Chương 16: Lãnh Địa
Hành lang hẹp. Tối.
Lục Trần đi. Tay phải thõng. Ngón trỏ — ấn lửa tro bụi — âm ỉ, không sáng. Đủ để hắn thấy bàn tay mình.
Vô Vi Kinh chảy. Không vội.
Hắn dừng, giơ ngón tay lên trán. Ấn vào.
Một dòng ký ức — con đường Lam Phong khắc vào lửa: hành lang rộng, vách đá vôi trắng. Sau ba trăm bước — dốc xuống suối ngầm. Suối chảy về ánh sáng.
Hắn mở mắt. Nhìn vách bên trái. Đá basalt. Xám đen. Nứt lục giác.
Không phải đá vôi trắng. Trần thấp hơn. Hai vai gần chạm vách.
Đường đúng hướng — nhưng chất liệu khác.
Hắn đứng yên. Vô Vi Kinh không phản ứng. Không sai đường. Nhưng địa tầng đã bị vặn.
Trận pháp trên mặt đất. Nó làm đất đá dịch chuyển.
Hắn bước tiếp.
—
Hành lang đổ dốc. Bước chân vọng — âm trầm, ngắn. Basalt nuốt âm.
Không khí thay đổi. Màng nhĩ — một lực nhẹ, như xuống dốc nhanh. Kèm âm trầm dưới ngưỡng nghe — ở xương sọ. Mạch đập của thứ lớn.
Ngọn lửa tro trên tay lóe hai lần. Tối.
Hắn dừng. Tay buông. Mắt nhìn bóng tối.
—
Giọng từ tối:
— Đến rồi à.
Không vang. Không âm sắc. Giọng ở trong xương.
Một bóng tách khỏi tối. Cao — gần trượng. Bốn chân — không tiếng. Mắt hổ phách, không địch ý — quan sát.
— Ngươi lấy được thứ đó.
Linh thú hắn gặp ở cửa rừng.
— Phải.
—
Nó nhìn hắn lâu. Và: — Ngươi muốn lên.
— Ừ.
— Phía trên không yên. Trận pháp vặn đất. Ngươi thấy rồi.
Lục Trần gật.
— Ranh giới giữa lãnh địa ta và khu rừng — không ổn định. Ta phải cho ngươi phép. Khế ước cũ đã đóng. Thỏa thuận mới.
— Điều kiện.
— Ngồi xuống. Không vận công. Không kháng cự. Không làm gì. Một nén nhang.
Linh thú cúi đầu.
— Ngươi sẽ đói. Ngươi sẽ nghe tiếng đuổi gần. Không động. Không tụ công. Nếu làm được — ranh giới mở. Nếu thất bại — đẩy ngược trong đất. Lần này không đường ra.
—
Lục Trần không trả lời ngay.
Hắn đứng trong tối. Ấn lửa trên tay. Vòng xoáy trong người. Cơ thể nghỉ.
Buông bỏ là thứ hắn giỏi.
— Được.
—
Linh thú dẫn vào quảng trường ngầm. Nền phẳng. Vết nứt song song trên sàn.
Trên cao — khe hở. Ánh sáng xanh — màu tán lá. Rừng — ngay phía trên.
— Đây.
Nó chỉ vòng tròn nứt trên sàn.
Lục Trần bước vào. Ngồi. Khoanh chân. Lưng thẳng.
Một áp lực lạnh xuống vai. Không phải trận pháp — từ lãnh địa.
Linh thú lùi.
— Một nén nhang.
Hắn nhắm mắt. Hít sâu không thuật. Tay không tụ hình. Cơ thể chỉ là tảng đá dưới suối.
—
Bên trên — tiếng nói nhỏ:
"... kiểm tra khu vực..."
Rồi kim loại va đá. Đĩa đen. Kích hoạt.
Hắn không mở mắt.
Không suy nghĩ đối phó. Không sợ. Chỉ tính toán thời gian.
Buông bỏ. Để cơ thể noi theo thời gian — một hơi thở một lần. Hứa. Tỉnh táo.
Trong tĩnh lặng, nén nhang cháy hết.