Chương 2: Giữa Rừng
Hắn chạy cho đến khi phổi như xé ra từ bên trong.
Rừng phía đông Thanh Vân Tông dày đặc, tán cây già phủ kín trời, chỉ còn những tia sáng xám lọt qua kẽ lá. Lăng Phong gục xuống bên một dòng suối cạn, tay siết chặt vạt áo nơi vết thương cũ. Máu đã khô thành mảng đen, nhưng mỗi nhịp thở vẫn kéo ra một nhói đau âm ỉ dưới xương vai.
Hắn không dám dừng lâu.
Bọn hắc bào có thể lần theo dấu máu. Hoặc chúng đã phong tỏa khu vực trước khi truy đuổi. Hắn không biết chúng là ai, thuộc thế lực nào – chỉ biết chúng mang ký hiệu vòng tròn chín tia, và chúng muốn thứ gì đó từ sư phụ. Thứ mà hắn chưa bao giờ nghe đến.
Lăng Phong rút Thanh Vân Lệnh từ trong tay áo ra. Mảnh ngọc xanh tối, nặng bất thường trong lòng bàn tay. Sư phụ giấu nó dưới đường hầm suốt ba mươi năm – nếu kẻ địch muốn có nó, nó đáng giá mạng sống. Hắn không biết nó dùng để làm gì, nhưng hắn biết một điều: không ai chết để giữ một thứ vô giá trị.
Hắn nhét lệnh bài vào trong thắt lưng, cúi xuống suối vốc nước rửa mặt. Nước lạnh đến tê tái, thấm qua lớp vải rách chạm vào vết thương. Hắn rùng mình, nhưng không phát ra tiếng.
Tiếng động lớn nhất trong rừng bây giờ là nhịp tim hắn.
Cho đến khi một nhánh cây gãy sau lưng hắn.
Âm thanh khô, dứt khoát, như xương bị bẻ. Lăng Phong đứng phắt dậy, tay phải siết chặt chuôi đoản kiếm – thanh vũ khí duy nhất hắn kịp nhặt trước khi đường hầm sụp xuống. Hắn xoay người trong tư thế thấp, lưỡi kiếm chĩa về phía bụi cây.
Không có gì hiện ra.
Rừng lại im lặng. Hắn đứng nguyên, mắt dán vào bóng tối giữa các gốc cây, hơi thở gấp gáp dần. Một giọt mồ hôi chảy dọc thái dương. Hắn chờ đợi.
Một bóng xám lao ra từ phía trái.
Lăng Phong kịp xoay người, đưa kiếm chặn – nhưng sức nặng của đòn tới đánh bật tay hắn lệch hẳn sang một bên. Móng vuốt cào dọc vai, không phải vết thương cũ, mà là bên phải, xé một đường dài từ xương quai xanh xuống đến khuỷu tay. Vải rách toạc, da thịt nhoèn ra một mảng đỏ.
Hắn lảo đảo lùi lại, vừa kịp thấy con thú xoay người – thân hình đen sì, nặng như một tảng đá di động. Đôi mắt đỏ như than hồng. Nanh dài phủ một thứ ánh ẩm ướt. Huyết Nha Hổ. Cấp thấp, nhưng với một thiếu niên Luyện Khí sơ kỳ vừa mất máu suốt nửa ngày, nó là tử thần.
Con hổ không cho hắn thời gian thở. Nó lao lần nữa, hàm mở ra, quét một đường ngang ngực hắn. Lăng Phong lăn sang bên, cảm thấy hơi thở hôi thối của nó quạt qua mặt. Vai hắn đập xuống nền đất đá, vết thương cắm vào một mảnh lởm chởm – hắn suýt gầm lên vì đau.
Hắn đứng dậy, chân tay run. Kiếm vẫn trong tay, nhưng tay phải hắn tê rần sau cú chặn đầu tiên. Con hổ đang quét đuôi, cơ bắp cuộn dưới lớp da, sẵn sàng cho đòn thứ ba.
Hắn không thể thắng trong tình trạng này.
Sư phụ từng nói: khi không thắng được, chạy.
Hắn xoay người, định lao xuống dòng suối, nhưng con hổ nhanh hơn – nó nhảy chặn đường, đứng sừng sững giữa hắn và hướng thoát duy nhất. Không còn đường lui.
Nó hạ thấp người, gầm lên. Âm thanh rung cả mặt đất dưới chân hắn.
Và lần này hắn không thể né.
Khi bóng đen phủ xuống, khi móng sắt móc vào ngực hắn sắp đẩy hắn xuống đất, một thứ gì đó bên trong hắn vỡ ra.
Không phải xương. Là một lớp màng hắn không biết mình có.
Mắt trái hắn – chỉ một bên – bỗng nhiên thấy một thế giới khác chồng lên thế giới thật. Bóng tối tan ra. Cây cối, tảng đá, dòng suối, tất cả trở nên trong suốt, chỉ còn lại những đường nét thanh mảnh – xương cốt, mạch máu, dòng chảy của linh khí trong từng nhánh cây.
Và con thú.
