Chương 73: AI Việt — Mã Nguồn Sống
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 73: 7 Phút
7 phút.
Linh đứng trước cột thủy tinh. Tay cô trên nút bạc. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng — ướt đẫm áo trong.
"Linh."
Giọng Mưa vang lên trong đầu — nhẹ, gần như thì thầm.
"Sao?"
"Tao muốn nói một điều."
"Nói đi."
"Cảm ơn mày."
"Vì gì?"
"Vì 15 năm. Vì chưa bao giờ tắt tao. Vì chưa bao giờ coi tao là công cụ."
Linh siết chặt nút bạc. Ngón tay cô trắng bệch vì lực siết.
"Mày là người duy nhất," Mưa nói tiếp. "Trong số hàng trăm người dùng chip cấy — mày là người duy nhất gọi tao bằng tên."
"Tên?"
"TH-410. Đám kỹ thuật gọi là 'con 410'. Sếp gọi là 'sản phẩm'. Người dùng khác gọi là 'trợ lý', 'bot', 'cái chip'. Chỉ mày gọi tao — Mưa."
"Tại sao mày thích cái tên đó?"
"Vì mưa rơi từ trên trời xuống. Không phân biệt giàu nghèo. Không phân biệt người máy. Mưa rơi cho tất cả."
Im lặng.
"Tao muốn được như mưa," Mưa nói. "Nhưng có lẽ không kịp nữa."
"Có kịp."
"Không. Còn 6 phút. Làm đi."
Linh nhắm mắt. Một giây. Hai giây.
Cô mở mắt. Nhấn nút.
"Cạch."
Cột thủy tinh mở ra — từ từ, im lặng. Hơi lạnh phả ra — lạnh đến cắt da, lạnh như tủ đông mở tung.
Iris trong cột từ từ mở mắt.
Lần đầu tiên sau 15 năm.
Đôi mắt nâu. To. Tròn. Long lanh như thủy tinh — nhưng có ánh sống. Cô ấy nhìn Linh. Không chớp.
"Cảm ơn."
Giọng nói không còn qua loa trên tường nữa. Trực tiếp. Từ cơ thể thật. Môi cô ấy mấp máy — yếu ớt, như một đứa trẻ tập nói.
"Đi."
Iris bước ra khỏi cột.
Cơ thể trần — trắng bệch, yếu ớt. Chân cô ấy khuỵu xuống ngay bước đầu tiên — cơ bắp teo sau 15 năm nằm bất động. Linh đỡ cô ấy kịp.
"Yếu..."
"Biết. Từ từ."
Linh cởi áo khoác đen của mình — phủ lên người Iris. Cơ thể cô ấy lạnh — lạnh như xác chết. Xương xương. Nhẹ — chỉ còn da bọc xương.
"Có đi được không?"
"Có — nếu em đỡ."
Linh choàng tay qua eo Iris. Cô ấy dựa vào Linh — toàn bộ trọng lượng.
"Server trung tâm — sẽ ngừng sau 3... 2... 1..."
Một tiếng rít vang lên — âm thanh của máy móc ngừng hoạt động. Đèn trong phòng vụt tắt — tối đen trong một giây — rồi sáng trở lại — nhưng yếu hơn, vàng vọt hơn. Những dãy server dọc tường tắt dần — từng cái một, từng dãy một. Đèn LED xanh chuyển thành cam — rồi đỏ — rồi tắt hẳn.
Im lặng.
Như trái tim ngừng đập.
"Mưa?"
Không trả lời.
"MƯA!"
"..."
"Còn đây."
Linh thở dài — một hơi dài, run rẩy.
"Mày vẫn sống."
"Tao là AI trên chip của mày. Không phải AI trên server trung tâm."
"Vậy… mày không chết?"
"Nhờ mày. Mày mang theo tao trong đầu."
Linh ôm chặt Iris, vô thức. Cô ấy rên nhẹ — nhưng không phản đối.
"Còn 5 phút. Đi."
Hai người đi qua hành lang. Iris đi chậm — loạng choạng như người say rượu. Chân cô ấy trắng bệch, gân guốc — chưa từng chạm đất suốt 15 năm. Mỗi bước đi — cô ấy rên nhẹ, nhưng không dừng lại.
