Chương 2: Cánh cửa vô tận
Lý Mặc chờ trăng lên đỉnh đầu. Khu tạp dịch tối om, mùi rơm mục và nước tù quyện. Hắn rón rén băng qua sân, lách tường gạch vỡ, luồn hẻm nhỏ. Sau lần chạm vết nứt, hắn đã đếm từng bước bảy khắc trước khi tỉnh. Mọi thứ thuộc lòng.
Không ai bám theo. Cửa kho kéo lê tiếng dài. Hắn nán lại ba nhịp. Tĩnh lặng, chỉ tiếng khung gỗ co rúm.
Góc tường phía đông vẽ lại. Hàng gạch mục vẫn đó, nhưng vết nứt gang tay xẻ dọc, viền ánh sáng mực loãng nhấp nháy. Nó kéo mắt vào nơi không đáy.
Lý Mặc đưa tay phải. Đường vân đỏ trên lòng bàn tay hiện mờ. Lần cuối chạm, hắn chỉ thấy buốt lạnh và mùi giấy cháy. Lần này, tay tự động hướng về khe nứt.
— Ngươi trở lại rồi.
Giọng thanh mảnh, lạnh như nước suối đập xương. Lần trước chỉ là thì thầm xa; lần này từng âm vang rõ như đứng sát tai.
Lý Mặc dừng lại. Mặt phẳng lặng nhưng cơ cứng đờ.
— Đã sẵn sàng chưa? — giọng hỏi tiếp. — Bàn tay ngươi nói rồi.
Hắn cúi nhìn đường vân đỏ. Nó rực sáng, nóng rát. Những tia đỏ li ti chảy từ lòng bàn tay theo đường gân, lan lên cổ tay rồi biến mất. Cả cánh tay nhẹ bẫng.
Vết nứt giãn ra. Gạch mục nở như cánh hoa, xoay về hai phía. Bên trong là lối đi dài hun hút, lát đá cổ phủ gân đen. Không mạng nhện, không rêu. Cửa mở ra nơi khác.
Lý Mặc đứng im. Hắn biết nếu bước vào, sẽ không thể quay lại làm kẻ tạp dịch. Một phần bảo chạy. Phần còn lại nhìn đường vân đỏ và cất bước.
Hắn không nói gì. Chân trái đặt lên phiến đá đầu tiên. Lạnh ngắt, cứng, nhưng dưới lòng bàn chân có thứ mềm hơn, như lớp vỏ mỏng che hố sâu. Hắn bước tiếp. Chân phải. Rồi trái. Nhanh dần.
Lối đi ánh sáng xám. Phía cuối không tường; bóng tối thư viện xuất hiện từng chút, như mực rỏ vào ly nước. Hắn thấy vòm cửa to lớn, viền đá chạm văn tự lạ. Bước qua ngưỡng, không khí thay đổi. Khô, lạnh, mùi mực và gỗ mục già. Mùi của thời gian tĩnh tại, của trang giấy chưa ai đọc.
Hắn bước vào và dừng lại.
Không gian mở về mọi phía. Kệ sách cao chìm đỉnh trong bóng tối, không thấy mái. Kệ nọ tiếp kệ kia theo trật tự mắt không theo nổi. Cao chót vót, thấp chạm sàn, xoay lệch như trọng lực khác. Sách vô số. Gáy da, gỗ, kim loại mảnh như lưỡi dao. Từng bộ gắn bằng dây xích tơ đen, lủng lẳng.
Giữa khoảng trống, bàn đá xuất hiện. Ngọn nến mọc từ mặt đá, lửa trắng xanh tỏa lạnh, không tan vào bóng. Phía sau bàn, bóng tối vẽ thành hình người. Không rõ giới tính, tuổi, chỉ đường viền mỏng manh bằng mực pha ánh sáng.
Giọng nói lúc nãy vang từ cái bóng:
— Ta gọi ta là Linh Tê. Thư viện đã mở.
Lý Mặc đứng trước bàn. Tay xuôi, lòng bàn phải úp ra để đường vân đỏ rực đối diện bóng.
— Ngươi không sợ? — Linh Tê nghiêng đầu. Đường viền xanh chuyển, nửa mặt hiện trong khoảnh khắc. Gò má trắng, mắt mực đậm không lòng trắng. Rồi biến mất. — Ba trăm năm chưa ai vào. Người khác quỳ, la hét, đòi sức mạnh. Ngươi chỉ đứng.
Lý Mặc không đáp.
Linh Tê đưa tay, ngón dài mờ đục xuyên không khí. Nàng chạm cuốn sách trên kệ gần. Nó rút khỏi xích, lơ lửng rồi hạ xuống bàn.