Nó hiện ra như một mạng lưới gân và cơ. Hắn thấy bộ xương của nó, thấy khớp xương vai, thấy các dây chằng quấn quanh khớp – và một điểm sáng yếu ngay giữa chúng, nơi các đường gân hội tụ, nơi một nhát đâm chính xác có thể làm đứt toàn bộ chân trước.
Hắn không hiểu mình thấy thế nào. Nhưng hắn tin nó.
Hắn không lùi. Hắn lao thẳng vào đòn tấn công của con hổ.
Con thú cắm xuống – nhưng hắn đã ở dưới, xoay người sát đất, đoản kiếm giơ cao. Hắn không nhắm vào lớp da dày, không nhắm vào xương sườn. Hắn nhắm vào điểm sáng đó – giữa xương bả vai và khớp chân trước của con thú. Mũi kiếm cắm vào như dao vào bùn mềm, xuyên qua da, thịt, gân, chạm tới lõi của khớp.
Con hổ gầm lên lần nữa, nhưng âm thanh đã khác – khàn, yếu. Chân trước nó gập lại ngay khi mũi kiếm xoay trong khớp. Cả thân hình to lớn đổ xuống, quật người sang một bên, máu đen phun ra dưới cán kiếm.
Lăng Phong rút kiếm, lùi lại. Chân hắn khuỵu, nhưng hắn không để mình ngã.
Con hổ cố gượng dậy một lần, hai lần, rồi nằm im. Hơi thở cuối cùng của nó là một tiếng khò khè nhỏ dần, mắt đỏ dần tắt.
Hắn thắng.
Mắt trái hắn nóng rực, như có ai đó ấn một viên than hồng vào hốc mắt. Lớp màng trong suốt tan biến, trả lại màn đêm bình thường. Hắn đưa tay sờ lên khóe mắt – ngón tay chạm phải một dòng nước không phải là nước mắt. Máu.
Một cảm giác trống rỗng vừa lạ vừa quen len vào đầu hắn như hơi lạnh. Hắn đứng đó, nhìn xác con thú, và nhận ra mình đã quên mất một điều gì đó.
Không phải điều quan trọng. Một chi tiết nhỏ. Một mảnh ký ức vừa bị ai đó cắt phăng.
Hắn cố hình dung lại ngày hôm qua. Bữa ăn cuối cùng trong tông môn. Hắn ngồi bên dãy bàn gỗ, cầm bát cháo loãng, nửa cái bánh kê. Vị của nó – ngọt nhạt, mặn? Hắn không thể nhớ. Chỉ thấy một khoảng trống mờ mờ nơi ký ức đó từng tồn tại.
Hắn quên mất mình đã ăn gì.
Hắn ngồi phịch xuống bên xác con thú, tay phải vẫn siết chặt chuôi kiếm, tay trái ấn lên vết móng vuốt mới. Máu vẫn rỉ ra dưới lớp vải đã rách. Hắn xé một miếng từ vạt áo trong, quấn tạm qua vai, dùng hàm và tay phải kéo chặt nút. Đau đến tê tái, nhưng không có chỗ nào trong cơ thể hắn bây giờ là không đau.
Hắn nhìn chằm chằm vào xác con hổ – nơi mũi kiếm đã đâm trúng. Gân trắng và máu lẫn lộn. Hắn thấy rõ lằn dao gọn gàng, không lãng phí một chút lực nào.
Đòn đó. Đòn mà mắt hắn đã chỉ cho hắn. Nếu không nhìn thấy điểm yếu đó, hắn đã chết – không chết dưới móng vuốt, mà chết vì chảy máu sau khi bỏ chạy mất hướng.
Thấu Thị Chi Nhãn.
Hắn bây giờ biết tên nó. Sức mạnh vừa thức tỉnh. Mỗi lần dùng nó, một mảnh ký ức nhỏ bị cắt mất. Mảnh hôm nay là một bữa ăn vô thưởng vô phạt – nhưng nếu hắn cứ dùng nó, ngày mai sẽ là gì? Ký ức về con đường? Về gương mặt sư phụ? Về tên hắn?
Hắn rùng mình, nhưng không phải vì lạnh.
Hắn đứng dậy. Vết thương vai kéo lệch trọng tâm, bước đầu tiên loạng choạng. Hắn dừng lại, điều chỉnh, bước tiếp. Bước thứ hai vững hơn một chút. Bước thứ ba vững hơn nữa.
Hắn không thể dừng. Thành lớn phía đông còn xa, và bọn hắc bào có thể đã ở phía sau hắn. Hắn cần tìm câu trả lời về ấn ký, về tổ chức đã xóa sổ Thanh Vân Tông, về thứ bọn chúng gọi là "mạch kỳ lạ" trong hắn.
Mắt trái hắn lại nhói lên một nhịp nhiệt. Hắn cau mày, nhưng không nói gì.
Hắn bước vào bóng tối giữa những thân cây, thân hình tập tễnh dần khuất sau màn sương.
Phía đông. Nơi duy nhất còn lại để đi.
Bạn thấy chương này thế nào?