Chương 10: Chạm
Bóng tối nuốt từng bước chân.
Lý Mặc rướn người về phía trước, tay phải băng vải chạm vào vách đá ẩm. Lòng bàn tay bỏng rát. Vết bỏng từ mảnh thứ ba vẫn chưa nguôi, nhưng hắn không dám dừng. Phía sau, cánh cửa đã biến mất. Phía trước, thứ ánh sáng yếu ớt.
Không có Linh Tê.
Hắn gọi thầm trong đầu. Im lặng. Chỉ có tiếng thở dốc của chính mình vọng giữa hai vách đá.
Hành lang đột ngột mở rộng. Lý Mặc dừng lại, đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Trước mắt hắn là một gian phòng lớn hình tròn, cao vút như cái giếng khổng lồ. Trần nhà mất hút trong bóng tối. Giữa phòng, một cột đá thấp chỉ cao tới đầu gối, trên đỉnh có thứ gì đó phát ra ánh sáng đỏ mờ.
Mảnh thứ tư.
Hắn bước vào phòng. Đá lát nền khắc đầy hoa văn. Những đường xoắn ốc chồng lên nhau, đan cài như mạng nhện. Hắn nhận ra ký hiệu quen thuộc. Giống hệt hình khắc trên nắp giếng khô ở lối tây. Cùng một đường cong, cùng nhịp điệu.
Ký hiệu của thư viện.
Lý Mặc quỳ xuống, chạm ngón tay trái vào đường khắc sâu nhất. Đá lạnh, mịn. Hắn chạy ngón tay theo vòng xoắn từ ngoài vào trung tâm. Cùng một logic, cùng một bàn tay. Ký hiệu này không chỉ là dấu biên giới. Nó đánh dấu lãnh thổ. Những nơi có ký hiệu này là đất của thư viện, dù ở trên mặt đất hay dưới lòng đất. Cái giếng khô, cánh cửa trong kho, và gian phòng này, tất cả đều thuộc về cùng một thực thể.
Hắn đứng dậy, nhìn lên cột đá trung tâm.
Mảnh thứ tư nằm chình ình, nhỏ hơn ba mảnh trước. Chỉ bằng nửa lòng bàn tay. Màu đen, ánh đỏ từ bên trong, đập nhịp đều như tim người. Mỗi nhịp phát ra một tia sáng yếu, chiếu lên trần nhà một vòng sáng rồi tắt.
Lý Mặc rút vải băng trên tay phải ra, định bọc tay. Nhưng lớp vải đã sờn, thấm máu khô, cứng đơ. Hắn xé một miếng từ ống tay áo, quấn quanh tay.
Hắn đưa tay ra, sắp chạm vào mảnh.
Vải bốc khói.
Hắn giật tay về. Miếng vải cháy đen, tro rơi xuống đất. Chưa kịp chạm đã cháy.
Không còn cách nào khác.
Lý Mặc nhìn bàn tay trần. Lồng ngực nóng lên, đường vân đỏ trên da rực sáng.
Hắn đặt tay lên mảnh đen.
Cảm giác đầu tiên là lạnh. Lạnh như mùa đông ở tạp dịch viện khi chậu nước đóng băng qua đêm. Rồi nóng ập đến. Nóng xuyên qua da, qua xương, chạy thẳng lên vai, xuống ngực. Lý Mặc hét lên, nhưng âm thanh tắt nghẹn trong cổ họng.
Mảnh thứ tư tan chảy.
Không phải tan như đá. Nó chảy vào tay hắn, từ lòng bàn tay vào mạch máu, chảy dọc theo những đường gân xanh, cuộn lên ngực. Lý Mặc nhìn xuống. Dưới lớp áo rách, hồng ấn trên xương ức bừng sáng, lan ra như mực đổ trên giấy ướt. Ấn đỏ không còn là một vòng tròn nữa. Nó loang ra, tan vào da hắn, chảy vào từng thớ thịt.
Hắn quỵ xuống. Đầu gối đập vào nền đá, không đau. Lồng ngực hắn như mở ra, tim đập cùng nhịp với mảnh vỡ. Một vòng tròn máu hình thành trên da hắn, rồi biến mất.
