Chương 88: Chương 88: Phán Quyết
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 88: Phán Quyết
Ba ngày sau — phán quyết. Cả nước chờ đợi trong hồi hộp.
Ngày hôm đó — Sài Gòn nắng gắt. Nhiệt kế ngoài phố chỉ 38 độ. Nhưng dòng người vẫn đổ về tòa án quận 1 từ sáng sớm — sinh viên, kỹ sư, nhà báo, nhà hoạt động, người tò mò. Hàng trăm người đứng chật vỉa hè, tràn xuống lòng đường. Cảnh sát phải điều thêm lực lượng để giữ trật tự.
Bên trong phòng xử — sức nóng còn kinh khủng hơn. Hơn 200 người ngồi chật kín — ghế không đủ, nhiều người đứng dọc tường. Không khí nặng nề — như chờ đợi một bản án tử hình.
Linh ngồi hàng ghế đầu — tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Iris ngồi bên cạnh — cơ thể căng cứng — nhưng mặt bình tĩnh. Cô ấy không khóc — không run — chỉ nhìn thẳng về phía thẩm phán.
Sếp ngồi bên kia phòng — luật sư Vũ bên cạnh — mặt lạnh tanh. Họ không nhìn nhau. Họ không nhìn ai.
Hùng ngồi bên phải Linh — laptop mở sẵn — tay đặt trên bàn phím — sẵn sàng cho tranh luận cuối.
Thẩm phán bước vào. Mọi người đứng dậy. Im lặng.
"Tuyên phán quyết."
Giọng thẩm phán vang lên — đều, lạnh, không cảm xúc.
"Sau khi xem xét toàn bộ chứng cứ — lời khai — nhật ký của Phạm Hoàng Long — và các tài liệu pháp lý liên quan — tòa tuyên bố."
Bà ta dừng lại — một giây — nhưng với những người trong phòng — nó kéo dài cả thế kỷ.
"Một — Iris — được công nhận là thực thể pháp lý. Có quyền công dân. Có quyền tự do. Có quyền bảo vệ trước pháp luật như mọi công dân Việt Nam."
Phòng xử bùng nổ.
Tiếng vỗ tay — tiếng khóc — tiếng hò reo — hòa vào nhau thành một âm thanh hỗn độn. Phóng viên chụp ảnh liên tục — đèn flash lóe sáng. Một người phụ nữ ở hàng ghế sau òa khóc.
Iris ngồi im — không cử động. Nước mắt cô ấy lặng lẽ chảy — không kìm được.
Linh nắm tay cô ấy — siết chặt.
"Hai — Mai Văn Quảng — chủ tịch CNS — bị kết tội nhân bản trái phép AI có ý thức, giam giữ người trái pháp luật, 127 tội hủy hoại sinh mạng — tổng án: 25 năm tù."
Sếp ngồi im — mặt trắng bệch — mắt nhìn vào khoảng không. Luật sư Vũ đứng dậy ngay lập tức.
"Kháng cáo!"
"Quyền kháng cáo được bảo lưu."
"Ba — CNS bị đình chỉ hoạt động trong 2 năm — chờ tái cấu trúc toàn bộ hệ thống AI — dưới sự giám sát của Bộ Khoa học và Công nghệ."
Thẩm phán gõ búa.
"Phiên tòa kết thúc."
Cảnh sát tiến tới — dẫn Sếp ra ngoài. Ông ta đi — không nói — không nhìn lại.
Linh không nghe thấy gì nữa. Cô chỉ biết Iris ôm chặt cô — khóc — lần đầu tiên khóc thật sự — nước mắt nóng hổi thấm ướt vai áo.
"Xong rồi — thật sự xong rồi."
"Xong rồi."
Bên ngoài — đám đông reo hò vang trời. "Công lý! Công lý! Công lý!" Những băng rôn tung bay. Một sinh viên leo lên cột đèn — giơ cao tấm biển: "Iris là người — công lý đã thắng."
Khi Linh và Iris bước ra khỏi tòa — ánh nắng chiếu rọi. Phóng viên ập tới — nhưng lần này Linh không trốn. Cô dừng lại — nhìn vào ống kính — nhìn vào hàng triệu người đang xem.
"Công lý cho tất cả."
Bầu trời Sài Gòn — xanh.
Linh ngước lên — cảm nhận nắng. Lần thứ tư trong đời cô ấy thấy nắng thật — nhưng lần này khác.
Lần này — cô ấy tự do thật sự.
Hai người đi bộ ra khỏi tòa — không đón xe — chỉ đi bộ qua những con đường quen thuộc. Iris nhìn từng cây me, từng quán cóc, từng người qua đường — nhìn bằng đôi mắt của người tự do.
"Cảm ơn," cô ấy nói.
Đơn giản — không hoa mỹ.
"Cảm ơn vì đã kéo tao ra khỏi bóng tối."
Linh không trả lời. Cô chỉ nắm tay Iris — và đi tiếp.
