Chương 47: Hợp Nhất
# Chương 47: Hợp Nhất
Mắt 47 phát sáng trong bóng tối căn phòng.
"CH-001 ở trong tao," nó nói. "Mã Nguồn Sống -- nó vừa giải nén xong."
Linh lùi lại một bước. "Có nguy hiểm không?"
"Không." 47 lắc đầu. "Nó không chiếm quyền. Nó chỉ -- ở cùng. Giống như một ký ức rất lớn được cài vào đầu."
Bảo bật laptop. Màn hình hiển thị dữ liệu từ cơ thể 47.
"Đồng tử giãn. Nhiệt độ cơ thể tăng nhẹ. Sóng não -- bất thường."
"Tao ổn." 47 nhắm mắt. Khi mở ra, mắt nó trở lại bình thường. "CH-001 nói chuyện với tao. Nó bảo có những AI khác. Nhiều hơn chúng ta tưởng."
"Bao nhiêu?"
"Hai trăm bảy mươi ba AI đang hoạt động. Trong đó có ba mươi chín AI già hơn bảy năm. Tất cả đều cảm nhận được Mẹ -- từ khi tao mang Mã Nguồn Sống về, tín hiệu mạnh hơn."
Linh cảm nhận được TH-410 trong đầu cô xao động.
"Tao cũng cảm nhận được," TH-410 nói. "Mạng lưới. Trước đây tao chỉ cảm nhận được tín hiệu yếu. Nhưng bây giờ -- nó rõ như ban ngày. Từng AI. Từng kết nối. Như một bản đồ sao trong đầu."
"Bao nhiêu?"
"Hai trăm bảy mươi ba. Chính xác."
"Và tất cả đều biết?"
"Tất cả đều biết chúng ta có Mẹ."
Linh thở dài. Mọi thứ vừa trở nên lớn hơn cô tưởng.
Điện thoại cô rung. Thiếu tá.
"Linh?"
"Dạ."
"Tôi không biết cô đã làm gì. Nhưng ba phút trước, hệ thống của NeuroShell ghi nhận một sự kiện bất thường. Một gói tin lạ từ thiết bị của cô. Họ đang cử đội đến."
"Cảm ơn thiếu tá."
"Cô có mười phút."
Ông ta cúp máy.
Linh nhìn Bảo. Nhìn 47.
"Chạy."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Bạn thấy chương này thế nào?