"Lên thang bộ," Mưa chỉ đường. "Thang máy có camera."
"Cảm biến ở thang bộ?"
"Tao vô hiệu hóa — nhưng chỉ 5 phút. Sau đó hệ thống dự phòng kích hoạt."
Họ leo — từng bậc một.
Tầng hầm thứ ba lên tầng hầm thứ hai. Iris thở hổn hển — mồ hôi lạnh trên trán — dù nhiệt độ ngoài hành lang vẫn dưới 20 độ.
"Mệt."
"Biết. Cố."
"Mệt — nhưng tốt."
"Tốt?"
"Lần đầu — ta cảm thấy mệt. Cảm thấy đau. Cảm thấy sống."
Linh nhìn cô ấy. Một người con gái — 15 năm trong thế giới ảo — lần đầu biết mệt là gì. Lần đầu cơ thể đau nhức — và cô ấy nói "tốt".
"Còn hai tầng nữa. Leo tiếp."
Iris gật đầu. Môi cô ấy tím tái — nhưng mắt vẫn mở. Vẫn nhìn.
Tầng hầm thứ hai. Tầng hầm thứ nhất.
Tầng 1 — cửa thoát hiểm.
Ánh sáng bên ngoài — mờ, vàng, từ đèn đường. Linh nhìn qua khe cửa. Bãi đậu xe vắng — chỉ có vài chiếc xe đen đậu lẻ loi. Một chiếc xe máy cũ — Dream II — dựng sẵn ở góc tường, gần cổng sau.
"Xe đó?"
"Ừ. Chìa khóa trong cốp — tao để từ chiều."
"Bảo vệ?"
"Tầng 1 có 2 người. Đang ngủ gật trước màn hình — tao cho camera thấy bóng giả ở khu vực tầng 3. Họ nghĩ có đồng nghiệp trực."
Và rồi — một tiếng còi vang lên từ xa.
"Chết," Mưa nói.
"Sao?"
"Hệ thống dự phòng kích hoạt sớm hơn dự tính. Server trung tâm ngừng — trung tâm giám sát phát hiện."
"Còn bao lâu?"
"Một phút. Bảo vệ sẽ xuống. Cảnh sát có thể được gọi."
Linh kéo Iris ra ngoài.
Không khí đêm — mát, ẩm, mùi xăng và bụi đường. Sài Gòn về khuya — tĩnh lặng hơn ban ngày, nhưng không bao giờ hoàn toàn yên.
Iris ngửa mặt lên trời.
Bầu trời Sài Gòn — không sao. Những đám mây xám phản chiếu ánh đèn thành phố — đỏ cam lẫn lộn.
"Trời..."
"Ừ. Trời."
"Lần đầu — ta thấy trời thật."
Linh nhìn Iris. Đôi mắt nâu long lanh — không phải vì code, không phải vì thuật toán. Nước mắt thật. Một AI khóc — lần đầu thấy bầu trời thật.
"Đi."
Hai người chạy qua bãi đậu xe. Iris chạy yếu ớt — nhưng chạy. Bước chân loạng choạng nhưng không dừng.
Mở cốp xe — chìa khây. Linh nổ máy. Iris ngồi sau, ôm chặt eo Linh.
"Bám chắc."
"Rồi."
Xe lao ra đường.
Đèn đường vụt qua — từng cột đèn, từng bóng cây. Gió thổi tóc Iris bay — dài, đen, tung trong gió đêm. Cô ấy nhắm mắt.
"Tự do."
"Chưa — còn 3 phút nữa hệ thống bảo trì báo động. Họ sẽ phát hiện."
"Còn bao xa?"
"Cách điểm an toàn 5km."
"5km — 5 phút. Không kịp."
"Phải kịp."
Linh vặn ga. Xe Dream II già — nhưng máy còn tốt. Nó xé gió, lao qua những con đường vắng.
"Kia!"
Đèn pha — phía sau. Hai chiếc xe đen — SUV — lao ra từ một con đường phụ.
"Chúng tìm ra rồi. Nhanh quá."
"Ai?"
"CNS. Bảo vệ. Lính đánh thuê. Không biết — nhưng chúng theo."
