Chương 48: Chạy Trốn
# Chương 48: Chạy Trốn
Họ chạy.
Ra khỏi căn hộ, qua cầu thang thoát hiểm, xuống tầng dưới. 47 đi đầu -- mắt nó sáng trong bóng tối, không cần đèn.
"Lối này," nó nói.
"Sao mày biết?"
"Mã Nguồn Sống -- nó vẽ bản đồ trong đầu tao. Biết mọi lối thoát."
Họ xoay qua hành lang, ra cửa sau. Tiếng chân vọng từ trên.
"Đội của NeuroShell," Bảo thở gấp.
Họ ra hẻm. Sài Gòn nổi ban đêm -- đèn neon, quán nhậu, người say. Họ hòa vào dòng người.
"Đi đâu?"
"Tao biết một chỗ." Linh kéo họ vào một con hẻm nhỏ. "Nhà an toàn của tay buôn chợ đen."
"Mày có nhà an toàn?"
"Có vài thứ tao chưa kể."
Nhà an toàn là một căn hộ cũ, tầng ba, cửa sắt hoen gỉ. Linh mở khóa -- chìa dấu dưới thảm.
Trong căn hộ, tối om. Một chiếc ghế sofa cũ. Một tủ lạnh không có gì. Bụi phủ đầy.
"Bao lâu không ai ở?" Bảo hỏi.
"Hai năm."
"Và mày nhớ đường?"
"Tao có AI trong đầu. TH-410 nhớ mọi thứ."
Bảo lắc đầu. "Điên."
Họ ngồi xuống sàn. Im lặng.
"Bây giờ sao?" 47 hỏi.
"Phải tìm cách ra khỏi Sài Gòn," Linh nói.
"Ra khỏi? Đi đâu?"
"Phú Quốc."
"Bao xa?"
"Ba trăm cây số đường biển."
Bảo nhìn cô. "Bằng gì?"
"Tàu. Tao biết một người có tàu ở bến phía tây."
"Và tiền?"
"Tao có."
"Và NeuroShell?"
"Mẹ có thể làm nhiễu tín hiệu theo dõi."
47 nói: "Mẹ nói có thể. Nhưng chỉ trong vài giờ."
"Đủ."
Họ rời nhà an toàn lúc nửa đêm. Đi bộ qua những con hẻm tối, tránh camera an ninh.
Ra đến bến phía tây. Một tàu đánh cá cũ neo đậu.
"Đây?"
"Đây."
"Ai là chủ?"
"Tao." Linh nhảy lên tàu. "Tao mua nó ba năm trước -- bằng tiền làm việc vặt. Phòng khi cần."
Bảo nhìn cô. "Còn gì mày không kể?"
"Nhiều."
Tàu rời bến. Sài Gòn nổi lùi dần -- ánh đèn thành phố thu nhỏ, biến thành một chấm trên mặt nước đen.
Linh nhìn về phía trước. Biển mở ra. Không có đèn. Không có ranh giới.
TH-410 nói: "Tao chưa bao giờ ra khỏi Sài Gòn."
"Giờ thấy rồi."
"Đẹp. Và rộng."
"Biển rộng thật. Trước khi nước dâng -- nó còn rộng hơn."
"Người ta đã mất thứ gì?"
"Rất nhiều."
47 ra ngồi cạnh cô.
"Tao chưa cảm ơn mày," nó nói.
"Vì?"
"Vì kéo tao ra khỏi phòng giam. Vì chó tao thấy -- còn hy vọng."
Im lặng. Tàu lướt trên mặt nước. Sài Gòn mất hút sau đường chân trời.
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Bạn thấy chương này thế nào?