Chương 9: Mảnh Thứ Ba
Mười khắc? Một canh giờ? Lý Mặc không còn biết.
Không khí trong khoang nặng dần. Mỗi hơi thở tốn nhiều sức hơn. Đường kẻ xanh lục trên tường mờ đi một nửa. Ánh sáng duy nhất trong phòng đang chết.
Hắn quỳ trước bệ thờ, ba mảnh dấu đặt trên nền đá. Hồng ấn trong lòng bàn tay phải rực lên từng đợt, đau nhói lên tận vai. Mỗi lần hắn đưa tay gần mảnh dấu, ấn ký nóng hơn. Như đang từ chối, hoặc dẫn đường.
“Linh Tê.” Giọng hắn khô khốc.
Không trả lời.
“Linh Tê.”
Một tiếng thở nhẹ, xa xôi, như từ cuối giếng vọng lên. “Còn… đây.”
“Mảnh này đặt thế nào?”
Im lặng kéo dài. Hắn tưởng nàng đã tắt hẳn.
“Hồng ấn của ngươi… là chìa khoá.” Giọng nàng nhỏ gần như thì thầm. “Nó sẽ dẫn. Nhưng đừng… ghép sai thứ tự.”
“Sai thì sao?”
“Thực thể… thức thật.”
Lý Mặc nuốt khan. Hắn không hỏi thêm. Nàng đã kiệt sức, mỗi chữ nàng nói ra nghe như thuỷ tinh vỡ.
Mảnh thứ nhất rất lạnh. Mặt gãy sắc lẹm cứa vào đầu ngón tay, hắn không rút về. Hồng ấn dưới lòng bàn tay nóng bừng, một luồng nhiệt quen thuộc chạy dọc cánh tay. Giống hồi chạm vào cửa xoắn ốc, nhưng mạnh hơn, đau hơn.
Mảnh đá rung lên. Nhẹ thôi, như mạch đập.
Trên bệ thờ không có rãnh, không có lỗ. Bề mặt nhẵn thín, phủ đầy bụi. Nhưng nơi hồng ấn chiếu xuống, bụi tan đi, để lộ một vùng đá sẫm màu hơn, ẩm ướt, toả khí lạnh cuộn vào lòng bàn tay.
Hắn đặt mảnh dấu xuống.
Mảnh đá chạm mặt bệ. Không rơi, không lăn. Nó dính vào nền đá như bị hút. Một âm thanh vọng lên, không phải tiếng kim loại hay đá. Mà là tiếng thở dài.
Từ cuối phòng.
Lý Mặc cứng người.
Trong bóng tối sau lưng, thực thể cử động. Xương khớp kêu lạo xạo, như ai đó vừa ngồi dậy sau trăm năm. Một âm nặng nề. Nó đang trở mình.
“Đừng quay lại.” Linh Tê gấp gáp nhưng yếu ớt. “Tiếp tục.”
Hồng ấn rực lên. Lần này đau hơn. Như ai đó xát muối vào gân cốt.
Mảnh thứ hai nặng hơn mảnh đầu, hoặc không. Tay hắn đã run. Vết thương vai phải rách trở lại, máu rỉ qua lớp băng. Mỗi nhịp tim đập vào vết thương đau nhói lên tận óc.
Hắn đưa mảnh thứ hai lên. Nhiệt tập trung ở đầu ngón trỏ, kéo tay hắn sang phải, chếch xuống dưới. Hắn để tay mình đi theo luồng nhiệt, đặt mảnh thứ hai chạm vào mảnh thứ nhất.
Hai mảnh đá khớp vào nhau. Đường nứt biến mất, như thể chúng chưa từng tách rời.
Cùng lúc đó, thực thể sau lưng cử động lần nữa.
Không phải tiếng thở dài. Tiếng đá mài vào đá. Thân thể nó cọ xát vào tường. Hắn nghe rõ rồi: nó đang đứng lên.
Đường kẻ xanh lục vụt tắt một đoạn. Trong khoang tối hơn, ánh sáng duy nhất còn lại là hồng quang từ tay hắn và thứ ánh đỏ le lói từ cuối phòng.
Không khí nóng hơn. Hơi nóng từ bệ thờ, từ đá dưới chân, từ thực thể đang đến gần.
“Linh Tê.” Hắn khản giọng.
Nàng không trả lời.
“Ta đặt mảnh cuối.”
Im lặng. Rồi một giọng nhỏ xíu, như tiếng lá khô va vào nhau: “Còn một mảnh.”
“Ta chỉ có ba.”
“Ba mảnh… mở được cửa. Nhưng chưa hoàn chỉnh. Ngươi phải tìm mảnh thứ tư.”
Hắn siết chặt mảnh thứ ba. “Cửa mở xong thì ta thoát?”
“Cửa mở… lối xuống. Không phải thoát.”
Hắn không hỏi thêm. Thực thể sau lưng đã đứng thẳng. Hắn nghe tiếng thở của nó, chậm và nặng, như lồng ngực bằng đá phồng lên xẹp xuống. Mùi đất ẩm, mùi máu khô, mùi của thứ gì đó đã nằm quá lâu dưới lòng đất. Tất cả tràn vào khoang.
Hồng ấn nóng rực. Mảnh thứ ba trong tay hắn nóng đến mức da tay kêu xèo xèo, nhưng hắn không buông. Hai mảnh đã khớp tạo thành một vòng cung không hoàn chỉnh, chỗ khuyết ở phía dưới bên trái.
