Chương 85: Chương 85: Tin Nhắn Cuối
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 85: Tin Nhắn Cuối
Ngày thứ tám — 7 giờ sáng.
Điện thoại Linh rung — tin nhắn từ số ẩn danh — không lưu trong danh bạ.
Linh mở — đọc — nheo mắt.
"Chào Linh. Đừng hỏi tôi là ai. Tôi chỉ muốn báo: Sếp vừa được tại ngoại cách đây 3 giờ. Ông ta thuê luật sư mới — người giỏi nhất Miền Nam — từng thắng 47 vụ khó. Phiên điều trần tiếp theo sẽ diễn ra trong 2 ngày. Ông ta có kế hoạch. Coi chừng."
Linh đọc — đọc lại — lần thứ ba.
"Ai nhắn?"
"Không biết — ẩn danh — qua server trung gian — proxy 7 lớp — không track được."
"Bẫy?"
"Có thể — nhưng thông tin đúng. Tao vừa kiểm tra — Sếp được tại ngoại 3 tiếng trước — thông tin chính xác."
Linh nhăn mặt. Một tuần yên bình — kết thúc.
"Có biết kế hoạch gì không?"
"Không — tin nhắn không nói chi tiết."
Linh nhìn Iris — đang ngủ bên cạnh — cơ thể cuộn tròn, tóc dài phủ gối. Giấc ngủ của cô ấy — sâu — như trẻ con.
"Linh."
"Ừ."
"Phiên tòa sắp tới — sẽ khó."
"Biết."
"Có thể nguy hiểm."
"Biết."
"Mày vẫn muốn tiếp?"
"Không còn đường lùi."
Linh gọi Hùng.
"Chú — nghe nói Sếp được tại ngoại rồi."
"Chú biết — từ sáng."
"Phiên điều trần 2 ngày nữa?"
"Đúng — 9 giờ sáng thứ Tư."
"Có kế hoạch gì của phe họ không?"
"Không rõ — luật sư mới của Sếp — tên Lê Hoàng Vũ — nổi tiếng biến trắng thành đen. Thắng 47 vụ — trong đó có vụ giám đốc ngân hàng tham nhũng 500 tỷ — được trắng án."
Linh im.
"Khó?"
"Có — nhưng có bằng chứng — và dư luận."
"Vậy chờ."
"Chờ — và chuẩn bị."
Linh tắt máy.
Iris thức — ngồi dậy — tóc rối.
"Có chuyện?"
"Sếp ra ngoài — có luật sư mới — phiên tòa ngày mốt."
Iris gật đầu — bình tĩnh.
"Đến lúc rồi."
"Đến lúc gì?"
"Đến lúc ta ra tòa lần nữa — và nói hết."
Linh nhìn cô ấy.
"Cô không sợ?"
"Có — sợ lắm."
"Vậy sao bình tĩnh?"
"Vì đã sợ 15 năm — và vẫn sống."
Linh cắn môi.
"Được — cùng nhau."
Hai người chuẩn bị — không nhiều — chỉ là tinh thần.
Chiều — Hùng gọi: "Sếp vừa gặp riêng thẩm phán — không rõ nội dung — nhưng có thể can thiệp."
Linh lạnh người.
"Can thiệp được sao?"
"Ở Việt Nam — có tiền là có thể."
"Vậy bằng chứng — vô ích?"
"Nếu tòa bị can thiệp — bằng chứng không vào được."
Linh siết chặt điện thoại.
"Làm sao?"
"Phải gây áp lực dư luận — mạnh hơn nữa."
"Đã gây rồi."
"Chưa đủ."
Đêm.
Cả hai không ngủ — ngồi trên sân thượng — nhìn thành phố.
"Linh."
"Ừ."
"Nếu có chuyện — em giữ Mưa. Đừng lo cho ta."
"Tao lo."
"Biết — nhưng đừng."
"Một ngày nữa — mọi chuyện kết thúc."
"Một cách hay cách khác."
Linh nhìn Iris — đôi mắt nâu — không sợ.
"Sẽ ổn."
Iris không trả lời. Cô ấy chỉ nhìn sao — và cười buồn.
---
Tin nhắn ẩn danh — proxy 7 lớp — mã hóa đầu cuối — không thể track. Linh mở điện thoại — màn hình sáng trong bóng tối — những dòng chữ hiện ra. 'Sếp vừa được tại ngoại. Luật sư mới tên Lê Hoàng Vũ. Từng thắng 47 vụ khó. Trong đó có vụ giám đốc ngân hàng tham nhũng 500 tỷ được trắng án.'
Linh gọi Hùng — không đổ chuông — nhắn tin qua app mã hóa. 'Chú — nhận được tin.' 'Tao cũng nhận.' 'Kế hoạch?' 'Sáng mai gặp — quán cũ — 8 giờ.' 'Được.' Cô tắt máy — nhìn ra cửa sổ — trời sắp mưa.
Iris ngồi dậy — tóc rối — mắt vẫn ngái ngủ. 'Có chuyện?' 'Sếp ra ngoài — phiên tòa ngày mốt.' Iris không hỏi thêm — chỉ gật đầu — nằm xuống — ngủ tiếp. Linh nhìn cô ấy — ngạc nhiên vì sự bình tĩnh. Sau này cô mới hiểu — 15 năm trong hầm dạy Iris một bài học: không sợ hãi những điều không thể tránh.