— Ngươi muốn đọc.
Không phải câu hỏi.
Lý Mặc nhìn cuốn sách bìa nâu sẫm, gáy mềm, mặt bìa ánh vạch đỏ mảnh. Cùng sắc đường vân tay hắn. Một phần muốn xé vỏ, mở ra. Tim đập nhanh, mồ hôi túa nhưng hắn không động đậy.
Linh Tê cười, tiếng như vỡ thành thủy tinh:
— Thư viện từng thuộc văn minh trước thế giới này. Ta là người canh giữ, không phải chủ nhân. Để mang sách rời đây, ngươi phải chứng minh xứng đáng.
Lý Mặc chớp mắt một lần. Hạ mắt xuống bàn đá. Đường vân đỏ bắt đầu râm ran.
— Đơn giản thôi. — Linh Tê với tay, cuốn sách khác dày hơn, viền bạc, rơi xuống bàn. — Mang từ bên ngoài vào một vật phẩm thế giới kia cho là có giá trị. Đổi lại, ngươi mượn cuốn này ba ngày.
Nàng chờ.
Lý Mặc hít sâu. Mùi gỗ mục và mực thấm ngực. Hắn đưa tay phải, xoay đường vân ra ánh nến. Nó rực sáng một lần rồi tàn. Hắn gật đầu.
Linh Tê ngừng cười.
— Không hỏi vật gì? Không hỏi nguy hiểm?
Lý Mặc im.
— Được rồi. — Linh Tê thu tay, cười nhẹ. — Mang về.
Cuốn sách bìa nâu mở giữa không trung. Trang giấy vàng tách ra, chữ cổ hiện nghĩa trong đầu. «Thở lặng» — tụ khí căn bản của văn minh tiền kiếp. Nước chảy đá mòn. Tu trong im lặng.
Linh Tê vung tay. Sách bay, xích một vòng rồi nằm gọn trong tay hắn.
— Đọc trong thư viện thôi. Mang ra ngoài tối đa bảy khắc, rồi vào đọc tiếp. Không quay lại trong bảy ngày, sách tự về. Ngươi không thể ép nó.
Lý Mặc cầm sách. Da bìa lạnh như da rắn, khô nhẹ. Mở trang đầu, mùi mực xộc lên khiến hắn chếnh choáng.
— Và một chuyện nữa.
Linh Tê đứng dậy. Đường viền xanh dài ra, đen đặc. Tay chỉ về kệ xa, nơi cuốn sách buộc xích phát ánh đỏ mờ. Rực hơn mọi thứ. Dây xích quấn từng mắt rỉ đen.
— Cuốn sách đó — giọng hạ xuống, không đùa. — Nếu chứng minh đủ nặng lòng, nó tự mở xích. Đừng đụng trước khi mọi thứ đáp đủ. Ta không bảo vệ ngươi trước thứ trong đó.
Lý Mặc nhìn về phía kệ xa. Ánh đỏ nhấp nháy như mạch đập. Trong bóng tối vô tận, nó như nốt nhạc duy nhất còn vang.
Hắn gập sách lại. Quay lưng bước về vòm cửa. Lối đi lát đá đen chờ, dẫn ra khoảng tối nhà kho.
Linh Tê không ngăn. Khi hắn sắp khuất, nàng cao giọng vọng xuống:
— Nhớ nhé. Bảy ngày. Và một vật phẩm.
Lý Mặc không quay đầu.
Bước vào khoảng tối nhà kho, chân chạm nền gạch lạnh. Sau lưng, vết nứt rít nhẹ rồi biến mất. Xóa sạch ánh xanh lẫn lối đi. Bức tường trở lại cũ, nứt nẻ, bụi phủ.
Hắn đứng trong bóng tối, một tay siết sách bìa nâu, tay nắm chặt, móng cấu sâu. Đường vân đỏ không còn rực sáng. Nhưng hắn cảm thấy nóng dưới da, rung nhẹ như trái tim thứ hai.
Bảy ngày. Một vật phẩm.
Hắn nhìn ra cửa kho, ánh trăng đổ dài. Khu tạp dịch không có gì đáng giá. Nhưng hắn đã thấy một thứ trong tay Phương Liệt, ngày hắn bị quỳ sáu khắc. Đệ tử nội môn ấy đeo sợi dây đá xanh, loại chỉ nội môn mới có.
Lý Mặc sờ cuốn sách. Mở ra. Dưới trăng mờ, chữ «Thở lặng» hiện ra.
Hắn ngồi xuống sàn kho. Bắt đầu đọc.
Bạn thấy chương này thế nào?