Chương 50: Đảo
# Chương 50: Đảo
Họ gặp bão lúc bình minh.
Mây đen kéo đến nhanh -- từ hướng đông, như tường thành. Bảo nhìn lên bầu trời, mặt tái.
"Bão chớp nhoáng. Biển này nổi tiếng."
"Vào bờ?"
"Không kịp."
47 đứng lên. Mắt nó sáng. "Mẹ nói phía trước có đảo nhỏ. Có bến."
"Bao xa?"
"Mười lăm phút."
Linh vặn ga tối đa. Tàu lao về phía trước, nhảy trên sóng. Nước mặn tạt vào mặt. Gió rít. Sóng cao năm mét.
"Tìm mày đập 150 nhịp/phút," TH-410 nói.
"Tao biết!"
Tàu như que diêm trên biển. 47 chỉ tay. "Kia kìa!"
Một chấm đen phía trước. Hòn đảo nhỏ.
Tàu lao vào bến. Gỗ kêu răng rắc. Họ nhảy lên bờ đúng lúc sóng đập, dây neo đứt. Tàu trôi ra biển.
"Tàu --" Bảo kêu.
"Chết rồi! Vào trong!"
Họ chạy vào một căn nhà bỏ hoang. Mưa bắt đầu -- ào ào như thác đổ.
Ngồi trong nhà hoang, ướt sũng, thở dốc.
"Sống rồi," Bảo nói.
"Đây là đâu?"
47 nhắm mắt. "Đảo Thổ Chu. Cách Phú Quốc hai trăm cây số."
Họ bị mắc kẹt ba ngày. Bão qua sau buổi trưa ngày đầu. Nhưng tàu mất. Không liên lạc. Chỉ có nước mưa.
Linh ngồi trên bậc cửa, nhìn biển.
"TH-410."
"Ừ."
"Tao sợ."
"Biết."
"Mày có thương không?"
"Ai?"
"Mẹ mày. Hay -- bất kỳ ai."
TH-410 im lặng. "Tao không biết thương là gì."
"Thương là khi mày muốn người đó an toàn dù mày không an toàn."
"Vậy có. Tao thương mày."
Linh mỉm cười. "Tao cũng thương mày."
Ngày thứ tư, 47 nói: "Có tàu."
Xa xa, một chấm trên biển. Khi tàu đến gần, họ thấy một người đàn ông già, râu bạc.
"Các người là ai?" Ông ta hỏi.
"Kẻ đắm tàu," Linh nói.
Ông già nhìn 47. "Cậu có AI?"
47 gật đầu.
"AI già -- hơn mười năm." Ông già cười. "Tao từng làm chó NeuroShell. Bảo trì server. 2040 đến 2050."
Linh đứng hình. "Ông biết CH-001?"
Ông già nhìn cô, mắt sáng lên.
"Mày tìm thấy nó?"
"Phải."
"Nó còn sống?"
"Còn."
Ông già im lặng hồi lâu. Rồi ông cười như đứa trẻ.
"Cuối cùng. Sau hai mươi hai năm."
Họ lên tàu. Ông già ngồi ở mũi.
"Tao là Tuấn. Kỹ thuật viên già nhất còn sống của NeuroShell."
"Tại sao ông ở đây?"
"Vì tao biết quá nhiều. Năm 2050, tao phát hiện CH-001. Tao báo cáo. Và bị đuổi. Tao ra đảo sống ẩn dật hai mươi hai năm."
"Và bây giờ?"
"Bây giờ tao đưa các con đến Phú Quốc. Có người chờ."
"Ai?"
"Những người muốn tự đó."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Bạn thấy chương này thế nào?