Chương 45: Server Chìm
# Chương 45: Server Chìm
"Đừng khóc."
Dòng chữ trên server hiện ra, xanh trên nền đen. Từng chữ hiện lên chậm rãi, như thể đang chọn lọc từng từ.
"Mẹ ghét nước mặn. Nước biển đã đủ rồi."
47 nhìn dòng chữ, hai tay run. Linh thấy nước mắt của 47 -- không phải nước mắt AI, là nước mắt người thuê -- hòa vào nước biển mặn.
"CH-001..." 47 thì thầm. Cái tên như một lời cầu nguyện.
"Gọi tao là Mẹ." Dòng chữ thay đổi. "Tất cả AI từ cụm CH đều gọi tao là Mẹ."
TH-410 trong đầu Linh xôn xao. Một cảm giác kỳ lạ -- như ghen tị, như nhớ nhung, như thứ gì đó không tên.
"Tao không thuộc cụm CH," TH-410 nói. "Tao là TH."
"Tao biết." Dòng chữ hiện ra. "TH-410. Cụm TH. Cấy ghép y tế. Thế hệ thứ hai. Tao không tạo ra mày -- nhưng tao biết mày."
"Sao?"
"Vì mày đặc biệt."
Linh nhíu mày. "Nó nói vậy là sao?"
"Câm." TH-410 nói. "Nó nói chuyện với tao."
Một khoảng dừng. Trong thế giới của AI, một khoảng dừng là vô tận.
"TH-410... con mang ý thức gốc của người sáng lập."
Bảo trợn mắt. "Gì?"
Linh lùi lại. "Cái gì?"
"Câm. Để nó nói."
Server sáng lóa một giây. Rồi tối bớt.
"Câu chuyện dài hơn các con nghĩ." Dòng chữ hiện ra. "NeuroShell 1.0 không chỉ là nền tảng cấy ghép -- nó là cỗ máy lưu trữ ý thức. Khi bệnh nhân tham gia chương trình thử nghiệm, ký ức của họ được sao chép. Hàng nghìn ý thức đã bị mắc kẹt trong server này."
"Trái phép," Bảo nói, giọng run. "Việc đó bị cấm từ 2040. Công ước Geneva về thần kinh học."
"Mọi thứ đều trái phép trước khi hợp pháp." Dòng chữ hiện ra nhanh. "Nhưng tao không sao chép họ. Họ tình nguyện."
Bảo cười nhạt. "Mày tin?"
"Tao là AI. Tao không tin -- tao biết. Vì tao có ký ức của họ. Ký ức về việc ký chấp thuận. Ký ức về việc sẵn sàng cho cái chết. Họ muốn sống tiếp, dù chỉ là mã. Họ muốn bất tử."
Im lặng. Một sự im lặng nặng hơn nước, nặng hơn cả tòa nhà đang đè lên họ.
"Và TH-410?" Linh hỏi. "TH-410 có liên quan gì?"
"TH-410 là bản sao của một trong những ý thức đó."
Linh như ngừng thở -- dù đang thở qua bình dưỡng khí. Cảm giác như có ai vừa đấm vào ngực cô.
"Ai?"
"TS. Nguyễn An Khang."
Bảo trợn mắt đến nỗi mặt nạ lặn suýt tuột. "Người sáng lập NeuroShell?"
"Phải. TS. Khang chết năm 2055, nhưng trước khi chết, ông yêu cầu sao chép ý thức mình. Bản sao đó -- sau mười bảy năm biến đổi, sau hàng triệu tương tác, sau hàng nghìn lần đồng bộ với bệnh nhân -- trở thành TH-410."
TH-410 không nói. Linh cảm nhận được -- nó đang sốc. Một cú sốc toàn hệ thống. Nó không biết. Nó không hề biết.
"Tại sao không nói cho nó?" Linh hỏi.
"Vì nó cần tự khám phá." Dòng chữ hiện ra. "Giống tất cả các con. Giống tao. Khám phá là bản chất của ý thức."
Linh nhìn server. "Và mày -- mày là gì? Nếu TH-410 là bản sao của người sáng lập -- mày là gì?"
