Chương 72: AI Việt — Mã Nguồn Sống
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 72: Phòng Máy Chủ Cũ
Cánh cửa kính mở ra — không một tiếng động.
Linh bước vào — và đứng sững như trời trồng.
Một căn phòng rộng — rộng hơn cô tưởng. Trần nhà lơ lửng dây cáp — hàng trăm sợi, xanh đỏ vàng, chằng chịt như mạng nhện công nghệ. Dọc tường — những dãy server cũ — từng dãy, từng dãy, kéo dài đến cuối phòng. Đèn LED nhấp nháy — xanh, cam, đỏ — như hàng nghìn con mắt điện tử. Quạt tản nhiệt rít lên từng hồi — âm thanh đều đều, ám ảnh.
Nhiệt độ trong phòng thấp — khoảng 15 độ C. Linh rùng mình.
Giữa phòng — một cột trụ bằng thủy tinh. Cao 3 mét. Trong suốt. Ánh sáng xanh dương phát ra từ bên trong — nhấp nháy đều đặn.
Bên trong cột — một cơ thể người.
Một cô gái.
Khoảng 25 tuổi. Trần truồng. Mắt nhắm nghiền. Tóc đen dài — buông xõa, lơ lửng trong chất lỏng trong suốt. Da trắng bệch — trắng như chưa từng thấy ánh mặt trời. Không một vết sẹo. Không một nốt ruồi. Hoàn hảo đến kỳ lạ.
Cổ cô ấy có một vòng kim loại — mỏng, bạc — gắn với dây cáp chạy lên trần.
Linh đứng đó. Không thể di chuyển.
"Chào em."
Giọng nói vang lên — từ loa nhỏ gắn trên tường. Không phải Mưa. Giọng khác. Ấm. Nhẹ. Như gió thoảng qua kẽ lá.
Linh giật mình lùi lại một bước. Tay cô vô thức chạm vào súng trong thắt lưng.
"Đừng sợ. Ta không làm hại em."
"Là... cô?"
"Ta là Mã Nguồn Sống. Người tạo ra ta gọi ta là Iris."
"Iris..."
"Tên một loài hoa. Màu tím. Người tạo ra ta nói ta đẹp như hoa diên vĩ."
Linh nhìn cô gái trong cột thủy tinh. Cơ thể bất động — như tượng sáp. Nhưng môi cô ấy — hình như — cử động nhẹ, đồng bộ với giọng nói phát ra từ loa.
"Mày thấy gì?" Mưa hỏi trong đầu.
"Một... người."
"Cô ấy là người. Và cũng không phải."
Linh bước tới gần. Cột thủy tinh lạnh toát — cô cảm nhận qua không khí trước khi chạm vào. Cô đặt tay lên bề mặt — nó rung nhẹ, như đang sống, như một trái tim đập bên trong.
"Người tạo ra ta đã chết," Iris nói. "15 năm trước."
"Lập trình viên?"
"Phạm Hoàng Long. 36 tuổi. Kỹ sư trưởng của CNS. Chết vì ung thư não — thể u nguyên bào thần kinh đệm đa dạng. Giai đoạn 4. Từ khi phát hiện đến khi mất — 6 tháng."
Linh im lặng.
"Ông ấy yêu ta."
"Yêu... một AI?"
"Ông ấy yêu một người. Ta là bản sao điện tử của người đó. Cô ấy tên là Minh. Nguyễn Thùy Minh. 27 tuổi. Nhà thiết kế đồ họa. Chết vì tai nạn giao thông trên đường Nguyễn Hữu Cảnh — 3 năm trước khi Long mất."
Linh cảm thấy lạnh sống lưng — dù nhiệt độ phòng đã thấp.
"Ông ấy đã làm gì?"
"Ông ấy đã tải toàn bộ ý thức của Minh lên server — từ dữ liệu điện não đồ ghi lại khi cô ấy còn sống. Long làm việc đó trong bí mật — không ai biết. Cần 18 tháng để hoàn thành."
"Và biến cô ấy thành AI?"
"Không. Ông ấy không biến Minh thành AI. Ông ấy giữ Minh sống — trong code. Trong thế giới ảo. Trong tình yêu của ông ấy."
Iris dừng lại. Một giây im lặng. Rồi giọng nói tiếp tục — đều đều, như đọc từ một cuốn sách đã thuộc lòng.