Hồng ấn nhập vào cơ thể.
Hắn thở hổn hển, nằm sấp trên nền đá. Mặt đá lạnh, nhưng cơ thể nóng như than. Đường vân đen trên tay phải chuyển thành đỏ rồi tắt dần. Giữa hắn và một nơi nào đó rất xa vừa xuất hiện một ranh giới mỏng. Thư viện. Hắn cảm thấy nó. Nó ở trong hắn bây giờ.
Lý Mặc ngồi dậy. Chân tay run lên, nhưng hắn không chết.
Hắn nhìn bàn tay phải. Không vết cứa, không vết bỏng. Hồng ấn đã biến mất khỏi da, tan vào trong hắn. Xương ức không còn nóng nữa.
Hắn nghe thấy một tiếng thở dài.
Không phải của hắn.
Lý Mặc ngẩng đầu lên. Cuối phòng, phía sau cột đá, một cánh cửa lớn màu đen mở ra khoảng không. Trước cửa, đứng thẳng, là bóng dáng quen thuộc.
Thực thể.
Nó cao hơn hắn một cái đầu. Toàn thân phủ trong áo choàng đen rách, tay trái thả dọc. Tay phải, hắn thấy rõ, trên mu bàn tay có một vết sẹo hình xoắn ốc, khắc sâu, màu xám tro. Vết sẹo đó chuyển động, xoay chậm rãi như rễ cây sống.
Nó đang nhìn hắn. Không có mắt trong bóng tối của khuôn mặt.
Hắn không cử động.
Thực thể đưa tay trái lên, chỉ vào ngực hắn, nơi hồng ấn vừa biến mất. Một động tác chậm, gần như nhẹ nhàng. Rồi nó quay người, bước qua cánh cửa đen, khuất dạng.
Âm thanh bước chân tắt dần.
Lý Mặc thở ra. Cơ thể rã rời, nhưng trong lồng ngực có một thứ ấm áp lạ lùng. Hắn áp tay lên ngực.
Bên trong, một hơi thở. Rất nhỏ, rất yếu.
Tim hắn nhảy lên.
Không trả lời. Nhưng hắn nghe thấy. Một hơi thở dài, mệt mỏi, như thể nàng vừa chạy qua một cánh đồng mênh mông. Sống. Nàng còn sống.
Hắn gục đầu xuống, trán chạm đá. Một giọt nước mắt rơi, hòa vào mạch khắc xoắn ốc dưới sàn.
Một âm thanh khác. Không từ thực thể, không từ Linh Tê.
Từ hành lang phía sau.
Tiếng động nhẹ, như móng vuốt cào trên đá.
Lý Mặc quay đầu. Sát mép bóng tối, nơi hành lang thu hẹp lại, một hình dạng lờ mờ đứng đó. Chỉ là một khoảng tối đậm hơn nền đen, nhưng nó có kích cỡ bằng một con chó lớn, và nó đang nhìn hắn.
Sinh vật bóng không di chuyển. Chỉ đứng, quan sát.
Lý Mặc chống tay vào cột đá, nhấc người lên. Chân run, nhưng hắn lùi về phía cánh cửa lớn. Sinh vật bóng không theo.
Nó chỉ đứng, chờ.
Hắn không muốn biết nó là gì. Cánh cửa lớn mở ra con đường duy nhất. Phía sau không còn lối về. Phía trước là bóng tối.
Hắn bước qua ngưỡng cửa.
Cánh cửa không đóng. Không tiếng động. Chỉ có hành lang mới mở ra. Rộng hơn, cao hơn, hai bên tường chạm khắc toàn ký hiệu xoắn ốc, phát ra thứ ánh sáng đỏ dịu.
Lý Mặc dừng lại, nắm tay siết chặt.
Trong lồng ngực, đường ấn vừa tan vào da không biến mất. Hắn cảm thấy nó chảy trong máu, đập trong tim. Một sợi dây mỏng vô hình từ ngực hắn kéo dài ra phía xa, nơi nào đó trong bóng tối. Đầu kia của sợi dây, một cánh cửa đang chờ.
Thư viện đã gắn chặt vào hắn.
Bạn thấy chương này thế nào?