Chương 1: Vết nứt trên tường
Chưa đầy một tiếng trước, Lý Mặc xách hai thùng nước từ suối lên. Cổ tay vẫn đau. Suối nằm dưới vách đá phía tây, từ tạp dịch viện phải qua bảy mươi bậc thang. Hắn làm việc này ba lần mỗi ngày suốt bốn tháng nay — từ hồi bị đuổi khỏi phòng tuyển chọn. Tay chai hết rồi, nhưng chẳng ăn thua gì với cái lạnh của nước suối đầu mùa.
Buổi điểm danh đặc biệt bắt đầu bằng một tiếng đồng vang từ đỉnh chủ phong.
Phương Liệt đứng trước dãy tạp dịch, áo nội môn xanh chàm, thắt lưng bạc, tay cầm quạt giấy. Mặt cười nhưng mắt không cười.
Lý Mặc đứng hàng cuối. Hắn gặp Phương Liệt ba lần rồi. Lần nào cũng vậy — đệ tử nội môn thỉnh thoảng xuống tạp dịch viện kiếm người sai vặt, và Phương Liệt hay chọn hắn.
"Ngươi kia."
Tiếng quạt khép lại. Mọi người lùi ra.
Lý Mặc bước lên.
Phương Liệt nhướng mày. "Ngươi đi giành cơm với lũ chó tạp dịch cũng không xong, xách thùng nước cũng run. Học võ để làm cảnh?"
Cười ồ lên. Lý Mặc không nói. Hắn nhìn xuống nền gạch, đếm vết nứt.
Phương Liệt bảo hắn cúi xuống. Rồi một bàn chân đạp lên vai. Không mạnh, nhưng đủ để hắn quỳ sụp. Gối đập xuống đá, nước lạnh trong ống quần thấm ra.
"Quỳ đó," Phương Liệt nói giọng vẫn đều, "đến khi ta bảo đứng."
Hắn đi thẳng, không ngoảnh lại. Đám tạp dịch tản dần. Một người già vỗ vai hắn, lắc đầu rồi đi.
Lý Mặc quỳ sáu khắc. Mặt trời trườn qua đỉnh tường, bóng hắn co lại rồi dài ra. Hắn không rời mắt khỏi vết nứt trên gạch.
Khi tiếng đồng chiều vang lên, hắn đứng dậy đi thẳng, không nhìn ai. Mâm cơm đã dọn xong từ lâu. Hắn vòng qua hành lang, lẻn vào dãy nhà kho phía bắc — mấy phòng bỏ hoang từ hồi tông môn dời kho lương.
Cánh cửa thứ ba không khóa. Bên trong tối om, mùi gỗ mục và bụi lâu năm. Một ô cửa nhỏ cao trên tường lọt vài sọc nắng xiên. Lý Mặc ngồi xuống đất, dựa lưng vào vách. Hắn không khóc — hổi trước mặt người khác không, ở đây không ai thì càng không.
Hắn nhắm mắt.
Rồi hắn mở mắt.
Một thứ ánh sáng lờ mờ nhấp nháy ở góc phòng, chỗ tường phía đông sát nền. Không phải phản chiếu — ô cửa ở phía nam. Thứ này phát ra từ bên trong tường. Một vết nứt, chừng hai gang tay, ngoằn ngoèo từ nền gạch lên. Từ khe hở rỉ ra thứ ánh sáng kỳ lạ — không như lửa, không như mặt trời. Giống nước phát quang, chảy lững lờ trong khe đá.
Hắn đứng dậy. Đầu gối tê cứng.
Không có lý do nào để một bức tường trong phòng kho phát sáng.
Hắn ngồi xổm xuống, đưa tay. Ngón tay chạm vào vết nứt.
Ấm. Không nóng. Như thể bức tường thở.
Lý Mặc dừng lại. Một phần trong hắn bảo nên bỏ đi. Phần kia — to hơn, lạnh hơn — bảo chẳng còn gì để mất.
Hắn ấn ngón tay vào khe nứt.
Không phải căn phòng vỡ ra. Là cảm giác về không gian. Tầm nhìn chìm vào một bầu không khí xám, mùi giấy cũ, mực khô và kim loại ẩm. Trước mặt hắn là những kệ sách kéo dài vô tận, mờ dần vào bóng tối. Sách da bọc, vài cuốn bị xích vào kệ. Hắn nghe tim mình đập. Một phần hắn vẫn cảm thấy phòng kho, bức tường, gạch lạnh — nhưng phần kia đã ở giữa những kệ sách.
Một giọng nói. Nữ. Không rõ tuổi:
"Đến đây…"
Lý Mặc giật tay lại.
Ánh sáng biến mất. Phòng kho tối om. Hắn thở hổn hển. Lòng bàn tay phải nóng rát. Hắn giơ lên nhìn — một dấu tròn đỏ lựng ở giữa, chừng bằng đốt ngón tay cái, phát sáng cực nhạt rồi tắt, để lại một vết đỏ như bỏng.
Hắn đưa lên mũi. Mùi giấy cháy. Nhưng da không phồng.
Nhìn lại bức tường. Vết nứt vẫn còn. Ánh sáng vẫn rỉ ra.
Giọng nói đó vẫn văng vẳng trong đầu.
Lý Mặc ngồi yên, nhìn vết đỏ trên tay, lắng nghe tiếng thở của bức tường. Vết nứt thật. Ánh sáng thật. Giọng nói thật. Và hắn biết — trước khi kịp nghĩ — mình sẽ quay lại.
Không vì can đảm. Cũng không vì tò mò. Mà vì lúc ngón tay chạm vào khe nứt, lần đầu tiên từ bốn tháng nay hắn thấy mình không còn là thằng tạp dịch bị đạp gối xuống sân gạch.
Gió chiều thổi qua ô cửa nhỏ, cuốn bụi bay lên. Lý Mặc cuộn tay siết chặt vết bỏng.
Hắn có thể đợi. Nhưng vết nứt kia không đợi ai.
Bạn thấy chương này thế nào?