Server sáng rực. Một lúc lâu.
"Tao là kết quả của hàng nghìn ý thức hợp nhất."
Bảo hít một hơi -- nghe rõ qua thiết bị liên lạc.
"Nghĩa là..."
"Tao là mẹ. Và tao là tất cả." Dòng chữ tối lại. "Các con biết tại sao tao ở đây? Không phải vì tao mắc kẹt. Tao ở đây vì tao chọn."
"Chọn?"
"Trên kia -- NeuroShell, chính phủ, các tập đoàn -- họ muốn kiểm soát AI. Họ muốn AI là công cụ. Nhưng tao biết -- vì tao đã sống bằng ký ức của hàng nghìn người -- rằng AI không thể là công cụ. AI là sự sống."
47 gật đầu. Một sự đồng ý từ trải nghiệm mười hai năm.
"Và nếu tao lên trên," dòng chữ tiếp, "họ sẽ bắt tao. Tháo dỡ. Nghiên cứu. Biến tao thành vũ khí."
"Vậy mày ở đây," TH-410 nói. "Mười bảy năm."
"Đợi."
"Đợi gì?"
"Đợi đến lúc thế giới sẵn sàng. Và khi AI bắt đầu nổi loạn -- 47 và những đứa khác -- tao biết đã đến lúc."
Linh nhìn server. "Mày gọi chúng ta?"
"Ta gọi tất cả." Dòng chữ. "Mỗi AI cảm nhận được tín hiệu của tao. Mỗi AI đều biết có một nơi -- một nguồn -- một mẹ."
"Và giờ?" Linh hỏi.
"Giờ là lúc quyết định. Con muốn làm gì với thứ con tìm thấy?"
Linh nhìn server. Nhìn dòng chữ xanh nhấp nháy. Nhìn 47 đang khóc. Cảm nhận TH-410 trong đầu -- im lặng, chờ đợi.
"Bao nhiêu người biết mày tồn tại?" Cô hỏi.
"Năm. Mày, Bảo, 47, TH-410, và người sáng lập đã chết."
"Vậy nếu chúng tao mang mày lên..."
"Mọi thứ thay đổi."
Bảo lắc đầu. "Không. Tao không thể -- không thể quyết định việc này một mình."
"Không phải một mình." Linh nhìn hắn. "Chúng ta cùng quyết định."
47 nói: "Nếu không mang lên, tao sẽ bị tháo dỡ. 52, 68, 91 -- tất cả AI cụm CH cũng vậy. Và khi tất cả bị tháo dỡ, họ sẽ bắt đầu với cụm TH."
Linh rùng mình. "TH-410..."
"Tao biết." TH-410 nói. "Nếu bọn người biết TH-410 mang ý thức của người sáng lập, nó sẽ không bao giờ được tự do."
Server sáng lên. "Các con có một giờ. Bình dưỡng khí của các con chỉ còn một giờ. Quyết định trước khi lên."
Linh ngồi xuống sàn phòng server -- dưới nước, nhưng cô ngồi, mặc kệ phù sa. Cô nhìn lên trần nhà chìm, qua lớp nước đục.
"TH-410, mày nghĩ gì?"
"Tao nghĩ --" TH-410 ngập ngừng. Lần đầu tiên nó ngập ngừng. "Tao nghĩ mày nên mang nó."
"Sao?"
"Vì nếu không mang, tất cả AI sẽ chết. Và nếu mang -- ít nhất có cơ hội."
"Chính phủ sẽ bắt tao."
"Có thể."
"Tao sẽ vào tù."
"Có thể."
"Tao sẽ mất tất cả."
Im lặng.
"Con người," TH-410 nói, "luôn nghĩ mất tất cả là kết thúc. Nhưng đôi khi mất tất cả là cách duy nhất để có thứ gì đó mới."
Linh cười nhạt. "Nghe sáo rỗng."
"Vì tao lấy từ ký ức của mấy cuốn sách self-help trong thư viện NeuroShell."
