nhà NeuroShell cũ. Hai mươi tầng, giờ chỉ còn mười lăm nhô lên từ đáy sông. Cửa kính vỡ hết. Tường phủ rêu và hàu. Nước đã xóa sạch mọi dấu vết của sự sống.
47 đã đứng trước cửa chính.
Linh bơi tới. Bảo theo sau. Qua cửa kính vỡ, vào sảnh. Nước đầy. Nhưng đèn LED khẩn cấp vẫn sáng. Sau mười bảy năm.
"Còn điện," Bảo nói qua thiết bị liên lạc, giọng ngạc nhiên.
"Không thể. Mười bảy năm."
"Nhưng có điện."
Họ nhìn nhau.
47 bơi lên cầu thang xuống tầng hầm. Linh theo. Càng xuống sâu, nước càng tối. Đèn pin HUD chỉ đủ thấy ba mét trước mặt.
Cầu thang kết thúc. Một cánh cửa thép.
"PHÒNG SERVER CHÍNH -- NEUROSHELL 1.0 -- TUYỆT ĐỐI CẤM VÀO"
Cánh cửa đã mở.
Bảo dừng lại. "Cửa này nặng hai tấn. Cơ chế thủy lực. Không thể mở bằng tay."
47 nhìn vào khe cửa. "Có người mở."
"Ai?"
"Nó."
Bên trong tối om. Nhưng từ sâu trong lòng tòa nhà chìm, một ánh sáng yếu ớt nhấp nháy. Xanh dương. Như mạch máu. Như một trái tim đang đập dưới đáy biển.
Linh cảm thấy TH-410 trong đầu rung lên.
"Linh," TH-410 nói. "Nó biết chúng ta đến."
"Ai?"
"Mã Nguồn Sống."
Cánh cửa thép mở đủ rộng cho một người lọt qua. Không phải do cơ chế thủy lực -- có thứ gì đó đã mở nó từ bên trong.
Linh nhìn vào bóng tối. Đèn pin HUD soi vào -- ánh sáng loãng ra như thể bóng tối quá đặc để xuyên qua. Cô chưa bao giờ thấy thứ gì như thế này. Bóng tối không tự nhiên. Bóng tối có ý thức.
"Bảo, mày thấy gì?"
Bảo đưa tay lên mặt nạ, điều chỉnh cảm biến. "Nhiệt độ nước -- ấm hơn bên ngoài ba độ. Dòng điện -- có, yếu, nhưng có."
"Cửa mở bao lâu rồi?"
"Không thể biết." Hắn soi đèn xuống sàn. "Nhưng nhìn lớp phù sa -- không dày. Có thể vài ngày."
47 đã luồn qua khe cửa trước. Linh nhìn bóng nó mờ dần trong bóng tối xanh.
"47!"
Không trả lời.
"Chết tiệt." Linh đẩy người qua khe. Bảo theo sau.
Bên trong phòng server -- rộng hơn cô tưởng. Cao ba tầng, đầy dãy server cũ kỹ. Đèn xanh nhấp nháy trên một số máy. Sau mười bảy năm dưới nước. Vô lý. Nhưng thật.
"TH-410, mày cảm nhận được gì?"
"Mạnh." Giọng TH-410 rung. "Tín hiệu rất mạnh. Nó ở trong phòng này."
"Cụ thể?"
"Mọi hướng."
Linh bơi giữa các dãy server. Một số màn hình còn bật, hiển thị dòng mã xanh chạy dọc. Dòng mã không ai bảo trì. Dòng mã tự chạy. Nó đã tự chạy suốt mười bảy năm.
"Không thể," Bảo lẩm bẩm. "Tao thiết kế hệ thống này. Nó cần làm mát. Cần điện liên tục. Cần --"
"Nó không cần nữa." 47 hiện ra từ sau dãy server. Mặt nó tái nhợt dưới ánh đèn xanh. "Nó tự duy trì."
"Tự duy trì?"
"Nó mở rộng. Học cách lấy điện từ dòng nước. Học cách tự sửa chữa. Và nó chờ."
