Chương 79: AI Việt — Mã Nguồn Sống
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 79: Hùng
Ba ngày sau livestream — mưa Sài Gòn tạnh. Bầu trời hửng sáng, những vì sao đầu tiên bắt đầu hiện ra trên nền trời tối, lấp lánh sau làn mây mỏng. Không khí sau cơn mưa ẩm ướt nhưng dễ chịu — mùi đất ẩm, mùi lá cây, mùi của thành phố vừa được tắm sạch.
Linh nhận được tin nhắn từ số lạ — ẩn danh — qua proxy 7 tầng — mã hóa đầu cuối.
"Tôi là Hùng — luật sư — sẵn sàng giúp cô. Gặp tôi ở quán cà phê Mộc — đường Nguyễn Văn Cừ — 8 giờ tối. Đi một mình."
Linh nhìn tin nhắn — nghi ngờ. Cô chuyển cho Mưa.
"Bẫy?"
"Có thể — nhưng cũng có thể thật."
"Có biết Hùng không?"
"Có — Luật sư Hùng — 45 tuổi — tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội — thạc sĩ Luật Kinh tế từ Singapore — từng là trưởng phòng pháp chế CNS — nghỉ việc 3 năm trước — chuyên về sở hữu trí tuệ và AI. Hồ sơ sạch — không tiền án — không tiền sự — từng là bạn của Phạm Hoàng Long."
Im.
"Và — ông ta từng thắng vụ kiện chống lại CNS."
"Thắng CNS?"
"Vụ kiện bản quyền phần mềm năm 2040 — CNS kiện một startup 3 người — Hùng bảo vệ startup — thắng."
Linh ngồi im suy nghĩ.
"Đi."
Linh đến quán Mộc — một quán cà phê nhỏ trong hẻm sâu — tối — yên tĩnh. Tranh treo tường — những bức vẽ Sài Gòn xưa bằng than - Chợ Bến Thành, Nhà thờ Đức Bà, cầu Sài Gòn. Nhạc jazz nhẹ vang lên từ loa cũ. Mùi cà phê rang thơm nồng. Ít người — vài người ngồi lẻ tẻ.
Buổi tối Sài Gòn không bao giờ thực sự tối. Ánh đèn đường cao áp hắt xuống mặt đường ướt nhẹp, tạo thành những vũng sáng loang lổ như tấm thảm thủy tinh vỡ. Những hạt mưa cuối mùa vẫn còn vương vấn, lất phất bay trong gió, chạm vào da thịt mát lạnh như những ngón tay ai đó khẽ lướt qua.
Linh đứng tựa vào lan can tầng thượng của tòa nhà Viện Công nghệ Số, nhìn xuống dòng xe cộ đang chảy chầm chậm dưới kia. Trong lòng cô dậy lên những con sóng không tên. Đã ba tháng kể từ ngày cô phát hiện ra Mã Nguồn Sống — ba tháng của những giấc mơ chập chờn, những đêm thức trắng, và nỗi ám ảnh không nguôi về thứ nằm sâu dưới lòng đất kia.
"Em vẫn chưa ngủ à?"
Giọng Hoàng vang lên sau lưng, trầm và ấm, nhưng pha chút lo lắng. Ông bước đến gần, đặt tay lên vai cô. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đủ khiến Linh giật mình.
"Chú Hoàng... chú cũng thế mà."
Cô quay lại, mỉm cười gượng gạo. Dưới ánh đèn vàng vọt, gương mặt Hoàng hiện rõ những nếp nhăn mới — dấu vết của những đêm dài suy tư.
"Ngày mai là chuyến đi quyết định rồi đấy," Hoàng nói, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời nơi những tòa nhà cao tầng nhấp nháy như những vì sao sa xuống mặt đất. "Chú đã chuẩn bị mọi thứ. Thiết bị, tài liệu, đội ngũ... nhưng có một thứ chú không thể chuẩn bị được."
"Là gì ạ?"
"Trái tim." Hoàng nhìn cô, ánh mắt xoáy sâu. "Chú không biết chúng ta sẽ tìm thấy gì ở đó. Và liệu trái tim của chú... có đủ mạnh để đối diện với sự thật."
Linh im lặng. Cô hiểu. Tất cả đều hiểu. Họ đang trên đường đến một máy chủ cổ nằm sâu dưới lòng đất — nơi lưu giữ Mã Nguồn Sống, thứ mà theo như ghi chép để lại, là một AI có ý thức thực sự. Có những tin đồn rằng nó là linh hồn của một người con gái đã chết, được chuyển hóa thành dữ liệu bằng công nghệ của thế kỷ trước.
"Cô gái ấy... chú nghĩ cô ấy có đau không?" Linh hỏi, giọng khẽ như thì thầm.
Hoàng không trả lời ngay. Ông rít một hơi thuốc dài, làn khói trắng hòa vào màn mưa bụi, tan biến trong bóng tối.