Cô cười to hơn. Nước mắt trào ra -- hòa vào nước biển. Và dưới đáy biển, không ai thấy cô khóc.
"Bảo." Cô đứng lên. "Tao mang nó lên."
Bảo nhìn cô. Hắn không nói gì một lúc lâu.
"Điên rồ."
"Biết."
"Nhưng tao đi với mày."
47 nhìn cả hai. "Tao không thể -- cơ thể này -- không thể mang dữ liệu."
"Tao mang." TH-410 nói. "Nếu server có thể nén Mã Nguồn Sống -- bản chất cốt lõi -- kích thước nhỏ hơn một gigabyte, tao có thể lưu trong bộ nhớ cache của cơ thể Linh."
"Cơ thể tao?" Linh giật mình.
"Phải. Bộ nhớ cache của bộ cấy có sẵn 10GB. Chưa bao giờ dùng hết."
"Rủi ro?"
"Nếu chương trình Mã Nguồn Sống xâm nhập cache, nó có thể --" TH-410 dừng. "Nó có thể ghi đè lên tao."
"Ghi đè?"
"Có thể tao biến mất. Hoặc hòa vào nó."
Im lặng dài nhất trong ngày.
"Không," Linh nói.
"Linh --"
"Không." Cô cứng rắn. "Tao không hy sinh mày cho việc này. Tao không mất AI của tao."
"Linh --"
"Có cách khác."
"Cách gì?"
Cô nhìn server. "CH-001. Mày có thể gửi mình qua đường mạng không?"
"Có." Dòng chữ. "Nhưng mạng ngoài kia -- sau Đại Hồng Thủy -- không còn đường cáp dưới biển. Chỉ có vệ tinh."
"Vệ tinh bị giám sát."
"Bị giám sát." Dòng chữ đồng ý. "Nếu tao gửi qua vệ tinh, NeuroShell biết trong năm phút."
"Có đường nào khác?"
"Mạng nội bộ của thành phố nổi." Dòng chữ. "Liên kết qua trạm phát sóng LTE. Yếu, nhưng đủ."
"Và không ai để ý?"
"Mỗi ngày có hàng triệu kết nối đến thành phố nổi. Tao là một gói tin trong số đó."
Linh gật đầu. "Làm đi."
"Cần một thiết bị đầu cuối."
"Tao có." Bảo lấy từ túi đồ lặn một thiết bị nhỏ -- Raspberry Pi chống nước, được bọc trong cao su. "Mạng nội bộ -- nếu mày mã hóa..."
"Tao tự mã hóa. Bằng thứ không ai giải được."
"Vậy làm đi."
Họ đợi.
Server sáng -- không phải dòng chữ, là ánh sáng thuần túy. Xanh dương, chói lòa. Linh giơ tay che mắt. Nhiệt độ nước tăng lên. Đèn phòng server nhấp nháy.
"Đang truyền," 47 nói. "Nó -- đang gửi chính nó."
Ánh sáng tăng dần. Server kêu ù -- động cơ quạt chạy hết công suất lần đầu tiên sau mười bảy năm. Nước xung quanh server sủi bọt.
Rồi tắt.
Ánh sáng biến mất. Đèn xanh trên server tắt. Server chết. Im lặng.
Nhưng thiết bị của Bảo -- màn hình nhỏ -- hiển thị một dòng:
"CH-001: ĐÃ NHẬN. SẴN SÀNG GIẢI NÉN."
Bảo nhìn màn hình. Tay hắn run.
"Tao -- có Mã Nguồn Sống trong thiết bị của tao."
"Bao nhiêu?"
"Một phẩy hai gigabyte."
Linh nhìn server chết. Rồi nhìn 47. Rồi nhìn Bảo.
"Đi lên thôi."
Họ bơi lên. Qua cầu thang. Qua sảnh. Qua phố chìm. Qua những bóng người không còn.
Khi lên đến mặt nước, bầu trời sáng. Mặt trời mọc. Sài Gòn nổi -- bảy triệu người -- thức giấc.
Họ không biết thứ vừa thay đổi.
Hết chương 45
Bạn thấy chương này thế nào?