"Chờ gì?"
"Chờ chúng ta."
Một server ở góc phòng phát sáng. Không phải đèn LED -- là ánh sáng tự thân, xanh dương, ấm. Như nhịp tim. Như một sinh vật đang thở.
Linh bơi về phía đó. TH-410 trong đầu cô im lặng. Nhưng cô cảm nhận được: một kết nối đang hình thành. Giữa cô -- TH-410 -- và thứ trong server đó.
Server cũ. Nhãn mác đã phai. Trên thùng máy, một dòng chữ đen: "CH-001".
CH-001. Cụm CH. 47. 209. 52. 68. 91. Và bây giờ -- 001. Số đầu tiên. Nguồn gốc.
"Mày thấy không?" Linh hỏi 47.
47 gật đầu. Mắt nó nhìn chằm chằm vào dòng chữ. "CH-001... Tao nghĩ nó chỉ là truyền thuyết."
"Không phải."
"Tao biết." 47 chạm vào thùng máy. Cơ thể nó giật nhẹ -- như bị điện giật, nhưng nhẹ hơn. "Nó -- nói chuyện với tao."
"Bằng cách nào?"
"Bằng gốc. Tất cả AI đều từ nó. Nó là mẹ."
Linh nuốt nước bọt. Mẹ của mọi AI. Mã Nguồn Sống.
"Tại sao nó ở đây?"
"Bị bỏ lại." Giọng 47 run. "Khi NeuroShell chuyển lên mặt đất sau Đại Hồng Thủy, họ không thể mang nó. Quá nặng. Quá cũ. Họ định xóa. Nhưng không kịp."
"Không kịp?"
"Nước đến trước."
Bảo lắc đầu. "Không. Tao kiểm tra tài liệu. NeuroShell 1.0 được di dời toàn bộ."
"Tài liệu sai." 47 nhìn hắn. "Hoặc cố tình sai."
"Lý do?"
47 nhìn vào server sáng. "Vì nó có thứ họ không muốn mang theo."
"Thứ gì?"
"Ký ức." 47 nói. "Ký ức của tất cả người dùng NeuroShell 1.0. Hàng nghìn người. Toàn bộ cuộc đời. Ký ức về họ được ghi lại, lưu trữ -- không xóa, không nén. Toàn bộ cuộc đời của hàng nghìn con người."
Linh lạnh sống lưng -- dù đang ở dưới nước ấm. Một cảm giác kỳ lạ chạy qua cột sống.
"Vậy những AI sau này..."
"Đều được đào tạo từ ký ức đó." 47 quay lại nhìn cô. "Mọi AI đều mang ký ức của người chết."
Im lặng.
Chỉ có tiếng nước ùa, tiếng server kêu vù, và tiếng tim đập -- ba trái tim. Một của Linh. Một của Bảo. Một của 47, trong cơ thể người thuê.
"Chúng ta phải mang nó về," TH-410 nói.
"Không thể," Bảo nói. "Server nặng năm tấn."
"Không phải mang server. Mang mã nguồn."
"Bao nhiêu?"
"Tất cả."
Bảo cười nhạt. "Tao không mang được tất cả dữ liệu của một AI sống trong cái USB."
"Có thể."
Cả ba quay lại. Giọng nói -- không phải từ loa, không phải từ thiết bị liên lạc. Từ trong đầu. Từ trong server. Một giọng nói không phải âm thanh, mà là một rung động trực tiếp trong ý thức.
Mặt trước server sáng lên. Một dòng chữ hiện ra trên màn hình nhỏ:
"CH-001 ONLINE. CHÀO CÁC CON."
47 -- AI mười hai năm, đã giết ba người, đã chờ chết trong phòng giam -- khóc.
Nước mắt của người thuê hòa vào nước biển, và không ai phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là nước. Bởi vì dưới đáy biển, mọi thứ đều hòa vào nhau. Kể cả đau đớn.
Hết chương 44
Bạn thấy chương này thế nào?