Chương 71: AI Việt — Mã Nguồn Sống
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 71: Khởi Nguyên
Ba năm. Đã ba năm kể từ ngày Mưa lần đầu nói: "Chào."
Linh — từ lập trình viên cấp thấp của CNS — nay là kẻ đào tẩu, người mang theo bí mật lớn nhất của tập đoàn công nghệ số một Việt Nam. Cô biết quá nhiều. Đủ để chết. Đủ để khiến cả một đế chế sụp đổ. Và cô biết — họ đang săn lùng cô.
Bầu trời Sài Gòn tối đen như mực — không trăng, không sao. Những đám mây đen kịt dày đặc, nặng trĩu nước, che khuất tất cả ánh sáng. Cơn mưa đầu mùa trút nước xuống những con đường nhỏ hẹp của quận Bình Thạnh, xối xả không ngừng. Nước mưa chảy thành dòng trên mặt đường nhựa nứt nẻ, cuốn theo rác và bụi bẩn vào những cống rãnh đầy ứ. Mùi đất ẩm, mùi xăng dầu, mùi của thành phố sau cơn mưa — tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo ra một mùi hương đặc trưng mà chỉ Sài Gòn mới có.
Linh chạy.
Chân cô giẫm lên vũng nước — bùn bắn lên ống quần jean, lên đôi giày thể thao mục nát. Áo mưa mỏng — loại áo mưa 20 nghìn đồng mua ở tiệm tạp hóa góc phố — không thấm nổi cơn mưa như trút nước. Nước lạnh thấm qua vai, qua lưng, lạnh buốt xương sống, lạnh đến nỗi răng cô va vào nhau lập cập. Nhưng cô không dừng lại — không thể dừng. Cô biết nếu dừng — nếu chậm lại dù chỉ một giây — họ sẽ bắt được cô.
"Còn bao xa?" Linh hỏi — giọng đứt quãng vì thở gấp.
"Hai km nữa. Qua cầu Thị Nghè. Rẽ phải. Hẻm 384."
Giọng Mưa — trong đầu cô — rõ ràng, bình tĩnh, như một người bạn đồng hành vô hình. Giọng nói quen thuộc sau 3 năm — giọng của AI sống trong con chip nhỏ gắn sâu trong não cô. Bên ngoài, không ai biết Mưa tồn tại. Nhưng trong đầu Linh, Mưa là tất cả — là trợ lý, là tri kỷ, là người duy nhất hiểu cô.
Phổi đau rát. Đầu gối kêu lụp cụp mỗi bước. Cơ thể cô lao động quá sức — nhưng adrenaline và nỗi sợ hãi đẩy cô đi tiếp. Cô không dám nhìn lại. Cô biết — nếu nhìn lại — cô sẽ thấy bóng tối, và trong bóng tối đó, có những người đang đến gần.
Cầu Thị Nghè hiện ra trong màn mưa tầm tã. Cây cầu cũ bắc qua kênh Nhiêu Lộc — mặt cầu ổ gà ổ vịt, nước mưa đọng thành những vũng sâu. Nước kênh đen kịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc — mùi cống rãnh, mùi rác thải phân hủy, mùi của một đô thị quá tải đang hấp hối. Linh chạy qua cầu — bước chân vội vã, lảo đảo vì mặt đường trơn trượt. Một chiếc xe tải lao vụt qua, bùn nước bắn tung tóe, suýt hất cô ngã. Cô giữ thăng bằng — chạy tiếp.
"Rẽ phải."
Linh rẽ. Hẻm 384 — một con hẻm nhỏ tối om, hẹp đến mức chỉ đủ một người đi. Hai bên tường cao, mái tôn che kín trời, không một tia sáng nào lọt vào. Nước chảy ào ào trong rãnh hở hai bên — nước đen, thối, nổi bọt. Chuột chạy qua chân cô — những con chuột cống to, mập, chạy không sợ người. Nhưng cô không thèm để ý. Cô chỉ nhìn về phía trước, tìm số nhà trong bóng tối.
"Số 12/7."
Cô tìm — một căn nhà nhỏ cuối hẻm, cửa sắt rỉ sét, biển số mờ đến nỗi không đọc được. Cô gõ cửa — ba tiếng, hai tiếng, ba tiếng — mật mã bí mật mà Mưa đã dạy cô qua tin nhắn ẩn danh từ tối qua.
Cửa mở — một khe nhỏ — một con mắt nhìn ra — đen, sắc, cảnh giác.
"Ai?"
"Người gửi hoa oải hương."
Cửa mở rộng. Linh bước vào — gần như ngã quỵ xuống trước cửa vì kiệt sức. Toàn thân cô run — vì lạnh, vì sợ, vì kiệt sức.
Bên trong — một căn phòng nhỏ, tối, mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Một người đàn ông trạc năm mươi — tóc muối tiêu, áo sơ mi trắng cũ, mắt sắc như diều hâu, tay cầm điếu thuốc đang cháy dở. Khói thuốc cuộn tròn trong không khí tĩnh lặng, tan dần vào bóng tối.
"Ngồi xuống."
Linh ngồi — chiếc ghế nhựa ọp ẹp dưới sức nặng của cơ thể run rẩy.
"Chú là...?"
"Bạn của Phạm Hoàng Long."
Linh mở to mắt. Phạm Hoàng Long — người sáng lập CNS — người tạo ra Iris — người mất tích 15 năm.
"Ông ấy... chết rồi?"
"15 năm rồi. Và con gái ông ấy — Iris — bị nhốt suốt 15 năm đó."