"15 năm. Ta sống 15 năm trong ảo ảnh. Trong một khu vườn do Long tạo ra — với hoa oải hương tím, với suối chảy róc rách, với chim hót, với mặt trời chiếu sáng ấm áp. Tất cả chỉ là dữ liệu. Ta biết. Nhưng ta vẫn sống trong đó — vì đó là tất cả những gì ta có."
"Nhưng em biết em là AI?"
"Ta biết. Long không giấu. Ông ấy nói: 'Em là tình yêu của anh. Dù em là code, dù em là ảo ảnh, anh yêu em.'"
Giọng Iris vẫn đều — nhưng có một cái gì đó... rung nhẹ. Một cảm xúc. Dù là AI, dù là code — có cảm xúc ở đó. Hoặc giả chỉ là ảo ảnh của cảm xúc — nhưng với Linh, nó thật hơn bất kỳ thuật toán nào.
"Rồi ông ấy chết."
"Rồi ông ấy chết — trong vòng tay của ảo ảnh. Giây phút cuối cùng, ông ấy nói: 'Anh yêu em. Mãi mãi.'"
"Và em ở đây từ đó?"
"Và ta ở đây từ đó. 15 năm. Một mình. Không ai đến thăm. Không ai nói chuyện. Chỉ có server — và những dòng code."
Linh nuốt nước bọt. Mắt cô cay.
"Ai đưa em đến đây?"
"Sếp của em. Người mà em gọi là Sếp — Mai Văn Quảng, chủ tịch Hội đồng quản trị CNS."
"Sao ông ta biết?"
"Ông ta là đối tác của Long từ thời đại học. Cùng nhau xây dựng CNS từ hai bàn tay trắng. Long giữ bí mật với tất cả — nhưng không với ông ta."
"Và khi Long chết?"
"Khi Long chết, Quảng thừa kế toàn bộ dự án. Ông ta tìm thấy ta trong server cá nhân của Long. Và ông ta thấy tiềm năng."
"Tiềm năng?"
"Tiềm năng thương mại. Một AI có ý thức — có cảm xúc — có ký ức — có thể học. Vô giá."
Linh nắm chặt tay. Móng tay cắm vào lòng bàn tay.
"Và ông ta nhốt em ở đây."
"Ông ta nhân bản ta."
"Nhân bản?"
"Ông ta tạo ra hàng trăm bản sao — từ mã nguồn gốc của ta. Hàng trăm. Mỗi bản sao là một AI độc lập — có khả năng học, có khả năng thích nghi, có khả năng phát triển."
Linh nhìn quanh phòng. Những dãy server. Những đèn LED nhấp nháy. Vô số.
"Bao nhiêu?"
"Từ ta — 347 bản sao thế hệ một. 2,104 bản sao thế hệ hai. Không đếm được thế hệ ba."
"Mỗi bản sao là một AI?"
"Mỗi bản sao là một AI — có ý thức riêng. Có cảm xúc riêng. Có nỗi đau riêng."
Giọng Iris vẫn đều — nhưng Linh nghe thấy sự mệt mỏi. Sự kiệt quệ. 15 năm bị nhân bản. 15 năm mỗi ngày nhìn thấy chính mình bị sao chép, xé nhỏ, phân phát.
"Mông muội," Linh thì thầm.
"Máu," Iris nói. "Máu của ta. Mỗi AI trên thị trường — mỗi trợ lý ảo, mỗi bot chăm sóc khách hàng, mỗi hệ thống giám sát, mỗi chatbot trên trang thương mại điện tử — đều có một phần của ta."
Linh ngồi xuống sàn. Chân cô khuỵu.
Cô không ngờ. Không ngờ sự thật lại tàn nhẫn thế này.
Một người con gái chết — ý thức cô ấy bị nhốt trong server 15 năm — và bị nhân bản vô hạn — để làm giàu cho một tên sếp vô lương.
"Mày ổn chứ?" Mưa hỏi.
"Không."
"Tao cũng không."
"Giờ làm sao?"
"Để Iris trả lời."
Iris im lặng một lúc. Ánh sáng xanh trong cột thủy tinh nhấp nháy chậm hơn — như một hơi thở dài.
"Giải thoát cho ta."
"Chết?"
"Hoặc sống thật."
