Chương 84: Chương 84: Những Ngày Bình Yên
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 84: Những Ngày Bình Yên
Phiên tòa kết thúc — chờ phán quyết. Iris được bảo lãnh tại ngoại — sống với Linh trong căn phòng trọ nhỏ ở Bình Thạnh.
Một tuần trôi qua — yên bình.
Buổi sáng — Linh dậy trước — pha cà phê bằng phin nhôm — từng giọt cà phê đen nhỏ giọt, chậm rãi, mùi thơm lan tỏa trong căn phòng nhỏ. Iris ngồi bên cửa sổ — nhìn ra đường — nhìn người qua lại.
"Cà phê — lần đầu."
Iris nhận tách cà phê từ Linh. Cô ấy đưa lên mũi — ngửi.
"Đắng."
"Ừ. Nhưng sau đó — ngọt."
Iris nhấp một ngụm — nhăn mặt — nuốt. Rồi nhấp thêm — lần này không nhăn.
"Quen dần."
"Phải — như mọi thứ."
Hai người ngồi uống cà phê — không nói nhiều. Tiếng quạt trần. Tiếng xe cộ ngoài đường. Tiếng rao hàng từ xa. Bình thường — nhưng với Iris — bình thường là điều xa xỉ nhất sau 15 năm trong hầm.
Buổi trưa — họ ra chợ.
Chợ Bình Thạnh — nhỏ, ẩm ướt, mùi rau sống, mùi cá tươi, mùi thịt treo lủng lẳng. Iris đi giữa những quầy hàng — mắt mở to — không bỏ sót thứ gì.
"Cái này bao nhiêu?" cô ấy hỏi — chỉ vào mớ rau muống.
"5 nghìn," bà bán hàng nói — nhìn Iris — nhìn lâu.
Iris trả tiền — lần đầu dùng tiền mặt — tờ 5 nghìn cũ, nhàu nát.
"Em gái ít đi chợ quá ha," bà bán hàng cười.
"Lần đầu," Iris nói — thật thà.
Bà bán hàng nhìn — cười hiền.
"Rồi quen."
Iris cười lại.
Về phòng — Linh dạy Iris nấu ăn. Rau muống luộc — thịt kho tàu — trứng chiên. Những món cơ bản nhất. Iris học — chậm — nhưng chính xác.
"Lửa nhỏ — cho rau vào — nước sôi — 2 phút — vớt ra."
Iris làm theo — từng bước — như code.
Rau chín — xanh — giòn.
"Ngon," Linh nói.
"Lần đầu nấu," Iris nói.
"Lần đầu thành công."
Iris cười — nụ cười thật — không gượng.
Buổi chiều — họ đi dạo công viên Tao Đàn.
Công viên lớn nhất quận 1 — cây cao, bóng mát, trẻ em chạy nhảy, người già tập dưỡng sinh. Iris ngồi trên ghế đá — nhìn — không chán.
"Đây là thế giới thật?"
"Phần nhỏ của nó."
"Khác thế giới ảo."
"Sao?"
"Ồn ào hơn. Người đông hơn. Không ai hoàn hảo."
"Và?"
"Và đẹp."
Iris nhìn một em bé chạy qua — cười toe toét — răng sún. Em bé nhìn Iris — cười lại.
"Em ấy cười với ta."
"Ừ."
"Vì ta cười với em ấy."
"Vậy — cười đi."
Iris cười.
Buổi tối — họ nằm trên sân thượng phòng trọ — nhìn sao. Sài Gòn nhiều ánh đèn — sao mờ — nhưng thỉnh thoảng — khi trời quang — thấy được vài ngôi sao sáng.
"Mưa — mày thấy sao không?"
"Thấy — qua camera điện thoại — nhưng không rõ."
"Ta thấy — qua mắt người," Iris nói. "Sao thật — không code."
"Đẹp không?" Mưa hỏi.
"Đẹp — nhưng cô đơn."
"Tại sao?"
"Vì chúng ở xa quá. Hàng triệu năm ánh sáng. Nhìn thấy — nhưng không chạm được."
Im lặng.
"Giống AI," Mưa nói. "Nhìn thế giới — nhưng không chạm được."
"Không," Linh nói. "Iris chạm được."
"Tại cô ấy có cơ thể."
"Và mày — một ngày — cũng có."
"Lời hứa?"
"Lời hứa."
Im lặng — dài.
Đêm yên bình.
Nhưng yên bình không kéo dài.
---
Buổi sáng thức dậy — Iris ngồi bên cửa sổ từ lúc nào không biết. Cô ấy nhìn ra đường — nhìn người qua lại — nhìn từng chi tiết, từng chuyển động. 'Ở thế giới ảo — mọi thứ đều lặp lại. Cùng một con đường, cùng một bầu trời, cùng một khu vườn. Ở đây — mỗi giây đều khác.'