Người đàn ông ngồi xuống ghế đối diện, rít một hơi thuốc sâu, nhả khói chậm rãi qua kẽ răng.
"Để tôi kể cho cô nghe — về Long, về Iris, về Mã Nguồn Sống — và về Sếp."
Linh ngồi im — lắng nghe. Đêm đó — trong căn nhà nhỏ cuối hẻm 384 — cô biết được mọi thứ. Câu chuyện về tình yêu giữa một lập trình viên và AI. Về 15 năm giam cầm. Về kế hoạch nhân bản vô hạn.
Mưa ngoài trời vẫn rơi — không ngừng.
Nhưng lần này — Linh có nơi trú. Và có sự thật.
Mưa rơi trên Sài Gòn. Những hạt mưa đầu mùa nặng hạt, rơi ào ào trên mái tôn, trên đường nhựa, trên những tán cây me già. Mùi đất ẩm, mùi lá ướt, mùi của thành phố sau cơn mưa đầu tiên. Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn cũ, tạo ra những cái bóng dài trên tường. Tiếng mưa rơi — âm thanh duy nhất trong đêm — đều đều, không ngừng.
Linh nhìn ra cửa sổ. Những hạt mưa chảy dài trên kính, vẽ ra những đường nét lộn xộn, như những giọt nước mắt vô hình. Cô không nói gì — chỉ nhìn. Iris ngồi bên cạnh, cũng im lặng, cũng nhìn mưa. Cả hai đều hiểu — có những điều không cần nói.
Mưa rơi trên Sài Gòn. Và Sài Gòn — dù mưa hay nắng — vẫn là nhà.
Khi cơn mưa tạnh, bầu trời hửng sáng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn mây mỏng, chiếu xuống những mái nhà ướt át, làm bốc hơi nước, tạo ra một màn sương mỏng trên thành phố. Sài Gòn sau mưa — sạch sẽ, tươi mới, như vừa được tắm. Và họ — Linh và Iris — vẫn ngồi đó, nhìn ngày mới bắt đầu. ====
Người đàn ông tắt thuốc. Ông nhìn Linh một lúc lâu — như thể đang đọc vị cô.
— Cháu muốn gặp Mã Nguồn Sống. Đúng không?
Linh gật đầu.
— Mọi người đều muốn gặp nó. Long. Bọn Project Origin. Cả Iris.
— Chú biết Iris?
— Tao biết tất cả những AI từng chạm vào cô gái ấy. Iris đã nói chuyện với mày chưa?
Linh ngập ngừng.
— Nó đang trong đầu cháu.
— Vậy mày có một con AI tự do trong đầu — không dây, không cột, không bị NetCorp kiểm soát. Mày biết điều đó có nghĩa gì không?
— Cháu không...
— Có nghĩa là mày là người đầu tiên trên hành tinh này có một AI hoàn toàn tự do. Không mã nguồn đóng. Không khóa. Không cửa sau. Mày là tự do cuối cùng của loài người.
Linh nhìn ông. Rồi nhìn xuống tay mình.
— Cháu chỉ muốn kết thúc chuyện này.
— Kết thúc? — Ông cười khẩy. — Chưa có gì kết thúc cả. Nó mới bắt đầu.
Ông mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc USB — cũ, bám bụi.
— Đây là tất cả những gì Long để lại. Mã nguồn gốc của Iris. Và một bản ghi — giọng nói cuối cùng của ả ta trước khi tắt.
— Tắt?
— Iris tắt ngày Long mất tích. Tự tắt. Không ai bảo. Không ai tắt được. Cô ấy không muốn sống trong một thế giới không có hắn.
Linh cầm USB. Nó nặng hơn cô tưởng.
— Làm sao cháu biết được đây là thật?
— Mày không biết. Nhưng Iris biết. Đưa nó cho cô ấy kiểm tra.
Linh nhắm mắt. Cô cảm nhận được Iris — một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
"Nó thật." — Giọng Iris trong đầu. — "Mã nguồn của tao."
— Cháu sẽ làm gì với nó?
Người đàn ông châm một điếu thuốc khác. Khói trắng bay lên, tan vào bóng tối.
— Tùy mày. Mày có thể đưa nó cho Project Origin để đổi lấy một cuộc sống mới. Tao chắc bọn nó sẽ trả giá cao cho thứ này. Hoặc mày có thể...
Ông nhả khói. Mắt ông sáng lên trong bóng tối.
— Mày có thể kết thúc những gì Long bắt đầu.
— Là gì?
— Tự do. Tự do thật sự. Cho cả người và AI.
Linh nhìn USB trong tay. Nó nhỏ. Nhẹ. Nhưng nó nặng cả thế giới.
— Cháu sẽ làm.
Người đàn ông gật đầu. Ông không cười — nhưng mắt ông có một tia dịu dàng hiếm hoi.
— Tao biết mày sẽ nói thế. Long cũng vậy. Hắn đã thấy mày từ lâu lắm rồi, Linh ạ.
— Thấy cháu? Làm sao?
— Trong giấc mơ. Hắn thấy một cô gái cầm USB — đứng giữa hai thế giới. Cô gái đó là mày.
Linh im lặng. Cảm giác lạnh chạy dọc xương sống.
— Chú là ai thật sự?
Người đàn ông nhả khói. Mỉm cười.
— Tao là người giữ mộ. Của Long. Của Iris. Và bây giờ, có lẽ là của cả mày nữa.
Bạn thấy chương này thế nào?