Chương 3: Bản Đồ Máu
Lăng Phong bước về phía đông.
Mặt trời đã lặn từ lâu, khu rừng chìm trong bóng tối xám xịt. Hắn di chuyển bằng trí nhớ về hướng của cây cối và dòng suối xa — trước kia sư phụ từng dạy: đi về phía đông năm ngày sẽ gặp thành lớn đầu tiên.
Vai phải nóng ran mỗi lần cánh tay chạm vào thân cây.
Băng vải đã thấm máu từ nãy, khô cứng thành từng mảng màu nâu sẫm.
Phổi hắn rát, hơi thở ngắn và nông. Mỗi bước chân đều dí lên mặt đất như sợ mất thăng bằng.
Hắn không biết mình đã đi bao lâu.
Không biết kẻ hắc bào có đuổi theo không.
Chỉ biết phía đông là nơi phải đến.
Một tiếng động vọng từ bụi cây bên trái.
Lăng Phong khựng lại. Ngón tay siết chặt chuôi đoản đao — thứ vũ khí duy nhất hắn vớ được từ xác tạp dịch trong đường hầm tối qua.
— Ôi dào, xác sống à?
Giọng nói khàn, mang âm điệu láu lỉnh của kẻ lang thang lâu ngày. Một bóng người bước ra từ bụi rậm, cao hơn Lăng Phong gần một cái đầu. Bộ đồ da đã sờn, thắt lưng lủng lẳng một con dao săn dài.
— Nhìn bộ dạng mày không giống người trong vùng. — Hắn nhe răng cười, hàm răng ố vàng. — Tông môn Thanh Vân à? Nghe nói hôm qua tan hoang rồi. Mày chạy được một mình chắc hứng lắm.
Lăng Phong không nói. Hắn quan sát.
Người đàn ông đứng chắn lối đi, hai tay thả lỏng, đầu gối hơi khuỵu — tư thế sẵn sàng lao tới. Mắt hắn liếc nhanh xuống bọc đồ bên hông Lăng Phong.
Một kẻ cướp đường. Lợi dụng tình trạng hỗn loạn sau thảm sát.
Lăng Phong hiểu ngay.
— Đưa đồ đạc đây, tao tha mạng. — Tên côn đồ nói, nhưng ngón tay đã chạm vào chuôi dao săn.
Hắn ta không định tha. Hắn chỉ nói vậy để làm đối phương lơi lỏng.
Lăng Phong đã thấy kiểu này trước đây. Trong những buổi huấn luyện mô phỏng trên đấu trường Thanh Vân.
Hắn không trả lời.
Thay vào đó, hắn tập trung.
Và hắn cảm nhận được nó.
Dòng nhiệt từ lồng ngực — thứ đã xuất hiện khi hắn đối diện với Huyết Nha Hổ. Lần này hắn không để nó tự bùng phát. Hắn ghìm lại, nén nó vào trong hốc mắt, đẩy ý chí vào trung tâm của sức nóng đó.
Con ngươi hắn co rút.
Tầm nhìn thay đổi.
Thế giới bỗng nhiên trở nên trong suốt.
Thân thể tên côn đồ — từng lớp cơ, từng sợi gân, từng khớp xương — hiện ra như một tấm bản đồ kết cấu phát sáng mờ. Hắn nhìn thấy điểm yếu nơi cổ tay phải, nơi gân ngón cái bám vào xương quay — một phần gân đã bị rách cũ, chưa lành hẳn.
Điểm đó.
Nhưng ngay khi ý nghĩ vừa hình thành, một cơn đau nhói xuyên qua thái dương trái.
Không phải đau thể xác. Đau trong ký ức. Như ai đó đang cậy một mảnh ký ức ra khỏi sọ hắn.
Một hình ảnh lóe lên: bàn gỗ lớn, mùi cơm nóng, tiếng cười.
Bữa cơm cuối.
Mọi người ngồi quây quần — sư đệ Lục Nguyên, sư muội Tiểu Điệp, sư phụ ngồi đầu bàn. Một nồi canh xương hầm mướp đắng. Lục Nguyên tranh miếng thịt với hắn, cười hì hì. Tiểu Điệp lén đút cho mèo dưới gầm bàn.
