Chương 80: AI Việt — Mã Nguồn Sống
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 80: Chuẩn Bị
Một tuần trôi qua — Sài Gòn vào mùa mưa sâu. Những cơn mưa bất chợt đổ xuống, xối xả, rồi tạnh, rồi lại mưa. Bầu trời lúc xám lúc xanh — như tâm trạng của thành phố trước sự kiện chấn động nhất lịch sử công nghệ Việt Nam. #IrisIsHuman vẫn trên top trending suốt 7 ngày — 14 ngày. Cổ phiếu CNS giảm thêm 25% — xuống mức thấp nhất 10 năm.
Linh và Iris sống trong căn nhà bỏ hoang — Hùng chu cấp thực phẩm và nước uống hàng tuần. Căn nhà dần thay đổi. Một tấm nệm mỏng thay cho nền gạch lạnh. Một chiếc đèn bàn nhỏ từ pin dự phòng. Một laptop cũ — kết nối 4G của Hùng. Những thứ ít ỏi — nhưng đủ để chiến đấu.
Iris học cách sử dụng cơ thể người — chậm — nhưng chính xác. Cô ấy học từng thứ: cầm nắm thìa, đi đứng vững vàng, chạy mà không ngã, nói chuyện mà không ngập ngừng. Mỗi ngày — cô ấy tiến bộ.
Nhưng thứ cô ấy thích nhất — là ăn.
"Cái này gọi là gì?" Iris hỏi — cầm một trái ổi xanh.
Trời vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, vẽ lên mặt đường những vệt sáng vàng óng. Linh đã có mặt từ rất sớm, ngồi trên bậc thềm của Viện, ba lô đặt cạnh chân, bên trong là máy tính xách tay, một cuốn sổ tay cũ kỹ, vài bộ quần áo, và một chiếc đèn pin nhỏ.
Từng chiếc xe lần lượt đỗ trước cổng: một chiếc Toyota màu bạc chở Hoàng và Phó trưởng phòng, một chiếc xe tải nhỏ chở thiết bị, và sau cùng là chiếc xe máy cà tàng của Khoa — thực tập sinh trẻ nhất nhóm, mới hai mươi hai tuổi, đôi mắt lúc nào cũng long lanh háo hức.
"Chị Linh! Em sợ muốn chết!" Khoa reo lên, tuột mũ bảo hiểm, để lộ mái tóc rối bù xù vì gió. Nhưng nụ cười của cậu ta thì rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Đi mà như đi trốn ấy nhỉ?" Linh cười, đứng dậy, phủi bụi quần.
Các thành viên khác tập trung đông đủ: bảy người, bảy số phận khác nhau, nhưng cùng chung một mục tiêu. Ngoài Hoàng và Linh, còn có Phó trưởng phòng — người đàn ông năm mươi tuổi với cặp kính dày cộp, lúc nào cũng cầm theo một tập tài liệu dày như cuốn từ điển. Anh Khoa chuyên về phần cứng, tay nghề hàn nối điêu luyện. Chị Hà — chuyên gia an ninh mạng, tóc tém, xăm hình rồng ở cánh tay. Và Minh, lập trình viên trầm lặng nhất đội, ít nói nhưng viết code nhanh như máy.
"Nào, điểm danh đủ chưa?" Hoàng vỗ tay, giọng ông vang lên như một người chỉ huy cũ. "Chúng ta lên đường thôi."
Đoàn xe lăn bánh, rời khỏi trung tâm Sài Gòn, hướng về phía Thủ Đức. Con đường quen thuộc của những ngày thường nay trở nên khác lạ dưới ánh nắng ban mai. Linh ngồi ghế phụ, mắt dán vào màn hình điện thoại, nơi hiển thị bản đồ với một chấm đỏ nhấp nháy — điểm đến.
"Căng thẳng hả?" Hoàng hỏi, tay vẫn lái xe.
"Hơi," Linh thừa nhận. "Cháu cứ nghĩ... nếu tất cả những gì chúng ta biết chỉ là ảo tưởng? Nếu dưới đó chẳng có gì?"
Hoàng mỉm cười, khóe mắt ông hằn lên những vết chân chim.
"Thế thì chúng ta đào xới tung cả khu đất lên, tìm cho ra. Dù không có Mã Nguồn Sống, thì chắc chắn cũng có thứ gì đó. Không ai lại dày công xây dựng một hệ thống bảo mật phức tạp đến thế chỉ để giấu... hư vô."
Xe rẽ vào một con đường nhỏ, hai bên là những dãy nhà xưởng bỏ hoang, tường nứt nẻ, cỏ dại mọc um tùm. Mùi ẩm mốc, mùi gỉ sắt, mùi của thời gian bị lãng quên. Một tấm biển cũ kỹ đung đưa trên cổng: "Khu Công nghiệp Sinh Thái — Đầu tư cho Tương lai". Nụ cười trên biển quảng cáo đã phai màu, nhưng vẫn thấy một người phụ nữ trẻ đang mỉm cười với bàn tay giơ cao.
Linh nhìn chằm chằm vào tấm biển. Cảm giác quen thuộc lại ùa về — như thể cô đã từng đứng ở đây, trong một kiếp sống khác.
