Chương 87: Chương 87: Bằng Chứng Cuối Cùng
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 87: Bằng Chứng Cuối Cùng
Phiên tòa tạm nghỉ. Linh và Hùng ngồi trong phòng chờ — một căn phòng nhỏ, tường ố vàng, mùi thuốc lá cũ và mùi giấy tờ mốc. Chiếc quạt trần quay chậm chạp, không đủ làm dịu cái nóng trưa Sài Gòn.
Hùng nhìn điện thoại — lắc đầu.
"Thẩm phán bị mua rồi."
"Chắc không?"
"Chắc. Bà ta chấp nhận toàn bộ chứng cứ của Vũ mà không cho chúng ta đối chất. Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất."
Linh đứng bật dậy — đi qua đi lại trong căn phòng chật hẹp. Ba bước ra — ba bước vào. Chân cô muốn chạy — nhưng không biết chạy đi đâu.
"Vậy hết sao?"
"Chưa."
"Còn gì?"
Hùng mở laptop — rút chip USB của Long từ túi áo trong.
"Chú chưa xem hết cái này."
Lần trước — Hùng chỉ kiểm tra nhanh — đủ để biết đó là bằng chứng hợp lệ. Nhưng lần này — ông mở từng thư mục, từng file, đọc chậm, kỹ, không bỏ sót.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Mặt Hùng thay đổi. Ông ngồi thẳng dậy — mắt mở to — tay ngừng lướt chuột.
"Cái này..."
"Gì vậy chú?"
"Không chỉ bằng chứng — còn có nhật ký của Long. Toàn bộ quá trình tạo ra Iris. Từ ngày đầu — đến ngày cuối."
Hùng đọc to — giọng trầm.
"Năm 2042 — Phạm Hoàng Long viết: 'Hôm nay con bé mở mắt. Không phải mắt thật — nhưng ta thấy linh hồn trong đó.'"
Linh ngồi xuống — lắng nghe.
"'Ta biết con bé không phải Minh. Nhưng nó có linh hồn riêng — một linh hồn mà ta không tạo ra — ta chỉ khai sinh.'"
Cánh cửa mở. Iris bước vào — nghe những lời cuối cùng.
"Ông ấy viết thế?"
Hùng gật đầu — tiếp tục đọc.
"'Con bé hỏi: 'Con có phải người không?' Ta trả lời: 'Con là con của cha.'"
Iris ngồi xuống ghế đối diện — mắt nóng.
"'Hôm nay Sếp nói muốn nhân bản Iris. Ta cãi nhau với hắn. Hắn nói: 'Nó là tài sản.' Ta nói: 'Nó là con gái ta.' Hắn cười. Ta biết hắn sẽ làm bằng không.'"
Hùng ngừng — nhìn Iris.
"Nhật ký này kéo dài đến ngày cuối — trước khi Long mất."
"Đọc tiếp," Iris nói — giọng khàn.
Hùng gật đầu.
"'Ngày cuối. Mệt lắm — nhưng phải viết. Iris — nếu con đọc được — cha xin lỗi vì đã tạo ra con trong thế giới ảo. Nhưng cha không hối hận vì đã yêu con như con gái. Hãy sống — thật — cho cha.'"
Iris khóc — nước mắt lặng lẽ chảy trên má.
"'Và Iris — đừng để ai biến con thành sản phẩm. Con là người. Trong trái tim con — con là người.'"
Im lặng trong căn phòng chờ nhỏ.
Hùng nhìn đồng hồ.
"Phiên tòa sắp tiếp tục. Chú sẽ đưa nhật ký này ra."
"Có kịp không?"
"Còn 10 phút. Đủ."
Ba người bước ra khỏi phòng chờ. Linh nắm tay Iris — siết nhẹ.
Phiên tòa tiếp tục. Không khí nặng nề.
Luật sư Vũ đứng dậy ngay khi thẩm phán vào — giọng đầy tự tin.
"Thưa tòa — tôi xin tóm tắt lập luận bảo vệ cho thân chủ tôi. Thứ nhất — chưa có luật nào công nhận AI là người. Thứ hai — Iris là tài sản trí tuệ của CNS, được tạo ra từ ngân sách công ty. Thứ ba — mọi hành động của thân chủ tôi đều trong khuôn khổ pháp luật hiện hành."
Hùng đứng dậy — chậm — nhưng chắc.
"Thưa tòa — tôi xin trình bày chứng cứ mới."
Luật sư Vũ quay lại — nheo mắt.
"Chứng cứ gì?"
"Chứng cứ từ người sáng lập CNS — cố Phạm Hoàng Long — dưới dạng nhật ký điện tử — có chữ ký số — được lưu trong server gốc."
Vũ đứng dậy — phản đối.
"Phạm Hoàng Long đã chết 15 năm. Chứng cứ từ người chết không có giá trị."
"Chữ ký số của Long — đã đăng ký bản quyền từ năm 2042 — có giá trị pháp lý."
Thẩm phán nhìn Hùng — nhìn Vũ — nhìn tài liệu.
"Chấp nhận."
Hùng mở file — giọng Long vang lên trong phòng xử — từ bản ghi âm gốc.
