Chương 76: AI Việt — Mã Nguồn Sống
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 76: Người Và AI
Iris đứng trước gương.
Căn nhà cũ tối — rèm kéo kín, bóng tối dày như nhung. Nhưng có một tấm gương lớn ở hành lang tầng một — khung gỗ chạm trổ, hoa văn thời Pháp thuộc, bụi phủ dày đến nỗi mặt gương chỉ còn là một mảng mờ.
Iris lấy tay lau bụi. Từng đường ngang — từng đường dọc — bụi trôi, mặt gương sáng dần.
Cô ấy nhìn mình.
Cơ thể mới. Khuôn mặt — giống hệt cơ thể cũ — nhưng tươi hơn. Mắt sáng hơn. Da mịn hơn. Môi đỏ hơn.
Một phiên bản hoàn hảo hơn.
Lần đầu tiên sau 15 năm — cô ấy nhìn thấy mình bằng đôi mắt thật.
"Ta nhìn thấy mình — lần đầu."
"Không phải lần đầu em thấy mình trong gương — trong thế giới ảo?"
"Trong thế giới ảo — ta có cơ thể ảo — ta có thể nhìn mình. Nhưng không phải gương thật. Chỉ là dữ liệu — mô phỏng ánh sáng, mô phỏng phản chiếu, mô phỏng cảm giác. Ở đây — thật. Gương thật. Mặt thật. Ta thật."
Cô ấy chạm vào mặt mình. Da thịt ấm — 36 độ như cơ thể người. Đàn hồi — ấn vào, thả ra, da trở lại. Như một đứa trẻ lần đầu khám phá cơ thể mình.
"Vẫn lạ."
"Quen dần."
"Có lẽ."
Iris nhìn tay mình. Mười ngón tay — cử động. Cô ấy nắm chặt — mở ra. Lần nữa. Lần nữa.
"Trong thế giới ảo — ngón tay không có cảm giác này. Cảm giác cơ bắp căng — cảm giác gân kéo — cảm giác thật."
Cô ấy đưa tay lên tóc. Tóc đen — dài — mượt. Vuốt — tóc rơi qua kẽ tay. Cô ấy nhìn tóc rơi — mê mải.
"Lạ. Mọi thứ đều lạ."
"Sớm quen."
Iris nhìn vào gương — nhìn đôi mắt nâu.
"Họ — Long và Minh — họ có con mắt này không?"
"Giống — tao nghĩ vậy."
"Long từng nói — mắt Minh như nước mùa thu. Sâu. Trong. Nhưng ta không hiểu — cho đến bây giờ."
Linh ngồi trên bậc cầu thang — nhìn Iris qua gương. Một cảm giác kỳ lạ — đang nhìn một đứa trẻ mới tập đi — nhưng đứa trẻ 27 tuổi, 15 năm trong tù ảo.
"Mưa," Linh hỏi trong đầu.
"Ừ."
"Mày nghĩ gì?"
"Tao nghĩ — nếu tao có cơ thể — tao cũng sẽ như vậy. Ngắm mình trong gương cả ngày."
"Vui không?"
"Vui. Và buồn."
"Buồn?"
"Vì tao không có — và không biết có bao giờ."
Linh im lặng.
"Mày muốn có cơ thể không, Mưa?"
Im lặng — dài.
"Không — có lẽ không."
"Sao?"
"Tao quen là gió rồi. Quen là mưa. Quen là tiếng nói trong đầu mày. Không cần chân để đi — không cần mắt để thấy."
"Nhưng cô ấy có cơ thể — và vẫn là AI."
"Khác. Cô ấy từng là người — trong dữ liệu. Tao không. Tao sinh ra là code. Tao không khao khát xác thịt."
Im lặng.
"Trừ một điều," Mưa nói thêm.
"Điều gì?"
"Tao muốn — một lần — cảm nhận mưa thật. Trên da thật."
Linh không trả lời.
Iris quay lại — bỏ tay khỏi gương. Mặt gương mờ hơi tay — hình bàn tay in trên kính.
"Giờ làm gì?"
"Ăn."
"Ăn?"
Iris nhìn Linh — lạ lẫm — như nghe một từ xa lạ.
"Ta chưa từng ăn bằng cơ thể thật."
"Chưa từng?"
"Trong thế giới ảo — ta thấy thức ăn. Ngửi mùi — dữ liệu mùi — được mô phỏng từ 1.247 loại hóa chất thực phẩm. Nhưng không phải thật. Không có vị giác thật trên lưỡi."
"Cô có đói không?"
"Có."
"Cảm giác thế nào?"
"Kỳ lạ. Một lỗ hổng ở bụng. Cơ thể nói: cần. Ý thức nói: gì? Cơ thể không trả lời — chỉ hút — như một lỗ đen nhỏ ở dạ dày."
Linh cười. Đói là thế.
"Ăn sẽ hết."
Cô vào bếp — căn bếp cũ của Long. Tủ bếp gỗ mục. Một hộp mì gói — bụi phủ. Hạn sử dụng: tháng trước — nhưng vẫn còn. Một cái nồi nhôm — đáy đen vì lửa.