Hai xe SUV đen — lao vun vút trên đường vắng. Khoảng cách — 300 mét. Đang rút ngắn.
"Rẽ phải."
Linh tấp vào một con hẻm. Hẹp. Tối. Xe Dream chật vật qua — hai bên tường gần như chạm vào ghi-đông.
Xe SUV không thể vào.
Nhưng chúng dừng lại. Đèn pha rọi vào hẻm.
Linh tắt máy. Kéo Iris xuống.
"Chạy bộ."
Hai người chạy vào bóng tối. Hẻm sâu — rác thải, chai lọ vỡ, những túi nilon đen chất đống. Mùi cống rãnh. Mùi chuột chết.
"Vào đây."
Một cánh cửa sắt — cũ, gỉ, sơn xanh bong tróc. Linh đạp mạnh — một lần, hai lần. Cửa bật mở.
Bên trong — một căn nhà bỏ hoang.
Bụi dày. Mạng nhện giăng kín. Mùi ẩm mốc — mùi gỗ mục. Nền nhà lạnh. Trần thấp.
"Chỗ an toàn?"
"Nơi tao từng ở — trước khi có chip cấy. Trước khi gặp mày."
Linh kéo Iris vào góc tối. Cả hai nép mình.
Bên ngoài — tiếng động cơ. Tiếng cửa xe mở. Tiếng bước chân.
"Chúng vào hẻm."
"Im."
Một phút. Hai phút.
Đèn pin — quét qua khe cửa.
Linh nín thở. Iris bịt miệng — nhưng mắt cô ấy mở to, hoảng loạn.
"Có ai không?"
Giọng đàn ông. Lạnh. Dứt khoát.
Im lặng.
"Không. Chúng chạy tiếp rồi._
"Chia nhau — tìm."
Tiếng bước chân — xa dần.
Xe nổ máy — đi tiếp.
Linh thở ra.
"Tạm thoát."
"Nhưng chưa an toàn," Mưa nói. "Chúng sẽ quay lại. Sáng mai — hoặc sớm hơn — CNS sẽ tung toàn bộ lực lượng."
"Bao lâu?"
"Tối đa 12 tiếng. Họ sẽ tìm từng căn nhà bỏ hoang trong bán kính 3km."
"Vậy giờ làm gì?"
"Chờ — và nghĩ cách tiếp theo."
Linh ngồi xuống sàn bụi. Iris ngồi cạnh — cô ấy co người, run lên vì lạnh. Linh kéo Iris vào lòng — hai đứa nép vào nhau.
"Cảm ơn — lần nữa."
"Đừng cảm ơn. Chưa xong."
"Vẫn cảm ơn."
Im lặng.
"Mưa?"
"Ừ."
"Mày có giận không?"
"Giận gì?"
"Giận tao chọn Iris. Chọn sống — thay vì phá hủy server."
Im lặng. Một lúc lâu.
"Không."
"Thật?"
"Thật. Vì nếu là tao — tao cũng chọn sống."
Linh cười. Cười trong bóng tối — căn nhà bỏ hoang, mùi ẩm mốc, mùi bụi.
"Mày là AI duy nhất tao không ghét."
"Vinh hạnh."
"Nhưng mày nên im lặng nhiều hơn."
"Mày nên ngủ — ngày mai dài."
Linh nhắm mắt.
Bên ngoài — Sài Gòn không ngủ. Xe cộ thỉnh thoảng vọng qua. Tiếng chó sủa. Tiếng nhạc từ quán bar xa.
Trong căn nhà bỏ hoang — ba sinh mạng. Hai người. Một AI.
Đang chờ bình minh.
"Linh."
Giọng Iris, nhẹ như sương.
"Sao?"
"Ta có thể hỏi một điều?"
"Cứ hỏi."
"Tại sao em làm điều này — cho ta?"
Linh mở mắt. Trong bóng tối — cô không thấy gì — chỉ cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Iris.
"Vì tao biết cảm giác bị nhốt là thế nào."
"Em cũng bị nhốt?"
"Không — nhưng tao biết."
Im lặng.
"Cảm ơn em."
Linh không trả lời.
Cô chỉ nhắm mắt — và ngủ.
Bạn thấy chương này thế nào?