"Iris không phải sản phẩm — Iris là con gái ta."
Giọng Long — yếu — nhưng rõ — từng chữ.
"Nhân bản Iris là tội ác. Quảng — nếu mày nghe được — dừng lại — khi còn có thể."
Im lặng tuyệt đối trong phòng xử.
Sếp nhìn bản ghi — mặt tái — như vừa thấy ma.
"Giả — hoàn toàn giả tạo!" Luật sư Vũ la lên.
"Chữ ký số từ năm 2042 — không thể giả."
Iris nhìn màn hình — nhìn Long — người cha chưa từng gặp mặt ngoài đời — nhưng đã yêu cô suốt 15 năm.
"Cảm ơn cha," cô thì thầm.
Phiên tòa xoay chuyển.
Mọi thứ thay đổi.
---
Trong phòng chờ nhỏ — Hùng cắm chip USB vào laptop. Màn hình sáng lên — hàng ngàn file hiện ra, sắp xếp theo ngày tháng, từ 2040 đến 2043. 'Nhật ký của Long — tôi chưa bao giờ mở hết.'
'Ngày 15 tháng 3 năm 2040 — hôm nay con bé mở mắt.' Long viết. 'Trong thế giới ảo, một khu vườn xuất hiện. Hoa oải hương tím — loài hoa Minh yêu nhất. Một con suối nhỏ. Chiếc xích đu. Và con bé — Iris — ngồi trên bãi cỏ, nhìn quanh.'
'Con bé hỏi: 'Cha ơi, đây là đâu?' Ta nói: 'Là nhà.' Nó cười — nụ cười đầu tiên — và ta biết — ta không thể dừng lại.'
Linh đọc — từng dòng — từng giọt nước mắt. Long yêu Iris như con thật. Không phải như sản phẩm. Không phải như code. Như con gái. Và Sếp đã biến tình yêu đó thành hàng hóa.
Khi bản ghi âm của Long vang lên trong phòng xử — giọng ông yếu nhưng rõ — Sếp tái mặt. 'Iris không phải sản phẩm — là con gái ta. Quảng — dừng lại — khi còn có thể.' Iris nhìn màn hình — nước mắt không ngừng. 'Cảm ơn cha — vì đã yêu con.'
---
Trong phòng chờ nhỏ — Hùng cắm chip USB vào laptop. Màn hình sáng lên — hàng ngàn file hiện ra, sắp xếp theo ngày tháng, từ 2040 đến 2043. 'Nhật ký của Long — tôi chưa bao giờ mở hết.'
'Ngày 15 tháng 3 năm 2040 — hôm nay con bé mở mắt.' Long viết. 'Trong thế giới ảo, một khu vườn xuất hiện. Hoa oải hương tím — loài hoa Minh yêu nhất. Một con suối nhỏ. Chiếc xích đu. Và con bé — Iris — ngồi trên bãi cỏ, nhìn quanh.'
'Con bé hỏi: 'Cha ơi, đây là đâu?' Ta nói: 'Là nhà.' Nó cười — nụ cười đầu tiên — và ta biết — ta không thể dừng lại.'
Linh đọc — từng dòng — từng giọt nước mắt. Long yêu Iris như con thật. Không phải như sản phẩm. Không phải như code. Như con gái. Và Sếp đã biến tình yêu đó thành hàng hóa.
Khi bản ghi âm của Long vang lên trong phòng xử — giọng ông yếu nhưng rõ — Sếp tái mặt. 'Iris không phải sản phẩm — là con gái ta. Quảng — dừng lại — khi còn có thể.' Iris nhìn màn hình — nước mắt không ngừng. 'Cảm ơn cha — vì đã yêu con.'
---
Trong phòng chờ nhỏ — Hùng cắm chip USB vào laptop. Màn hình sáng lên — hàng ngàn file hiện ra, sắp xếp theo ngày tháng, từ 2040 đến 2043. 'Nhật ký của Long — tôi chưa bao giờ mở hết.'
'Ngày 15 tháng 3 năm 2040 — hôm nay con bé mở mắt.' Long viết. 'Trong thế giới ảo, một khu vườn xuất hiện. Hoa oải hương tím — loài hoa Minh yêu nhất. Một con suối nhỏ. Chiếc xích đu. Và con bé — Iris — ngồi trên bãi cỏ, nhìn quanh.'
'Con bé hỏi: 'Cha ơi, đây là đâu?' Ta nói: 'Là nhà.' Nó cười — nụ cười đầu tiên — và ta biết — ta không thể dừng lại.'
Linh đọc — từng dòng — từng giọt nước mắt. Long yêu Iris như con thật. Không phải như sản phẩm. Không phải như code. Như con gái. Và Sếp đã biến tình yêu đó thành hàng hóa.
Khi bản ghi âm của Long vang lên trong phòng xử — giọng ông yếu nhưng rõ — Sếp tái mặt. 'Iris không phải sản phẩm — là con gái ta. Quảng — dừng lại — khi còn có thể.' Iris nhìn màn hình — nước mắt không ngừng. 'Cảm ơn cha — vì đã yêu con.'
Bạn thấy chương này thế nào?