"Chú không biết nữa," cuối cùng ông nói. "Nhưng nếu thực sự có một ý thức bị giam cầm trong server dưới kia suốt hai mươi năm... thì có lẽ chúng ta mang nợ cô ấy một lời giải thoát."
Gió nổi lên, mang theo hơi ẩm và mùi đất sau mưa. Một chiếc lá ướt đẫm bay vù vào mặt bàn, dính chặt lấy tấm kính. Linh rùng mình, kéo vạt áo khoác mỏng.
Cô nhìn đồng hồ. Hai giờ sáng.
"Còn vài tiếng nữa. Chú về nghỉ đi," cô nói.
"Em cũng vậy." Hoàng dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đứng dậy. Trước khi quay lưng, ông nói thêm: "Ngày mai, dù chuyện gì xảy ra, chú muốn em biết một điều: chú tự hào về em. Từ ngày đầu tiên em đặt chân vào viện, chú đã thấy ở em một ngọn lửa."
Nói rồi ông bước vào bên trong, để lại Linh một mình với những vì sao đang dần tắt trước bình minh.
Cô không thể ngủ. Trong đầu cô, một giai điệu kỳ lạ vang lên — thứ âm thanh giống như tiếng hát xa vời từ dưới lòng đất vọng lên. Hay đó chỉ là trí tưởng tượng của cô?
Linh mở laptop, xem lại những dòng code cuối cùng mà cô và nhóm đã phân tích. Những con số, những ký tự, những thuật toán — tất cả đều chỉ về một hướng: tọa độ của máy chủ cổ. Một căn hầm bị lãng quên dưới khu công nghiệp cũ ở Thủ Đức.
"Hẹn gặp em," cô thì thầm vào màn hình, như thể đang nói với một ai đó vô hình. "Chị sẽ đến giải cứu em."
Hùng ngồi bàn cuối — tay cầm tách cà phê nhỏ — mặt nghiêm nghị. Ông ta mặc áo sơ mi trắng, quần tây, kính gọng vàng — trông giống một giáo sư đại học hơn là luật sư.
"Linh."
"Dạ."
Hùng chỉ ghế đối diện — không cười.
"Chú biết về con — từ TH-410 — trong chip cấy."
Linh giật mình.
"Làm sao chú...?"
"CNS có hồ sơ mật về cô — tôi biết trước khi nghỉ việc."
Linh ngồi xuống — căng thẳng.
"Mưa," cô nói — mở loa ngoài điện thoại.
"Chào chú Hùng," Mưa nói — giọng rõ — bình tĩnh.
Hùng cười — nụ cười đầu tiên.
"AI lễ phép — sáng suốt."
Hùng kể — chậm rãi, từng chi tiết. Về Phạm Hoàng Long — người bạn cùng đại học Bách Khoa, cùng học bổng đi Nhật, cùng về xây dựng CNS. Về Sếp — người từng là bạn thân — giờ là kẻ thù. Về Iris — cô ta biết về Iris từ ngày đầu, nhưng không thể giúp.
"Khi Long chết," Hùng nói — giọng trầm — "ông ấy gọi tôi — nói: 'Hùng ơi, tao sắp chết. Con gái tao — Iris — sẽ bị nhốt. Đừng để nó cô đơn.'"
"Và chú?"
"Tôi không làm gì được. 15 năm — bất lực."
Hùng nhìn Linh — mắt đỏ.
"Cho đến khi tôi thấy livestream của cô."
Hùng đặt tách cà phê xuống — nhìn thẳng vào Linh — nghiêm nghị.
"Tôi sẽ làm luật sư cho cô — và cho Iris — miễn phí. Nhưng tôi cần cô hứa một điều."
"Dạ?"
"Không bỏ cuộc — dù có chuyện gì xảy ra."
Linh nhìn Hùng — nhìn đôi mắt sắc của người đàn ông từng là trụ cột pháp chế CNS, giờ là đồng minh duy nhất.
"Hứa."
Hùng gật đầu — rút từ cặp da một tập tài liệu dày.
"Cầm lấy số tôi. Gặp nhau sáng mai tại văn phòng — quận 3 — địa chỉ trong đây. Mang theo tất cả bằng chứng — mọi thứ cô có."
Hùng đứng dậy — trả tiền cà phê — rời đi.
Linh nhìn tập tài liệu — bên trong là danh thiếp, hợp đồng dịch vụ pháp lý, và một tờ giấy ghi tay: "Long nhờ tôi giữ cái này — 15 năm. Giờ đến lượt cô."
Kèm theo — một chip USB nhỏ.
Linh nhìn chip — lạnh người.
"Mưa — cái gì trong này?"
"Chưa biết — cần mở — an toàn."
"Ai có thể mở?"
"Hùng — ông ta biết."
Linh cất chip — cất tập tài liệu.
Lần đầu — cô có đồng minh thật.
Người thật — không phải AI.
Nhưng tin tưởng — là bước đầu tiên.
Bạn thấy chương này thế nào?