Hình ảnh rực lên một lần.
Rồi vụt tắt.
Trống rỗng.
Lăng Phong chớp mắt. Hắn biết mình vừa mất một thứ. Không gọi tên được, không nhớ nổi vừa nghĩ đến cái gì. Chỉ còn lại một khoảng lặng trong đầu, như vết xước trên tấm kính sạch.
— Mày ngơ à? Đưa đồ đây!
Tên côn đồ bước tới, tay đã giơ dao.
Lăng Phong không nghĩ nữa.
Hắn khụy gối, người đổ sang trái — né đường chém thẳng. Cánh tay phải của hắn vụt lên, đoản đao mũi nhọn không nhắm vào bụng hay ngực, mà móc ngược vào cổ tay phải của tên côn đồ.
Chính xác chỗ gân rách cũ.
Đoản đao cắm phập vào khe giữa gân và xương.
Tên côn đồ rú lên, dao săn rơi khỏi tay.
Hắn ta loạng choạng lùi lại, mắt mở to kinh hoàng nhìn Lăng Phong — một thằng nhóc gầy gò, mặt tái mét — vừa hạ gục hắn bằng một đòn duy nhất.
Lăng Phong rút đoản đao ra.
Máu bắn lên mặt đất.
Tên côn đồ ôm cổ tay, lăn ra đất, rên rỉ. Hắn ta không chết, nhưng không thể chiến đấu được nữa. Gân tay phải đã đứt hoàn toàn.
Lăng Phong đứng im, thở dốc.
Vai phải đau như bị xé toạc.
Hắn nhìn xuống — băng vải đã ướt đẫm, máu tươi đang rỉ ra, nóng hổi trên da.
Hắn ngồi xuống, tay run run mở túi đồ của tên côn đồ.
Bên trong có: một túi bạc vụn, một lọ thuốc trị thương rẻ tiền, một miếng da khô gói cơm nắm, và một tấm bản đồ da dê gấp làm tư.
Lăng Phong mở bản đồ.
Đó là khu vực phía đông Hoàng Nguyên — một vùng hoang dã trải dài đến chân núi Xích Diễm. Trên bản đồ có đánh dấu vài điểm: một thị trấn nhỏ tên An Khê, một con đường mòn nối ra quan đạo, và một ký hiệu hình tròn vẽ nguệch ngoạc bằng mực đỏ.
Hình tròn với chín tia hội tụ.
Giống hệt ấn ký trên nền đá chính điện.
Tim Lăng Phong đập mạnh một nhịp.
Hắn lật tấm bản đồ, tìm thêm bất kỳ chú thích nào. Ở góc dưới, nét mực mờ ghi: "Trạm chiêu mộ — An Khê, 3 ngày đường."
Chiêu mộ.
Tổ chức đó đang tuyển người ở thị trấn An Khê.
Đây là đầu mối đầu tiên.
Hắn nhặt thêm một tấm thẻ bài rơi từ người tên côn đồ — bằng gỗ, khắc hình đầu hổ đỏ, mặt sau có số 47.
— Băng Xích Hổ... — tên côn đồ lẩm bẩm, nằm co ro trên đất. — Mày cướp thẻ bài của tao, bọn chúng sẽ tìm mày.
Lăng Phong nhét thẻ bài vào túi. Hắn không quan tâm.
Hắn cuộn bản đồ, đứng dậy.
Phần băng vai mới đã thấm đỏ trở lại, nhưng hắn không có thời gian để thay. Cơn sốt nhẹ bắt đầu len vào xương — hắn biết rõ: nếu không tìm được nơi trú ẩn và thuốc trong vòng hai ngày, vết thương sẽ nhiễm trùng nặng.
Hắn bước qua tên côn đồ.
Tiếng rên rỉ phía sau nhỏ dần.
Phía đông, nơi ánh sáng đầu tiên của bình minh vừa lóe lên giữa kẽ lá. Thị trấn An Khê — ba ngày đường.
Hắn sẽ đến đó.
Và hắn sẽ tìm ra chúng.
Bạn thấy chương này thế nào?