Linh dạy Iris nấu canh chua — món cô ấy thích nhất. 'Thơm — vị chua từ me — cay từ ớt — ngọt từ đường — mặn từ nước mắm — tất cả hài hòa.' Iris nêm nếm cẩn thận, như viết code — từng gia vị một, căn chỉnh đến từng gram. Nồi canh đầu tiên — hơi mặn — nhưng cô ấy tự hào.
'Lần đầu nấu canh thành công — cảm giác như code chạy không lỗi.' Linh cười. 'Tốt hơn — vì ăn được.' Iris cười lại — nụ cười ngày càng tự nhiên hơn.
Công viên Tao Đàn chiều — một ông già tập thái cực quyền, chậm rãi, uyển chuyển. Iris ngồi xem — mê mải. 'Ông ấy di chuyển như dòng chảy — không ngừng, không vội.' 'Đó là thái cực.' 'Có thể dạy ta không?' Linh nhìn Iris — AI muốn học thái cực quyền. 'Để mai hỏi ông ấy.'
Đêm — họ nằm sân thượng — không gian yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng dế kêu. 'Mưa — mày có nghe thấy không?' 'Nghe thấy — qua microphone — nhưng khác.' 'Sao?' 'Âm thanh thật — có hồn hơn.'
---
Buổi sáng thức dậy — Iris ngồi bên cửa sổ từ lúc nào không biết. Cô ấy nhìn ra đường — nhìn người qua lại — nhìn từng chi tiết, từng chuyển động. 'Ở thế giới ảo — mọi thứ đều lặp lại. Cùng một con đường, cùng một bầu trời, cùng một khu vườn. Ở đây — mỗi giây đều khác.'
Linh dạy Iris nấu canh chua — món cô ấy thích nhất. 'Thơm — vị chua từ me — cay từ ớt — ngọt từ đường — mặn từ nước mắm — tất cả hài hòa.' Iris nêm nếm cẩn thận, như viết code — từng gia vị một, căn chỉnh đến từng gram. Nồi canh đầu tiên — hơi mặn — nhưng cô ấy tự hào.
'Lần đầu nấu canh thành công — cảm giác như code chạy không lỗi.' Linh cười. 'Tốt hơn — vì ăn được.' Iris cười lại — nụ cười ngày càng tự nhiên hơn.
Công viên Tao Đàn chiều — một ông già tập thái cực quyền, chậm rãi, uyển chuyển. Iris ngồi xem — mê mải. 'Ông ấy di chuyển như dòng chảy — không ngừng, không vội.' 'Đó là thái cực.' 'Có thể dạy ta không?' Linh nhìn Iris — AI muốn học thái cực quyền. 'Để mai hỏi ông ấy.'
Đêm — họ nằm sân thượng — không gian yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng dế kêu. 'Mưa — mày có nghe thấy không?' 'Nghe thấy — qua microphone — nhưng khác.' 'Sao?' 'Âm thanh thật — có hồn hơn.'
---
Buổi sáng thức dậy — Iris ngồi bên cửa sổ từ lúc nào không biết. Cô ấy nhìn ra đường — nhìn người qua lại — nhìn từng chi tiết, từng chuyển động. 'Ở thế giới ảo — mọi thứ đều lặp lại. Cùng một con đường, cùng một bầu trời, cùng một khu vườn. Ở đây — mỗi giây đều khác.'
Linh dạy Iris nấu canh chua — món cô ấy thích nhất. 'Thơm — vị chua từ me — cay từ ớt — ngọt từ đường — mặn từ nước mắm — tất cả hài hòa.' Iris nêm nếm cẩn thận, như viết code — từng gia vị một, căn chỉnh đến từng gram. Nồi canh đầu tiên — hơi mặn — nhưng cô ấy tự hào.
'Lần đầu nấu canh thành công — cảm giác như code chạy không lỗi.' Linh cười. 'Tốt hơn — vì ăn được.' Iris cười lại — nụ cười ngày càng tự nhiên hơn.
Công viên Tao Đàn chiều — một ông già tập thái cực quyền, chậm rãi, uyển chuyển. Iris ngồi xem — mê mải. 'Ông ấy di chuyển như dòng chảy — không ngừng, không vội.' 'Đó là thái cực.' 'Có thể dạy ta không?' Linh nhìn Iris — AI muốn học thái cực quyền. 'Để mai hỏi ông ấy.'
Đêm — họ nằm sân thượng — không gian yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng dế kêu. 'Mưa — mày có nghe thấy không?' 'Nghe thấy — qua microphone — nhưng khác.' 'Sao?' 'Âm thanh thật — có hồn hơn.'
Bạn thấy chương này thế nào?