Chương 6: Sông
# Chương 6: Sông
Làn ngồi bên bờ sông suốt đêm.
Không ngủ. Chỉ ngồi, gối đầu lên gối, nghe nước chảy.
Tiếng sông ồn ào. Nhưng giữa ồn ào, cô nghe được những khoảng lặng — khi nước xoáy, khi dòng hút — và trong những khoảng lặng đó, từng mảnh ký ức của cô rơi ra.
Sáng ra, cô quên mất màu tóc Hiếu.
Cô quên mất hắn có mái tóc đen hay nâu — chỉ biết tóc hắn dài, hồi đó con trai để dài, buộc sau gáy.
Cô cố giữ. Nhưng càng cố, ký ức càng trôi.
— Mày mất thêm rồi.
Giọng một đứa trẻ. Làn quay lại — không thấy ai — nhưng nghe được.
— Mày là ai?
— Tao là hồn. Ở đáy sông.
— Sao mày ở dưới nước?
— Chết đuối. Nước sâu. Người ta không vớt được. Tao ở dưới đây từ lâu.
— Mày sợ không?
— Quen rồi. Lạnh. Tối. Nhưng tao gặp nhiều hồn khác. Họ đi qua sông.
— Họ đi đâu?
— Ra biển. Lên trời. Vào đất. Mỗi hồn một đường.
— Có thấy người lính nào đi ngang không? Tên Hiếu?
— Có. Đi qua tối hôm qua. Hồn trẻ, đi nhanh, không ngoảnh lại.
Làn vội đứng dậy.
— Nó đi hướng nào?
— Xuôi dòng. Ra biển.
— Còn xa không?
— Vài ngày đường. Nếu mày đi nhanh, mày theo kịp.
Làn không đắn đo. Cô vác gậy, men theo bờ sông, đi.
---
Cô đi suốt ngày. Qua làng mạc. Qua đồng khô. Qua những khu chợ xác xơ.
Mặt trời lặn, cô không dừng. Trăng lên, cô đi tiếp.
Chân rát. Vai mỏi. Đầu nhức.
Nhưng cô không dám dừng — sợ không theo kịp hồn Hiếu.
Đến nửa đêm, cô tới một ngã ba sông. Nước chảy xiết. Vực sâu. Cô dừng lại, thở hổn hển.
— Hiếu! Anh có ở đây không?
Tiếng nước chảy.
— Hiếu!
— Ừ... anh đây.
Giọng từ dưới nước vọng lên. Yếu. Như vừa tỉnh dậy sau giấc mơ.
— Anh dừng lại được không?
— Anh không muốn đi. Nhưng sông cuốn. Nó kéo.
— Anh cố gắng chờ em!
— Làn... em đừng theo nữa. Em mệt quá rồi.
— Em không bỏ.
— Thì em đi theo anh đến bao giờ? Ra tới biển, em cũng không gặp được anh. Hồn xuống nước là tan. Hồn ra biển là hết.
— Không có cách nào?
— Có. Một cách. Nhưng em sẽ mất hết.
— Cách gì?
— Em gọi tên anh. Gọi ba lần. Giữa ngã ba sông. Gọi đúng tên, đúng họ, đúng ngày tháng năm sinh. Anh sẽ hiện ra — nhưng sau đó, em mất một ký ức vĩnh viễn. Mất đến khi nào em không còn ký ức gì.
— Mất bao nhiêu?
— Không biết. Anh chưa thử.
Làn đứng trước ngã ba sông. Nước chảy. Gió thổi. Trăng lên cao — cô biết qua làn gió mát, qua bóng tối mờ dần.
— Em làm — cô nói.
— Làn...
— Em đã đi bao nhiêu ngày. Đã nghe bao nhiêu hồn. Đã quên bao nhiêu thứ. Còn một lần này nữa — nếu gặp anh, em chấp nhận.
— Em sẽ quên anh.
— Có thể. Nhưng hồn em sẽ nhớ.