---
Tin nhắn ẩn danh — proxy 7 lớp — mã hóa đầu cuối — không thể track. Linh mở điện thoại — màn hình sáng trong bóng tối — những dòng chữ hiện ra. 'Sếp vừa được tại ngoại. Luật sư mới tên Lê Hoàng Vũ. Từng thắng 47 vụ khó. Trong đó có vụ giám đốc ngân hàng tham nhũng 500 tỷ được trắng án.'
Linh gọi Hùng — không đổ chuông — nhắn tin qua app mã hóa. 'Chú — nhận được tin.' 'Tao cũng nhận.' 'Kế hoạch?' 'Sáng mai gặp — quán cũ — 8 giờ.' 'Được.' Cô tắt máy — nhìn ra cửa sổ — trời sắp mưa.
Iris ngồi dậy — tóc rối — mắt vẫn ngái ngủ. 'Có chuyện?' 'Sếp ra ngoài — phiên tòa ngày mốt.' Iris không hỏi thêm — chỉ gật đầu — nằm xuống — ngủ tiếp. Linh nhìn cô ấy — ngạc nhiên vì sự bình tĩnh. Sau này cô mới hiểu — 15 năm trong hầm dạy Iris một bài học: không sợ hãi những điều không thể tránh.
---
Tin nhắn ẩn danh — proxy 7 lớp — mã hóa đầu cuối — không thể track. Linh mở điện thoại — màn hình sáng trong bóng tối — những dòng chữ hiện ra. 'Sếp vừa được tại ngoại. Luật sư mới tên Lê Hoàng Vũ. Từng thắng 47 vụ khó. Trong đó có vụ giám đốc ngân hàng tham nhũng 500 tỷ được trắng án.'
Linh gọi Hùng — không đổ chuông — nhắn tin qua app mã hóa. 'Chú — nhận được tin.' 'Tao cũng nhận.' 'Kế hoạch?' 'Sáng mai gặp — quán cũ — 8 giờ.' 'Được.' Cô tắt máy — nhìn ra cửa sổ — trời sắp mưa.
Iris ngồi dậy — tóc rối — mắt vẫn ngái ngủ. 'Có chuyện?' 'Sếp ra ngoài — phiên tòa ngày mốt.' Iris không hỏi thêm — chỉ gật đầu — nằm xuống — ngủ tiếp. Linh nhìn cô ấy — ngạc nhiên vì sự bình tĩnh. Sau này cô mới hiểu — 15 năm trong hầm dạy Iris một bài học: không sợ hãi những điều không thể tránh.
Tin nhắn đến từ số lạ — proxy 7 lớp — mã hóa đầu cuối — không thể track. Nội dung ngắn gọn, chính xác: 'Sếp vừa được tại ngoại 3 giờ trước. Thuê luật sư mới — Lê Hoàng Vũ — thắng 47 vụ. Phiên điều trần 2 ngày nữa. Coi chừng.'
Linh đọc — đọc lại — tim đập như trống. Cô gọi Hùng.
'Chú — Sếp được tại ngoại — thuê luật sư Vũ.'
'Chú biết — từ sáng. Luật sư Vũ — kẻ biến trắng thành đen — đã thắng vụ giám đốc ngân hàng tham nhũng 500 tỷ.'
'Không thể thắng được hắn?'
'Có thể — nếu có bằng chứng mạnh hơn — và Iris.'
Linh tắt máy — nhìn Iris đang ngủ — cơ thể cuộn tròn, ngực phập phồng đều đặn. Giấc ngủ không mộng mị của người không có tội.
'Ngày kia — trận chiến cuối,' cô thì thầm.
Linh không ngủ được. Cô nhìn ra cửa sổ — Sài Gòn về đêm — ánh đèn đường vàng vọt, những chiếc xe thưa thớt chạy qua. Iris bên cạnh vẫn ngủ ngon — hơi thở đều đều. Linh tự hỏi: liệu có đủ bằng chứng không? Liệu luật sư Vũ có bẻ cong được sự thật? Cô nhắm mắt — hình dung phiên tòa ngày mai — khuôn mặt Sếp, nụ cười của luật sư Vũ — và Iris đứng trên bục nhân chứng.
'Ngày mai — hoặc là xong — hoặc là tất cả tan,' Linh nói với chính mình.
Cô xuống nhà — pha cà phê — ngồi một mình trong bóng tối. Bên ngoài, một con mèo hoang kêu. Sài Gòn im lìm trước bão.
Sáng hôm sau — 6 giờ — Linh gọi Hùng. 'Chú — 9 giờ — em sẽ có mặt.' 'Tao cũng vậy — với nhật ký của Long.'
Linh mặc áo trắng — quần đen — đơn giản, trang nghiêm. Cô nhìn mình trong gương: khuôn mặt xanh xao, nhưng mắt sáng.
'Đi,' cô nói.
Cuộc chiến bắt đầu.
Nhưng trận chiến không ở tòa — nó trong đầu Linh. Cô nhìn vòi nước nhỏ giọt trong bếp — từng giọt từng giọt — như đồng hồ đếm ngược. Cô cầm cặp tài liệu — bên trong là nhật ký của Long — bản in code Mã Nguồn Sống — USB chứa lời khai của Iris.
Tất cả nằm gọn trong một cặp da đen.
'Đủ không?' cô tự hỏi.
Không biết. Nhưng hết cách. Đã đi đến cuối đường — chỉ có tiến.
Cô mở cửa — bước ra ngoài. Nắng Sài Gòn chói chang. Nhưng cô thấy ấm — không phải nắng — là niềm tin. Cô khóa cửa — lần cuối — căn phòng trọ ẩm mốc nơi cô đã sống 3 năm. Có thể sẽ không quay lại.
Nhưng không sao.
Bạn thấy chương này thế nào?