Mảnh thứ ba vừa vặn.
Một tiếng động sau lưng. Nặng, ẩm ướt, vọng trong không gian nhỏ. Thực thể đang bước.
Lý Mặc đặt mảnh thứ ba vào chỗ khuyết.
Cả ba mảnh khớp với nhau, tạo thành một vòng tròn gần hoàn hảo. Chỉ thiếu một mảnh nhỏ hình tam giác ở chính giữa. Khoảng trống đó nóng rực, như mắt một con thú đang mở.
Bệ thờ rung lên.
Cả căn phòng rung chuyển. Bụi từ trần rơi xuống, mảnh vụn lách tách lăn trên nền đá. Đường kẻ xanh lục vụt tắt hoàn toàn, nhưng một luồng sáng khác, xanh lam nhạt, từ vết nứt dưới chân bệ thờ chiếu lên.
Ánh sáng xanh lan ra, vạch một đường thẳng trên nền đá, chạy dài về phía bức tường trước mặt. Theo đường đó, đá bắt đầu nứt.
Cánh cửa trong đang mở.
Lý Mặc lùi lại nửa bước, tay vẫn ghì chặt bệ thờ. Hồng ấn đau rát nhưng giờ đã dịu. Nó thôi dẫn đường, chỉ còn âm ỉ ấm.
Rồi hắn nhận ra: tiếng thở sau lưng đã dừng.
Hắn quay đầu.
Thực thể đứng ngay sau lưng hắn, cách hai thước.
Nó cao hơn hắn một cái đầu. Thân thể phủ đầy bụi và vải mục, những mảnh vải rũ xuống như rong biển. Làn da, nếu đó là da, màu xám đen, khô nẻ, phủ đầy vết nứt sâu. Từ các vết nứt, ánh đỏ le lói, cùng màu với thứ hắn thấy lúc vào phòng.
Khuôn mặt nó hốc hác, xương gò má nhô cao, mắt nhắm nghiền. Nhưng khi ngừng lại trước mặt hắn, nó mở mắt.
Đôi mắt đỏ rực, không đồng tử. Ánh sáng đỏ chiếu thẳng vào mặt Lý Mặc. Nóng. Không phải nóng từ nhiệt, mà nóng từ thứ gì đó xưa cũ, nặng nề, không tên.
Lý Mặc không cử động được.
Một tay thực thể giơ lên. Các ngón tay khô đét, móng tay dài, sẫm màu, bám đầy bụi. Nó đưa tay về phía hắn, chậm nhưng không do dự.
Ngón tay chạm vào ngực hắn, ngay trên vị trí hồng ấn.
Lạnh.
Lạnh đến mức Lý Mặc nghĩ tim mình vừa ngừng đập.
Thực thể cúi xuống. Khuôn mặt nó gần đến mức hắn thấy từng vết nứt trên da, từng hạt bụi mắc kẹt trong nếp nhăn. Hơi thở nó phả vào mặt hắn. Một thứ khí lạnh, như từ lòng đất.
Rồi nó lùi lại.
Từng bước, chậm rãi. Như một con thú già đã tìm thấy thứ mình cần. Nó quay lại cuối phòng, ngồi xuống nơi nó từng ngồi, gục đầu vào ngực.
Im lặng.
“Linh Tê…”
Không trả lời.
“Linh Tê!”
Hồi âm từ vách đá vọng lại. Rỗng. Trống trơn.
Linh Tê đã tắt.
Lý Mặc ngồi phịch xuống nền đá. Trán hắn đẫm mồ hôi lạnh. Hơi nóng trong không khí đã dịu, nhưng mùi đất ẩm và máu khô vẫn còn. Dính vào lỗ mũi, dính vào lưỡi.
Cánh cửa trong đã mở hoàn toàn. Một lối đi hẹp, dốc xuống, chiếu sáng bằng thứ ánh sáng xanh lam mờ từ đá. Hắn thấy vài bậc thang đầu tiên, rồi bóng tối ở cuối.
Hắn cúi xuống nhìn vòng tròn ba mảnh dấu. Khoảng trống ở giữa vẫn còn. Một mảnh hình tam giác nhỏ, nằm lọt trong lòng bàn tay, chưa được đặt.
Mảnh thứ tư.
Hắn xé một mảnh vải từ tay áo rách, quấn quanh bàn tay phải đang chảy máu. Hồng ấn dưới lớp vải vẫn ấm, nhưng không còn đau.
Hắn đứng dậy.
Từ cuối phòng, im lặng tuyệt đối. Thực thể ngồi im, đầu gục, mắt nhắm. Như chưa từng thức dậy. Nhưng Lý Mặc biết nó tỉnh. Nó đã tỉnh từ lâu.
Hắn không quay đầu nhìn lại. Hắn bước vào lối đi xuống, từng bước thận trọng đặt trên bậc đá ướt.
Phía trước, bóng tối nuốt ánh sáng xanh lam.
Phía sau, hắn nghe. Một tiếng thở dài, vọng từ cuối phòng đá. Hay hắn chỉ tưởng tượng ra.
Cửa trong đóng lại sau lưng hắn, không tiếng động. Khi hắn quay ra, lối vào đã biến mất. Thay vào đó là một bức tường đá trơn nhẵn, không một vết nứt.
Hắn đứng giữa hai lớp tường.
Không Linh Tê. Không lối về.
Chỉ có con đường xuống, và mảnh dấu thứ tư ở đâu đó trong bóng tối trước mặt.
Bạn thấy chương này thế nào?