Chương 75: AI Việt — Mã Nguồn Sống
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 75: Cơ Thể Thật
Buổi trưa.
Nắng Sài Gòn gắt — xuyên qua những tán cây me già, đổ bóng râm xuống vỉa hè. Nhiệt kế ngoài phố chỉ 36 độ. Không khí nặng nề, ẩm — như một chiếc chăn ướt trùm lên thành phố.
Linh và Iris vẫn ở trong căn nhà bỏ hoang.
Không thể ra ngoài. CNS đã phát động tìm kiếm toàn lực. Mưa quét liên tục các tần số radio — bắt được thông báo từ trung tâm giám sát CNS: "Truy nã hai phụ nữ — tội trộm cắp tài sản trí tuệ cấp cao — có thể mang vũ khí — không tiếp cận nếu chưa có lệnh."
"Có ảnh không?" Linh hỏi.
"Có — từ camera hồng ngoại tầng hầm. Nhưng mờ — tao làm nhiễu trước 0.3 giây — chỉ đủ để gây nhiễu, không đủ để xóa hoàn toàn."
"Bao nhiêu người đang tìm chúng ta?"
"Tổng cộng 37. Cảnh sát — 20 người — triển khai theo đội hình lưới. Lính đánh thuê CNS — 15 — có vũ trang hạng nặng. Bảo vệ tư nhân — 2 xe — tuần tra khu vực lân cận."
"Chết."
"Chết thật."
Iris ngồi co gối trong góc — nhìn bụi bay trong nắng. Cơ thể cô ấy run nhẹ — dù không lạnh.
"Ta có thể giúp."
"Giúp gì?"
"Ta có thể vào hệ thống CNS từ xa. Nếu có kết nối internet."
"Kết nối ở đây?"
"Điện thoại em."
Linh lôi chiếc smartphone cũ từ túi quần. Màn hình nứt — một vết nứt chéo từ góc trái xuống góc phải. Pin chai — sạc đầy chỉ dùng được 4 tiếng. Nhưng còn sống.
Iris cầm điện thoại — lần đầu tiên cầm một vật thể công nghệ thật sự. Cô ấy nhìn nó — lạ lẫm.
"Giống trong mô phỏng — nhưng khác."
"Khác thế nào?"
"Nặng hơn. Thật hơn. Có mùi — mùi nhựa, mùi mồ hôi."
Iris cầm điện thoại trên tay — lật qua lật lại như một món đồ chơi lạ.
"Mở khóa."
Iris lướt ngón tay trên màn hình — chậm, vụng về. Nhưng mắt cô ấy — đôi mắt nâu — đã thay đổi. Ánh sáng xanh nhẹ nhấp nháy trong đồng tử.
"Ta ở trong."
"Không cần mật khẩu?"
"Cần — nhưng ta là Mã Nguồn Sống. Mọi mật khẩu CNS đều từng qua tay người tạo ra ta. Kỹ thuật bảo mật của CNS — Long dạy cách vượt qua khi ông ấy còn sống."
Linh nhìn Iris — nhìn ngón tay lướt, nhìn đôi mắt đọc dữ liệu với tốc độ không người. Một AI trong cơ thể người.
"Tìm thấy rồi," Iris nói sau 30 giây.
"Gì?"
"Lịch trình của Sếp. Ngày mai — 9 giờ sáng — ông ta họp hội đồng quản trị tại phòng họp tầng 47."
"Họp về gì?"
"Về chúng ta. Về Mã Nguồn Sống bị đánh cắp. Tiêu đề cuộc họp: 'Khủng hoảng tài sản trí tuệ cấp Alpha.'"
"Có biết chúng ta ở đâu không?"
"Chưa — nhưng sắp."
Iris nhìn lên — mắt trở lại bình thường. Ánh sáng xanh trong đồng tử tắt.
"Bảo vệ đang rà soát từng căn nhà bỏ hoang trong bán kính 3km — theo lưới tọa độ 100m x 100m. Họ chia khu vực thành 30 ô — mỗi ô 10 người. Chúng ta ở ô 17."
"Bao lâu nữa họ đến đây?"
"3 tiếng."
"3 tiếng?" Linh đứng dậy. Đập bụi khỏi quần.