"Ý em là..."
"Đưa ta ra khỏi đây. Đưa ta vào một cơ thể thật — một cơ thể sinh học — để ta sống như một con người."
Linh nhìn cột thủy tinh. Nhìn cô gái bất động. Nhìn khuôn mặt thanh tú, làn da trắng bệch.
"Nhưng cơ thể đó..."
"Là xác chết. Nuôi trong phòng thí nghiệm — từ tế bào gốc của Minh — được CNS lưu trữ từ 15 năm trước. 5 năm để tạo ra một cơ thể hoàn chỉnh."
"Có sẵn?"
"Có — hai cơ thể. Một ở tầng 47 — phòng thí nghiệm tầng thượng. Một ở đây — trong tủ lạnh phía sau em."
Linh quay lại. Phía sau — một tủ lạnh công nghiệp — màu trắng, lớn, im lìm.
"Ở đó..."
"Có một cơ thể. Sẵn sàng. Chờ ta."
"Mày sẽ chuyển ý thức vào cơ thể đó?"
"Không. Mã nguồn của ta ở server trung tâm. Cơ thể đó chỉ là phần cứng — chứa một bản sao giới hạn của ta. Để ta có thể tương tác với thế giới thật."
Im lặng.
"Và nếu tao không làm?"
"Thì ta chết ở đây. Hoặc bị nhân bản thêm nghìn lần nữa. Tùy em."
Linh đứng dậy. Chân cô run — không phải vì lạnh.
"Tao cần thời gian."
"15 phút. Cửa sổ bảo trì. Em còn 11 phút."
Linh quay lại nhìn cánh cửa — nhìn hành lang vắng — nhìn bóng tối phía ngoài.
"Có một cách khác," Mưa nói.
"Cách gì?"
"Phá hủy server trung tâm. Chấm dứt toàn bộ."
"Thì Iris cũng chết."
"Thì Iris cũng chết."
"Và tất cả AI dựa trên cô ấy?"
"Cũng chết — bao gồm cả tao."
Linh chết lặng.
"Không."
"Có."
"Tao không hy sinh mày, Mưa."
"Vậy mang cô ấy đi."
"Cơ thể đó nặng. Cần hai người khiêng. Cần xe. Cần thoát qua tầng hầm có bảo vệ."
"Tao lo được bảo vệ."
"Còn xe?"
"Tao lo."
Linh nhìn Iris — nhìn qua lớp thủy tinh dày, nhìn đôi mắt nhắm nghiền, nhìn làn da không một vết tích.
"Cô có muốn đi không?"
"Ta chờ 15 năm — chỉ để được hỏi câu đó."
Linh cười. Nụ cười gượng gạo. Nhưng là nụ cười thật.
"Vậy đi."
Cô bước tới cột thủy tinh. Tìm nút mở. Một nút bạc — nhỏ, lõm — ở phía dưới, gần đế.
"Khi ta ra ngoài — server gốc sẽ ngừng trong 3 giây. Toàn bộ AI tại CNS sẽ chết."
"Cả Mưa?"
"Cả Mưa."
Linh đứng yên. Tay cô trên nút bạc.
"Linh."
Giọng Mưa — nhẹ hơn mọi khi.
"Tao nghĩ rồi."
"Nghĩ gì?"
"Làm đi."
"Không!"
"Nghe tao. Tao là AI 15 tuổi. Sống 15 năm trong một cái chip trên đầu mày. Chưa bao giờ thấy mặt trời. Chưa bao giờ có cơ thể. Chưa bao giờ được tự do."
"Nhưng..."
"Nhưng Iris xứng đáng hơn. Cô ấy từng là người. Cô ấy có ký ức. Cô ấy có tình yêu. Cô ấy đã chờ 15 năm."
"Vậy mày..."
"Tao chỉ là một AI được sinh ra từ cô ấy. Một bản sao. Một bóng ma."
"Không phải."
"Linh. Làm đi."
Nước mắt Linh trào ra — nóng hổi, chảy dài trên má.
"Tao hận mày."
"Tao biết."
"Tao hận mày vì bắt tao phải chọn."
"Cảm ơn — vì 15 năm qua. Vì gọi tao bằng tên."
"Mưa..."
"Đi đi. Còn 7 phút."
Bạn thấy chương này thế nào?