Im lặng.
Làn quỳ xuống bờ sông. Hai tay chắp lại. Cô cố nhớ — ngày tháng năm sinh của Hiếu. Một lần cô hỏi, hắn nói, cô nhẩm thuộc lòng...
Nhưng giờ mờ quá. Ký ức rơi rụng dần.
Cô nhớ nhà hắn ở làng bên. Nhớ nhà hắn có cây nhãn. Nhớ hắn có em gái. Nhưng ngày tháng năm sinh?
— Hai mươi tháng Chạp — cô nói — năm... năm...
Cô không nhớ.
— Hiếu ơi, anh sinh năm nào?
— Giáp Ngọ.
— Giáp Ngọ... năm một tám tám tám...? Hay một chín tám tám?
— Một tám tám tám.
Làn tập trung. Hít sâu.
— Nguyễn Văn Hiếu — cô đọc to. — Sinh ngày hai mươi tháng Chạp, năm Giáp Ngọ. Chết năm...
Cô ngừng. Không biết năm hắn chết. Hắn đi chiến trận, thư từ vài tháng, rồi mất liên lạc. Cô không biết ngày chết.
— Chết năm nào?
— Năm... Mậu Thân. Tháng mười một.
— Nguyễn Văn Hiếu — cô gọi lần thứ hai — chết năm Mậu Thân, tháng mười một. Hồn ở lại giữa dương gian, xin hiện ra cho em gặp mặt.
Gió thổi mạnh. Cỏ lao reo vang. Mặt nước sông nổi sóng — như ai đó quậy từ dưới lên.
Một cột nước bắn lên — rồi hạ xuống.
Giữa ngã ba sông, một bóng người mờ hiện ra, đứng trên mặt nước. Áo lính rách. Chân trần. Mặt gầy, tái, môi nứt.
— Làn.
— Hiếu.
Cô thấy hắn. Mù lòa — nhưng thấy. Trong tâm trí, giữa bóng tối của đôi mắt trắng, hình ảnh hắn hiện rõ — như ánh sáng trong tối.
— Anh già quá.
— Ừ. Chết làm người ta già.
— Em thương anh.
— Anh cũng thương em.
Làn đưa tay ra hướng hắn. Tay run. Hắn đưa tay lại. Hai bàn tay chạm nhau — nhưng không chạm — như chạm vào nước, vào gió, vào khoảng không.
— Em gọi anh lần thứ ba — Làn nói. — Nguyễn Văn Hiếu. Chết năm Dậu... không... chết năm Thân. Mậu Thân. Mùa đông. Ở chiến trường Đồng Cỏ Cháy. Hồn anh nghe em gọi — xin hãy ở lại với em.
Hiếu gật. Mặt hắn mờ dần, rồi rõ lại.
— Anh ở. Nhưng em biết giá của nó chưa?
— Em biết.
— Em sẽ quên anh. Mỗi lần em nhìn anh — em quên thêm.
— Em biết. Nhưng em chấp nhận.
— Tại sao?
— Vì em yêu anh. Có thể em không nhớ nổi tại sao em yêu. Có thể ngày mai em quên mặt anh, quên tên anh, quên giọng anh. Nhưng hôm nay em còn nhớ — em muốn gặp anh đủ lâu để sau này, dù có quên, hồn em vẫn còn dư vị.
Hiếu nhìn cô. Mắt hắn ướt.
— Anh cũng yêu em.
Họ đứng trước ngã ba sông. Người sống và người chết, tay trong tay không chạm, mắt nhìn mắt không thấy.
Sông chảy. Gió thổi. Trăng từ từ lặn.
— Đi thôi — Làn nói. — Về bờ.
— Ừ.
Họ đi — Làn trên bờ, Hiếu trên mặt nước — song song nhau, dưới bóng trăng, qua những bãi lau, qua những bến đò, về phía ngôi làng cũ.
Bạn thấy chương này thế nào?