Chương 17: Ngưỡng Cửa
Hương cháy nửa. Lục Trần ngồi giữa vòng tròn, tay úp lên gối. Mùi trầm lạ, pha đất ẩm và nhựa cây. Phía trên, xuyên qua khe trần, tiếng động dồn dập.
Giọng người vọng xuống, méo tiếng. Có bước chân, kim loại va chạm.
Đám săn đuổi đã đến thẳng phía trên căn phòng ngầm.
Lục Trần bất động. Hơi thở đều, nông. Hắn cảm nhận ranh giới vô hình của vòng tròn — thứ ranh giới thú hộ vệ ghim xuống sàn từ đầu buổi tĩnh tọa. Bước ra trước khi hương tàn là thất bại.
Giọng phía trên đột nhiên rõ:
— Đặt pháp trận bên ngoài vết nứt. Mau lên.
Giọng trẻ, quen ra lệnh. Tiếng vải ma sát, tiếng vật nặng đặt xuống.
Lục Trần nhắm mắt. Cảm nhận rung động truyền qua nền đá: bốn điểm mới, phân bố hình thoi. Đĩa trận. Họ đang bố trí tấm hắc thạch. Rồi một rung động trầm hơn, kéo dài — pháp khí thức tỉnh.
Hắn đếm nhịp thở. Mười bảy. Mười tám. Mười chín.
Một luồng khí lạnh quét từ đỉnh đầu xuống.
Không phải công kích. Dò xét. Soát.
Tấm hắc thạch đang quét khu vực. Đám săn đuổi không thấy hắn bằng mắt — lối bít, địa mạch nhiễu loạn. Chúng dùng pháp trận tìm.
Luồng khí lướt qua vòng tròn, mắc lại ở ranh giới vô hình. Nó dừng. Lướt tới lui. Rồi luồng thứ hai bùng ra, áp lực nặng như tảng đá đè lên ngực.
Giọng khác, già hơn, vọng xuống:
— Có người. Ở dưới sâu, trong một không gian bị cô lập. Pháp trận ghi nhận sinh khí, không định vị được.
— Kích hoạt tất cả phong ấn. Phong tỏa khu vực. Giọng trẻ hậm hực.
Áp lực gia tăng. Đường vân khí lạnh từ trên chảy xuống như mạng nhện, bám vào trần đá, chảy dọc vách, se thành lưới vô hình phủ toàn bộ căn phòng. Mỗi sợi không lớn, nhưng cộng dồn thành gánh nặng lên vai, lên cột sống, lên từng thớ cơ.
Đây là thử thách thực sự: giữ tĩnh khi cơ thể muốn chiến đấu. Cơ bắp căng lên theo bản năng — đứng dậy, tránh né, chạy — nhưng hắn ra lệnh cho chúng thả lỏng.
Đĩa đen rung một hồi dài. Lưới khí siết chặt.
Tia lạnh chọc thẳng vào đan điền — một mũi kim khí tinh tế. Nó thăm dò, luồn lách, tìm kiếm dấu hiệu khuôn mẫu tu luyện.
Nhưng đan điền hắn trống rỗng.
Mũi kim chạm hư vô, mất phương hướng, xoay vòng rồi rút đi.
— Kỳ lạ. Thân thể có sinh khí, kinh mạch như không có. Giống phàm nhân.
— Không thể. Nếu là phàm nhân, sao vào được sâu thế?
— Ta cũng không biết. Có thể địa mạch nhiễu pháp trận.
Lục Trần không quan tâm. Hắn tập trung duy trì nhịp thở. Lưới khí siết quanh người, ấn xuống lớp bảo vệ vô hình của vòng tròn — thứ ranh giới lúc đầu căng chắc, giờ bắt đầu rung nhẹ.
Thú hộ vệ đứng góc tối, bất động suốt thử thách. Hắn cảm nhận được cặp mắt hổ phách theo dõi mọi biến chuyển.
Hương cháy thêm một phần ba.
Tiếng trên trở nên gấp gáp. Lưới khí run lên. Áp lực mới từ hắc thạch đổ xuống — không còn dò xét, đang ép. Phong ấn tầng hai.
Lục Trần cảm thấy lồng ngực muốn co lại. Hít vào khó hơn. Cơ hoành như bị bàn tay vô hình chặn. Nhưng hắn biết nếu chống cự, nếu vận khí đẩy lui áp lực, thử thách thất bại.
Hắn không chống.
Hắn buông. Buông cơ thể. Buông cảm giác an toàn. Buông ý chí muốn sống sót.
Cơ thể trở nên mềm, như tấm vải trên tảng đá. Áp lực đổ xuống, đè nén, nhưng đè lên một thứ không còn cứng. Nó chảy quanh hắn, không tìm được chỗ bẻ gãy.