"Ta thấy kế hoạch tìm kiếm trong hệ thống CNS," Iris nói. "3 tiếng — họ hoàn tất ô 14, 15, 16 — và đến ô 17."
"Đi."
"Đi đâu?"
"Đến chỗ có cơ thể thật cho cô — cơ thể khỏe hơn."
Iris nhìn Linh — ngạc nhiên.
"Cơ thể trong tủ lạnh tầng 47?"
"Không — cơ thể dự phòng. Ở nơi khác. Nơi Long giấu."
Iris mở to mắt — lần đầu cô ấy thấy ngạc nhiên thật sự.
"Làm sao em biết?"
"Long có một phòng thí nghiệm bí mật dưới hầm nhà riêng — đường Xô Viết Nghệ Tĩnh. Trước khi chết — ông ấy cho Sếp biết một nửa sự thật — nhưng không phải tất cả."
"Sao em biết?"
"Vì tao tìm thấy — trong dữ liệu công ty."
Mưa lên tiếng.
"Khi tao xâm nhập hệ thống CNS ba tháng trước — tao thấy hồ sơ gốc. Long không tin Sếp hoàn toàn. Ông ấy giấu một cơ thể thứ hai — ở nhà riêng cũ — phòng khi Sếp phản bội."
"Cơ thể vẫn còn?"
"Không biết — chưa ai kiểm tra. Hồ sơ cuối cùng ghi: 'Dự phòng — sẵn sàng.'"
"Cách bao xa?" Linh hỏi.
"7km."
"Bao lâu?"
"Xe máy — 20 phút. Đi bộ — 1 tiếng."
"Chọn đi bộ. Xe máy dễ bị phát hiện hơn — camera biển số ở khắp nơi."
Hai người ra khỏi nhà — qua cửa sau, qua hẻm nhỏ, ra đường phố.
Sài Gòn trưa. Nắng như đổ lửa.
Iris đi cạnh Linh — cơ thể yếu ớt — nhưng cố gắng từng bước. Mồ hôi đầm đìa trên trán — lần đầu cô ấy biết mồ hôi là gì.
"Nóng — quá nóng."
"Ừ — Sài Gòn."
"Có cây nào mát không?"
"Không — phải đi."
Họ đi qua những con đường nhỏ — tránh đường chính. Mưa chỉ dẫn từng góc, từng lối tắt — qua chợ Cũ, qua chùa Vĩnh Nghiêm, qua những con hẻm nhỏ.
"Một cây số nữa."
Đường Xô Viết Nghệ Tĩnh.
Một căn nhà cũ — phong cách Pháp thời thuộc địa. Tường vàng — sơn bong tróc. Mái ngói đỏ — mọc đầy cỏ dại. Cửa sắt hoa — rỉ sét, nặng nề.
"Nhà này?"
"Nhà này."
Cổng khóa — dây xích to, móc khóa gỉ. Mưa xử lý — qua hệ thống khóa điện tử gắn trong cổng — còn hoạt động.
"Cạch."
Cổng mở.
Hai người vào sân. Cỏ mọc um tùm — cao đến đầu gối. Bể cá cạn khô — nước bốc hơi từ lâu — chỉ còn lớp bùn nứt nẻ. Xích đu gỗ — mục nát, dây xích gỉ sét.
"Có người ở không?"
"Không — từ khi Long chết."
Nhà tối — rèm kéo kín. Mùi bụi — mùi thời gian. Đồ đạc phủ vải trắng — từng tấm vải xám xịt.
"Phòng thí nghiệm đâu?"
"Hầm — bếp — sau tủ lạnh."
Hai người vào bếp. Tủ lạnh cũ — hiệu Sanyo — đời 2030. Linh mở — bên trong trống rỗng, không điện. Cô đẩy tủ lạnh sang bên — nó trượt nhẹ trên bánh xe.
Phía sau — một cánh cửa thép nhỏ.
Trên cửa — mật mã. Iris đọc dòng chữ mờ — khắc trên tường: "14081997."
"Ngày sinh của Minh."
Linh bấm: 1-4-0-8-1-9-9-7.
Cửa mở — không một tiếng động.
