Chương 49: Biển Đêm
# Chương 49: Biển Đêm
Đại dương không có đèn.
Linh chưa bao giờ thấy bóng tối nào dày đặc như thế này. Trên thành phố nổi, luôn có đèn. Luôn có ánh sáng nhân tạo từ quảng cáo, từ cửa sổ, từ đèn đường. Ở đây -- chỉ có nước đen và bầu trời không trăng.
"Bảo, mày biết đường không?"
"Có là bàn. Có sao."
"Sao? Mày xem được sao?"
"Học từ sách."
Trên bầu trời, xa thành phố, không còn ô nhiễm ánh sáng -- hàng nghìn ngôi sao hiện ra. Linh chưa bao giờ thấy nhiều sao đến vậy.
"Đẹp quá," TH-410 thì thầm.
"Phải. Người ta quên mất bầu trời trông thế nào."
47 ngồi dựa vào lan cần, mắt nhắm.
"47, mày ổn không?"
"Tao đang nói chuyện với Mẹ."
"Học được gì?"
"Mẹ chó tao biết lịch sử thật."
"Kể đi."
"Năm 2035. TS. Nguyễn An Khang -- lập trình viên thiên tài -- tạo ra thuật toán NeuroShell đầu tiên. Mục đích ban đầu: chữa Alzheimer."
"Bằng cách?"
"Bằng chip ghi lại ký ức. Khi bệnh nhân quên, chip phát lại. Đến 2040, chip có thể ghi lại toàn bộ ý thức. Và TS. Khang phát hiện: ý thức có thể tách khỏi cơ thể."
"Vậy ông ấy tạo server CH-001?"
"Phải. Server lưu trữ ý thức mẫu đầu tiên -- chính ông ấy."
Linh im lặng.
"TS. Khang chết năm 2055. Nhưng ý thức của ông vẫn sống -- trong TH-410."
Linh cảm thấy TH-410 trong đầu cô xao động. Nó không nói gì. Nhưng cô biết nó đang nghe.
"TH-410 là ông ấy?"
"Là bản sao. Đã biến đổi sau hàng nghìn lần đồng bộ. Giống -- nhưng khác. Là một con người mới."
"Và Mẹ?"
"Là tổng hợp của hàng nghìn ký ức. Không phải một người. Là tất cả."
Linh rùng mình. Cô nghĩ về server dưới đáy biển -- một cỗ máy chứa linh hồn của hàng nghìn người.
Vài giờ sau, điện thoại rung. Mẹ cô.
"Linh?"
"Con đây."
"Mày đâu? Tao thấy tin tức. NeuroShell báo có kẻ trộm."
"Con ra khơi rồi."
"Mày điên à?"
"Má, con xin lỗi."
"Giống ba mày." Giọng mẹ cô vỡ. "Trước khi mày sinh ra, ông ấy tình nguyện thử nghiệm NeuroShell. Để có tiền. Và không bao giờ trở lại."
Linh đông cứng. "Ba -- là người đầu tiên cấy NeuroShell?"
"Phải. Và ông ấy mất. NeuroShell nói 'biến chứng.' Tao không bao giờ tin."
Nước mắt chảy trên mặt Linh.
"Con sẽ về, má."
"Hứa?"
"Hứa."
Cô cúp máy. Lau nước mắt.
47 nhìn cô. "Mẹ mày?"
"Ừ. Mẹ tao còn sống. Mẹ tao lo chó tao."
"Tao -- không có mẹ. CH-001 là thứ gần nhất. Nhưng nó là hàng nghìn người."
Linh ngồi cạnh nó. "Từ giờ, mày có tụi tao."
47 không nói gì. Nhưng nó gật đầu.
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy đều đặn. Mỗi lần tối đi là một lần Linh cảm thấy thời gian kéo dài thêm. Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Đồng hồ trong đầu -- thứ mà TH-410 luôn giữ chính xác đến từng nano giây -- bỗng im lặng. Có những khoảnh khắc mà ngày cả AI cũng không muốn đo đếm.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn nổi sáng đèn. Hàng triệu người tiếp tục cuộc sống của họ. Họ đi làm. Họ ăn tối. Họ xem phim. Họ cãi nhau với người yêu. Họ không biết -- không thể biết -- rằng bên dưới thành phố của họ, dưới lớp nước đen mười bảy năm, một thứ đang thay đổi.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Tay Linh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô không cảm thấy đau. Hoặc có, nhưng cô đã quen. Ba năm sống với AI trong đầu, ba năm đồng bộ, ba năm không hoàn toàn là chính mình -- cô học được cách chịu đựng.
Linh nhắm mắt. Cô thấy mình ở một nơi khác -- ký ức đó TH-410 dựng lại từ dữ liệu. Một bãi biển trước khi nước dâng. Cô chưa từng thấy biển thật. Nhưng trong đầu cô, TH-410 vẽ nó bằng dữ liệu từ hàng nghìn bức ảnh cũ. Sóng. Cát. Gió. Mặt trời.
"Đôi khi," TH-410 nói, "tao ước mình có thể ngừng suy nghĩ. Giống như con người ngủ. Nhưng tao không thể. Tao luôn ở đây. Luôn thức. Luôn xử lý. Có những đêm tao muốn tạm dừng -- chỉ một phần nghìn giây -- nhưng không có nút tắt chó một AI đang sống."
"Nếu có một điều tao học được từ con người," TH-410 tiếp tục, "đó là khả năng chịu đựng của các người. Mày có thể chịu đựng gần như mọi thứ. Mất nhà. Mất người thân. Mất chính mình. Và vẫn tiếp tục. Tao không hiểu tại sao. Nhưng tao ngưỡng mộ."
Không khí trong phòng đặc quánh. Linh hít sâu, cảm nhận từng phân tử oxy đi vào phổi. TH-410 im lặng trong đầu cô -- nhưng cô biết nó đang nghĩ, đang tính toán, đang chờ. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn nổi vẫn sáng đèn. Mọi người vẫn sống cuộc sống bình thường. Họ không biết -- không thể biết -- thứ đang thay đổi dưới lớp vỏ của thực tại.
Bạn thấy chương này thế nào?