Lục Trần không rõ do Vô Vi Kinh hay trạng thái tâm lý. Hắn chỉ cảm nhận: cơ thể như cái túi rỗng, gió thổi qua không làm nó vỡ.
— Sao vẫn không siết được? Giọng trẻ gắt.
— Không có lực phản. Kỹ thuật phong ấn cần điểm tựa, một luồng khí để cuốn vào. Nhưng dưới đó…
Một lúc sau, giọng già hơn, trầm:
— Đây chẳng phải người. Là một cái lỗ.
Lục Trần suýt bật cười. Không vì buồn cười. Mà vì sự bất lực trong giọng nói kia, thứ hắn chưa từng nghe từ một người tu hành có pháp khí mạnh.
Hương gần hết. Đoạn cuối rực chấm lửa cam.
Phía trên, đám săn đuổi không bỏ cuộc. Hắc thạch rung dữ dội. Lưới khí từ mạng nhện biến thành tấm thảm nặng phủ trần động, ép sát xuống sàn. Đá rạn nhẹ. Mạch nứt li ti chạy trên vách.
Thú hộ vệ hơi nghiêng đầu, một bên tai vểnh lên, như lắng nghe thứ gì.
Hương lụi. Chấm lửa cuối chớp tắt. Khói mảnh tan vào không khí.
Cùng lúc, mặt đất rung chuyển. Không phải từ hắc thạch. Từ ngay dưới chân hắn — dưới vòng tròn — một thứ gì đó thức dậy. Đá nứt theo đường tròn hoàn hảo xung quanh hắn. Từ khe nứt, ánh sáng lục nhạt trào lên, không nóng, không lạnh, chỉ là sự hiện diện.
Cánh cổng.
Thú hộ vệ gầm một tiếng. Không dài, không dữ dội. Đủ để cảnh báo — với Lục Trần và với đám săn đuổi phía trên.
Ánh sáng lục lan ra, vẽ vòng cung cổng hình bầu dục. Bên trong hiện lên một màu xanh xám của rừng sâu — rừng già hơn, tối hơn, ẩm hơn khu rừng hắn đã đi qua.
Lục Trần đứng dậy.
Khoảnh khắc đầu gối rời mặt đá, áp lực từ hắc thạch tăng gấp bội. Tấm thảm khí trắng đổ ập xuống, cuộn vào cánh cổng đang mở, giăng lưới giữa hắn và lối thoát.
Nhưng cổng không phải khe hở thường. Năng lượng lục gặp lưới trắng — một tiếng nổ khô như thủy tinh vỡ vọng qua phòng. Cổng rung, rìa biến dạng vài giây, nhưng không đóng.
Lưới trắng quấn vào mắt cá chân hắn, kéo lại. Căng. Hắn bước tiếp, kéo theo sợi khí trắng dính vào người — một vệt dài như chỉ tơ bám áo.
Một bước. Hai bước.
Khi thân thể chạm vào màng sáng lục, hắn cảm thấy lực kéo nhẹ ở đan điền. Một sợi khí trắng thanh mảnh đã len vào tận bên trong, xoắn lại thành một nút nhỏ như hạt cát.
Rồi hắn lọt qua.
Phía sau, lưới trắng bị cổng xé toạc. Những sợi khí đứt ra, nhưng nút trong đan điền vẫn còn.
Lục Trần đang đứng trên mặt đất khác — đất rừng, phủ lá mục và rêu, hơi nước lạnh thấm qua đế giày rách. Cây cao vút, tán dày đến nỗi ánh sáng ban ngày chỉ nhỏ giọt qua kẽ lá thành từng đốm vàng.
Phía sau, cánh cổng lục nhạt thu nhỏ. Thú hộ vệ đứng phía bên kia, chưa bước qua. Đôi mắt hổ phách nhìn hắn lần cuối.
Giọng thú vang trong đầu hắn, thấp và già:
— Một năm trôi nhanh. Cuộn giấy chờ trong lò.
Thú quay đầu, bước vào bóng tối căn phòng ngầm. Cánh cổng khép lại, mang theo mảnh vỡ của lưới trắng.
Lục Trần đứng một mình trong khu rừng lạ. Lá mục dưới chân. Hơi nước trên da. Trong đan điền, nút khí trắng lặng lẽ nằm lại — một dấu ấn, một mối dây, một lời hứa cuộc săn chưa kết thúc.
Hắn hít sâu. Vị rừng già tràn vào phổi.
Phía trước không đường mòn, không dấu chỉ. Cây cao và bóng tối. Và một lò rèn đâu đó trong lòng núi, đang chờ.