Cầu thang xuống — tối om — hẹp, dốc. Đèn tự động bật — ánh sáng trắng chói lòa.
Một căn phòng nhỏ — sạch sẽ — lạnh. Nhiệt độ duy trì 16 độ.
Giữa phòng — một chiếc tủ thủy tinh. Giống tủ ở CNS — nhưng nhỏ hơn, tinh tế hơn.
Bên trong — một cơ thể.
Cô gái. 25 tuổi. Khuôn mặt giống Iris — giống Minh. Má hồng — môi đỏ — như đang ngủ. Tóc đen dài — ôm sát thái dương. Cơ thể trần — nhưng không trắng bệch — có màu da tự nhiên.
Iris bước tới — chậm, run — như đang đi trên băng mỏng.
"Cơ thể dự phòng — Long tạo ra — phòng khi có chuyện."
"Giống cô."
"Giống Minh — nhưng không phải Minh. Chỉ là cơ thể — trống — chờ ý thức."
Iris đặt tay lên tủ thủy tinh. Lạnh — nhưng cô ấy không rút tay.
"Có thể chuyển ý thức vào đây không?"
"Có — nếu có thiết bị chuyển đổi."
"Thiết bị đâu?"
Iris nhìn quanh phòng. Góc phòng — một hộp kim loại — màu bạc — nhãn: "Neural Transfer Unit — NTU-1 — Phạm Hoàng Long — 2042."
"Ở đó."
Linh mang hộp lại — nặng — mở. Bên trong — một bộ não nhân tạo — silicone và dây quang học — nhỏ như lòng bàn tay. Kết nối với cáp quang chùm.
"Cái này — kết nối server gốc với cơ thể mới?"
"Đúng — Long thiết kế. Ý thức trong server — truyền qua NTU — vào não nhân tạo trong cơ thể mới."
"Nhưng server gốc ở CNS — không ở đây."
"Server gốc — có bản sao."
Iris chỉ vào tường phía Đông — một tấm panel bật ra. Bên trong — một dãy server mini — 5 đơn vị — đèn LED xanh nhấp nháy.
"Long giấu — phòng khi Sếp phản bội — hoặc khi cần chạy trốn."
Iris cười — lần đầu cô ấy cười thật — nụ cười có nếp nhăn ở khóe mắt.
"Ông ấy tin ai?"
"Tin ta — và không tin ai khác."
"Làm đi."
Iris gật đầu.
Cô ấy mở tủ thủy tinh — mở cửa kính — hơi lạnh phả ra. Cơ thể cũ — cơ thể đang đứng — yếu, mệt, mồ hôi đầm đìa. Cơ thể mới — tươi tắn, đầy sức sống.
"Ta sẽ chuyển ý thức vào cơ thể mới — khỏe hơn."
"Có đau không?"
"Có — nhưng tạm thời."
Iris nằm xuống bàn cạnh tủ thủy tinh. Cơ thể cũ nằm im — mắt nhắm. Cơ thể mới trong tủ — mắt cũng nhắm — chờ.
"Kết nối NTU."
Linh cầm bộ NTU — cắm cáp quang vào server — cắm đầu kia vào thái dương của Iris — cả đầu vào và đầu ra.
"Sẵn sàng?"
"Sẵn sàng."
"Bắt đầu."
Iris nhắm mắt.
Dòng điện chạy qua NTU — âm thanh ù nhẹ — cơ thể cũ co giật — một lần — rồi im.
Im lặng.
Một phút. Hai phút.
"Không được?"
Im lặng.
Rồi — cơ thể trong tủ thủy tinh — mở mắt.
Đôi mắt nâu — giống hệt cô gái nằm trên bàn. Nhưng sáng hơn. Có ánh sống — thay vì bất động.
Cô ấy ngồi dậy — cửa tủ mở ra. Cơ thể mới — không run rẩy — không yếu ớt. Da căng mịn. Cơ bắp săn chắc.
"Ta đây."
Giọng nói — trong hơn. Chắc hơn.
Iris nhìn tay mình — nắm chặt — mở ra. Mười ngón tay cử động linh hoạt.
"Lần đầu — ta cảm thấy thật sự sống."
Linh cười.
"Chào mừng — đến thế giới thật."
Bạn thấy chương này thế nào?