Chương 1: Máu Và Lửa
Lăng Phong bò dậy khỏi mặt đất, mùi tóc cháy xộc vào mũi. Bên tai tiếng gỗ vỡ dưới sức nóng, tiếng la hét từ Tây viện bị xé toạc bởi một tiếng nổ lớn hơn.
Hắn đang ở khu ngoại môn. Mái hiên vừa đổ cách chỗ hắn ba bước, dầm gỗ cắm xuống đất. Nếu không vấp ngã lúc nãy, chắc hắn đã bị xuyên qua người.
Hắn lao về phía chính điện. Con đường lát đá quen thuộc giờ ngổn ngang xác đệ tử. Một số còn vũ khí trong tay, mắt mở trừng, vết cắt bén ngọn. Lăng Phong chạy qua. Chân hắn lướt qua vũng máu còn ấm. Trong đầu chỉ còn một mục tiêu: sư phụ. Huyền Cơ chân nhân là người duy nhất từng nhìn hắn không khinh miệt.
Giữa sân, một bóng đen vụt qua. Lăng Phong nép vào gốc cây, nín thở. Bóng đen dừng, lướt mắt qua khu vực rồi biến mất. Hắn đợi ba nhịp thở, tiếp tục chạy.
Chính điện hiện ra. Cánh cửa tử đàn đã vỡ tan, mảnh vụn vương vãi trên bậc thềm. Bên trong có ánh sáng tím lạnh.
Lăng Phong nhìn qua mép cửa.
Sư phụ đứng giữa điện, nghiêng người, một tay ôm bụng, máu rỉ qua kẽ tay. Trước mặt ông là một kẻ hắc bào đeo mặt nạ đồng, chỉ hở hai mắt đỏ rực.
"Giao Thanh Vân Ấn ra," giọng hắn khàn như kim loại cọ đá.
Huyền Cơ chân nhân nhổ máu, cười khảy. "Giữ ba chục năm, không phải để giao cho chó các ngươi."
"Vậy ngươi chết."
Lăng Phong thấy tay hắc bào giơ lên, khí tím ngưng tụ thành thương. Hắn lao vào.
"Sư phụ!"
Mũi thương xé gió. Huyền Cơ xoay người đẩy một chưởng — linh khí yếu ớt đập vào ngực Lăng Phong, đẩy hắn văng ngược, đập lưng vào cột đá.
Trong khoảnh khắc cuối, mắt sư phụ mở to, môi mấp máy một chữ: "Chạy."
Mũi thương tím xuyên qua ngực ông.
Máu bắn lên tượng Thanh Long sau bệ. Huyền Cơ ngã xuống, mắt vẫn mở, nhìn về phía cửa. Về phía học trò duy nhất.
Lăng Phong há miệng. Không có âm thanh nào thoát ra.
Một thứ nóng, sắc xé toạc từ xương ức hắn, chảy dọc mạch máu. Hắn quỳ xuống, hai tay bấu vào nền đá, móng tay rách da. Cả người rung lên.
Rồi hắn thấy rõ đến đau đớn. Từng vết nứt li ti trên phiến đá hiện ra trong tầm nhìn. Hắn ngước lên. Kẻ hắc bào bước về phía hắn, chậm rãi, mỗi bước đều hiện ra những điểm đỏ — yếu huyệt trên cơ thể hắn ta. Khớp gối. Hõm cổ. Mắt cá. Một điểm dưới xương ức nơi hộ thể linh khí mỏng nhất.
Hắn không biết làm sao mình thấy được.
Kẻ hắc bào khựng lại. "Mạch của ngươi… kỳ lạ."
Hắn vung tay, một tia tím xé tới.
Lăng Phong lăn người — hắn thấy quỹ đạo, thấy điểm yếu nhất trên đường bay của tia tím. Hắn nghiêng đúng hai tấc, tia tím xượt qua vai, cháy vải chứ không cắt thịt.
Kẻ hắc bào dừng. "Thú vị."
Một tiếng huýt vọng từ xa. Hắn quay đầu, nhìn Lăng Phong lần cuối. "Còn sống thì mai sau gặp lại. Ta sẽ lấy thứ ngươi vừa thức tỉnh."
Hắn tan vào bóng tối.
Lăng Phong thở dốc, mắt mở to. Từng đường nét căn phòng hiện ra chi tiết — bụi trong không khí, vết máu trên đá, một vết xước nhỏ trên thanh kiếm của xác chết gần sư phụ.
Hắn gượng đứng lên, đến bên sư phụ, quỳ xuống đóng mắt ông lại. "Sư phụ…" Giọng khàn đặc.
Dưới cổ áo lộ ra một góc lệnh bài. Lăng Phong kéo ra — Thanh Vân Lệnh, mặt sau khắc ký tự "Phong". Hắn chưa thấy nó bao giờ. Hắn nhét vào ngực. Trên nền đá chỗ hắc bào đứng có một ấn ký cháy xém — vòng tròn với chín tia chéo hội tụ vào giữa.
Hắn ghi nhớ từng nét rồi đứng dậy, đi về hậu sơn. Lối thoát duy nhất là đường hầm cổ sau vườn thuốc — sư phụ đã kể hồi một đêm mưa ba năm trước.
Hắn chạy suốt đường hầm lạnh ẩm, ra khỏi rừng thì trăng lưỡi liềm ló lên qua kẽ lá. Hắn quỳ xuống bên suối. Nước lạnh, đau nhói vết thương. Hắn nhìn xuống làn nước thấy mặt mình phản chiếu — mắt hắn có ánh sáng xám bạc, nhẹ, không rõ rệt. Nhắm mắt rồi mở lại, đã biến mất. Nhưng khi tập trung nhìn hòn đá dưới suối, hắn lại thấy đường nứt li ti.
Hắn đứng dậy.
Thanh Vân Tông sau lưng chắc đã thành tro. Sư phụ chết. Các sư huynh đệ — người quen, kẻ ghét — chỉ còn là tên trên lưỡi dao của kẻ địch. Hắn sờ lệnh bài trong túi. Ngón tay miết lên ký tự "Phong". Hắn chợt nhận ra mình quên mất dòng chữ kế tiếp trên tấm bia trong sân.
Hắn khựng lại một chút, rồi cất lệnh bài đi.
Chỉ là mệt thôi.
Hắn quay lưng về phía tàn tro, bước vào rừng. Trong đầu chỉ còn một thứ: ấn ký chín tia hội tụ. Hắn sẽ tìm ra nó. Rồi hắn sẽ quay lại.
Bước chân không vội vã nữa. Vai vẫn rỉ máu, nhưng hắn không thấy đau — chỉ thấy một hố đen trong lồng ngực nơi sư phụ từng đứng.
Hắn không khóc. Hắn nhìn về phía Đông rồi bước đi, người duy nhất còn sống sót mang theo huyết mạch kỳ lạ và món nợ không có ý định bỏ qua.
Bạn thấy chương này thế nào?