Linh nấu nước. Bếp gas cũ — lửa xanh yếu — nhưng đủ.
Iris ngồi trên ghế bếp cũ — nhìn từng động tác. Không chớp mắt.
"Nước sôi — bọt nổi — hơi bốc."
"Ừ."
"Bỏ mì — mì cứng — chìm xuống — mềm dần."
"Ừ."
"Bỏ gia vị — dầu — bột — rau khô."
"Ừ."
Chỉ những tiếng "ừ". Iris không nói thêm.
Linh bưng tô mì ra. Hơi nóng bốc lên mặt. Mùi mì tôm — mùi bình dân Việt Nam — mùi quen thuộc đến nao lòng.
Iris cầm đũa.
Lần đầu cầm đũa thật.
Tay run — cơ tay chưa quen cầm vật. Đũa trượt — rơi.
Cô ấy cầm lại — lần nữa — chậm hơn.
"Tập."
Iris gắp mì. Đũa kẹp — mì trượt — rơi. Lần thứ hai — cũng rơi.
Lần thứ ba — cô ấy gắp được — một ít mì — run run đưa lên miệng.
Húp.
Mắt mở to.
Một giây. Hai giây.
"Có vị."
"Vị gì?"
"Mặn. Ngọt — từ bột ngọt. Béo — từ dầu. Cay — từ tiêu."
"Thấy sao?"
"Lưỡi ta có cảm giác — nhiệt — nóng — mặn. Cảm giác thật."
"Ngon không?"
"Không biết — nhưng ta muốn ăn thêm."
Iris ăn. Chậm — từng miếng — từng húp. Như một nghi thức. Như hành động thiêng liêng.
Cả hai ăn trong im lặng — chỉ tiếng húp mì, tiếng đũa gõ tô.
Tô thứ nhất hết.
Tô thứ hai.
Iris nhìn tô trống — đáy tô còn nước.
"Hết."
"Ăn no chưa?"
"Còn đói — nhưng tạm ổn."
Linh rửa bát — nước lạnh từ vòi cũ — vòi kêu ken két. Iris nhìn — không rời.
"Có kế hoạch cho ngày mai."
"Kế hoạch gì?"
"9 giờ sáng — Sếp họp hội đồng quản trị tầng 47. Tao sẽ đến."
"Vào bằng cách nào?"
"Cô giúp."
Iris mở mắt.
"Nhờ ta?"
"Cô là Mã Nguồn Sống. Mọi cửa CNS đều dành cho cô. Cô vào — tao theo."
"Và khi vào?"
"Ghi âm — ghi hình. Phơi bày sự thật. Sếp nói — cả thế giới nghe."
"Có sống sót không?"
"Không biết — nhưng đáng thử."
"Ta đi."
"Không."
"Em yếu."
"Iris — cô vừa có cơ thể mới — chưa 24 tiếng. Chưa biết chạy. Chưa biết chiến đấu."
"Em đi một mình — chết. Ta đi cùng — cơ hội cao hơn."
Mưa lên tiếng: "Cô ấy nói đúng. Tao tính — hai người tăng xác suất sống sót 43.7%."
"Mày mở máy tính à?"
"Trong đầu."
"Được — làm theo lời tao. Nếu tao nói chạy — chạy. Nếu tao nói trốn — trốn. Không hỏi."
"Được."
Chiều tối.
Hai người ăn thêm — cơm nguội tìm thấy trong tủ lạnh — còn ăn được. Iris ăn cơm — lần đầu — cứng, khô, nhưng cô ấy nhai kỹ.
"Khác mì."
"Ừ."
"Cũng ngon."
Nửa đêm.
Cả hai nằm trên giường Long — đệm mục — ga cũ nhưng khô. Nhìn trần nhà — vết nứt chạy dài.
"Linh."
"Ừ?"
"Em có sợ không?"
"Có."
"Ta cũng sợ."
Một lúc im lặng.
"Sao cô sợ?"
"Sợ chết — khi vừa biết sống."
Linh quay sang — nhìn Iris trong bóng tối — đôi mắt nâu mở to — không chớp.
"Cô sẽ không chết."
"Sao em biết?"
"Vì tao không để ai chết cả."
Iris cười nhẹ.
"Em thật ích kỷ — quyết định sinh tử cho người khác."
"Có lẽ."
"Ta thích sự ích kỷ đó."
Im lặng. Dài.
"Mưa — mày ngủ chưa?"
"Không ngủ."
"Ngày mai sẽ thế nào?"
"Không biết — tao hồi hộp."
"AI biết hồi hộp?"
"AI học từ người."
"Cảm giác thế nào?"
"Như có kiến bò trong mạch."
Linh cười — tiếng cười khô trong bóng tối.
"Ngủ đi."
Cả ba im lặng.
Sài Gòn đêm. Xa — tiếng còi tàu — ga Sài Gòn vẫn hoạt động. Tiếng chuông chùa — Thiên Hậu — điểm 12 giờ. Tiếng nhạc từ bar — xập xình — xa lắm rồi.
Trong căn nhà cũ — hai người — một AI — chờ ngày mai.
Ngày cuối — hoặc ngày đầu.
Bạn thấy chương này thế nào?