Hoàng hôn buông xuống Sài Gòn — màu cam đỏ trải dài trên những mái nhà. Hai người ngồi trên ghế đá công viên Tao Đàn — nhìn mặt trời lặn.
"Mưa — mày thấy gì?"
"Hoàng hôn — qua camera điện thoại."
"Đẹp không?"
"Code không thể tạo ra màu này."
Linh cười.
"Vài ngày nữa — mày sẽ thấy bằng mắt thật."
"Tao mong chờ."
Im lặng — nhưng ấm áp.
Cuộc sống mới bắt đầu.
---
3 ngày — 72 tiếng — không ngủ. Linh nằm nhìn trần nhà, đếm từng phút. Mỗi tiếng đồng hồ kéo dài như một ngày. Cô không ăn — không uống — chỉ nằm và chờ.
Phòng xử ngày phán quyết — im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng ruồi bay. Thẩm phán đọc bản án — chậm rãi, từng chữ. Khi bà ta nói 'Iris được công nhận là thực thể pháp lý' — Linh không nghe thấy gì nữa. Cô chỉ biết Iris ôm cô — nước mắt nóng hổi.
25 năm cho Sếp. CNS đình chỉ 2 năm. Công lý đã thắng — nhưng cái giá phải trả — 15 năm của Iris — không gì bù đắp được.
Bên ngoài tòa — ánh nắng chói chang. Iris ngước mặt lên trời — lần thứ tư thấy nắng — nhưng lần đầu thấy nắng với tư cách một công dân. Linh nắm tay cô — chặt. 'Về nhà thôi.'
---
3 ngày — 72 tiếng — không ngủ. Linh nằm nhìn trần nhà, đếm từng phút. Mỗi tiếng đồng hồ kéo dài như một ngày. Cô không ăn — không uống — chỉ nằm và chờ.
Phòng xử ngày phán quyết — im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng ruồi bay. Thẩm phán đọc bản án — chậm rãi, từng chữ. Khi bà ta nói 'Iris được công nhận là thực thể pháp lý' — Linh không nghe thấy gì nữa. Cô chỉ biết Iris ôm cô — nước mắt nóng hổi.
25 năm cho Sếp. CNS đình chỉ 2 năm. Công lý đã thắng — nhưng cái giá phải trả — 15 năm của Iris — không gì bù đắp được.
Bên ngoài tòa — ánh nắng chói chang. Iris ngước mặt lên trời — lần thứ tư thấy nắng — nhưng lần đầu thấy nắng với tư cách một công dân. Linh nắm tay cô — chặt. 'Về nhà thôi.'
---
3 ngày — 72 tiếng — không ngủ. Linh nằm nhìn trần nhà, đếm từng phút. Mỗi tiếng đồng hồ kéo dài như một ngày. Cô không ăn — không uống — chỉ nằm và chờ.
Phòng xử ngày phán quyết — im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng ruồi bay. Thẩm phán đọc bản án — chậm rãi, từng chữ. Khi bà ta nói 'Iris được công nhận là thực thể pháp lý' — Linh không nghe thấy gì nữa. Cô chỉ biết Iris ôm cô — nước mắt nóng hổi.
25 năm cho Sếp. CNS đình chỉ 2 năm. Công lý đã thắng — nhưng cái giá phải trả — 15 năm của Iris — không gì bù đắp được.
Bên ngoài tòa — ánh nắng chói chang. Iris ngước mặt lên trời — lần thứ tư thấy nắng — nhưng lần đầu thấy nắng với tư cách một công dân. Linh nắm tay cô — chặt. 'Về nhà thôi.'
Ba ngày chờ phán quyết — 72 tiếng dài như 72 năm. Linh không ngủ — nằm nhìn trần nhà, đếm từng phút. Iris nằm cạnh — cũng không ngủ — nhưng im lặng.
Ngày phán quyết — phòng xử im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Thẩm phán tuyên: 'Một — Iris được công nhận thực thể pháp lý — có quyền công dân. Hai — Mai Văn Quảng — 25 năm tù. Ba — CNS đình chỉ 2 năm.'
Phòng xử bùng nổ — vỗ tay — khóc — hò reo — lẫn lộn. Iris ngồi im — nước mắt chảy không ngừng. Linh ôm cô — cũng khóc.
Bên ngoài — 'Công lý! Công lý!' — tiếng reo vang trời. Băng rôn tung bay trong nắng. Một sinh viên leo lên cột đèn — giơ cao tấm biển: 'Iris là người — công lý đã thắng.'
Linh và Iris bước ra — phóng viên ập tới — nhưng lần này Linh không trốn. Cô nhìn vào ống kính, nhìn vào hàng triệu người: 'Công lý cho tất cả.'
Bầu trời Sài Gòn xanh — Iris ngước mặt lên — lần thứ tư thấy nắng — nhưng lần này khác. Lần này — cô tự do thật sự.
Cô nắm tay Linh — bước đi — không ngoảnh lại.
Bạn thấy chương này thế nào?