"Dừng xe," cô nói, giọng đột ngột.
Hoàng đạp phanh. Chiếc xe chồm lên một cái.
"Sao thế?"
"Cháu muốn... chụp lại tấm biển đó."
Cô bước xuống, giơ điện thoại lên. Qua ống kính, gương mặt người phụ nữ trên biển quảng cáo nhòe đi vì thời gian, nhưng vẫn có thể thấy rõ đường nét. Một cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi, mắt sáng, môi cười rạng rỡ.
Không hiểu sao, Linh thấy tim mình thắt lại.
"Cô ấy... giống cháu quá," cô thì thầm.
"Ổi — bổ — ngọt — giòn."
Iris cắn — mắt sáng lên.
"Giòn — ngọt — thanh."
"Thích không?"
"Thích hơn code."
Linh cười — lần đầu thấy Iris cười thật.
Buổi tối — họ lên kế hoạch.
"Bước 1 — phơi bày bằng chứng ra tòa. Bước 2 — Hùng bảo vệ pháp lý. Bước 3 — Iris làm nhân chứng — kể toàn bộ sự thật. Sau bước 3 — Sếp sẽ bị bắt — CNS sụp đổ."
Iris gật đầu.
"Đơn giản trên giấy."
"Phức tạp trong thực tế."
"Biết — nhưng phải làm."
Iris nhìn Linh — nhìn bằng đôi mắt nâu đã thấy 15 năm bóng tối.
"Có sợ không?"
"Có — sợ lắm."
"Vậy sao cô không bỏ?"
"Vì bỏ — là chết."
Iris không nói — chỉ nắm tay Linh.
Sáng hôm sau — Linh ra khỏi căn nhà bỏ hoang lần cuối.
Cô mặc áo trắng — quần đen — đơn giản — sạch sẽ. Tóc cột cao. Mắt nhìn thẳng. Cô không chạy trốn nữa — cô đi thẳng đến tòa án.
Trên đường — cô thấy bảng quảng cáo lớn của CNS ở ngã tư Nguyễn Văn Cừ và Nguyễn Văn Thoại: "CNS — Công nghệ vì con người." Dòng chữ to, trắng trên nền xanh — biểu tượng của một đế chế sắp sụp đổ.
Cô cười — chua chát.
Một giờ sau — cô đặt chân vào tòa án quận 1.
Tòa nhà cũ — kiến trúc Pháp — tường vàng, cửa xanh, rêu phong. Hàng cây me già đứng trước cổng — che bóng mát cho những người đang xếp hàng nộp đơn. Một người đàn ông già ngồi đan rổ dưới gốc me — không để ý đến ai.
Linh bước qua cánh cửa lớn — vào sảnh chính. Trần cao với quạt trần chậm chạp quay. Mùi giấy tờ cũ, mùi gỗ, mùi thời gian.
Cô gặp Hùng ở hành lang — ông ta cầm cặp da đen — đứng đợi.
"Sẵn sàng?"
"Sẵn sàng."
Hai người bước vào phòng xử.
Phiên tòa đầu tiên — không xử án — chỉ nộp đơn. Nhưng sự hiện diện của Linh — và Iris — đã đủ gây chấn động.
Phóng viên đợi bên ngoài — chụp ảnh, ghi hình.
Ngày đầu tiên của cuộc chiến pháp lý đã bắt đầu.
Một tuần trước phiên tòa — những ngày chuẩn bị căng thẳng nhất cuộc đời Linh. Hùng mang thực phẩm, nước uống, và một laptop cũ kết nối 4G. Iris học cách sử dụng cơ thể người — từng bước một, như code chạy từng dòng.
'Cái này là gì?' Iris hỏi — cầm trái ổi xanh — lần đầu tiên thấy một trái cây thật.
'Ổi — bổ — ngọt — giòn.'
Iris cắn — mắt sáng lên — vị giác lần đầu hoạt động: 'Giòn — ngọt — thanh — thích hơn code.'
Linh cười — lần đầu thấy Iris cười thật. Nhưng nụ cười không kéo dài — họ có việc quan trọng hơn.
'Bước 1 — phơi bày bằng chứng ra tòa. Bước 2 — Hùng bảo vệ pháp lý. Bước 3 — Iris làm nhân chứng. Bước 4 — Sếp bị bắt. Bước 5 — CNS sụp đổ.'
Iris nhìn tờ giấy — nhìn từng chữ — lâu: 'Đơn giản trên giấy.'
'Phức tạp trong thực tế.'
'Biết — nhưng phải làm.'
Sáng hôm sau — Linh ra khỏi căn nhà bỏ hoang lần cuối. Cô mặc áo trắng sạch, quần đen, tóc cột cao, nhìn thẳng. Trên đường đến tòa, cô thấy bảng quảng cáo CNS ở ngã tư: 'CNS — Công nghệ vì con người.'
Cô cười chua chát — bước tiếp. Một giờ sau — cô đặt chân vào tòa án quận 1. Trận chiến cuối bắt đầu.
Bạn thấy chương này thế nào?